“Ai bảo em ấy không nghe lời.” Thấy Thẩm Thanh Hoà cứ nói giúp cho Nguyễn Nhuyễn, Tưởng Duy Nhĩ hờn dỗi lại.
“Như thế nào là không nghe lời hả? Cậy bảo người ta đi lên lầu, người ta liền đi, cậu với Tiền tổng ăn trưa gọi cô bé lên đấy làm gì?” Thẩm Thanh Hoà không để bụng đến chuyện này, cho nên cũng không nghĩ sâu xa, lúc này mới nghĩ đến, hỏi, “Hay là cậu muốn làm cho người ta ghen cho nên mới cố ý kêu lên đó để kích thích?”
Tưởng Duy Nhĩ ngẩn người ra hỏi, “Nguyễn Nhuyễn có đi lên trên à?”
“Ừ.”
“Sao cậu biết.”
“Thấy ở cửa chứ đâu.”
Tưởng Duy Nhĩ đơ người, thế là… cô hiểu lầm cô bạn nhỏ à? Nhưng mà cô bé Nguyễn Nhuyễn này cũng bướng bỉnh thật.
Trong phòng y tế, Nguyễn Nhuyễn đã được truyền dịch, có lẽ cũng an ổn hơn nên cũng buông góc áo Thẩm Giáng Niên ra. Thẩm Giáng Niên và Vệ Tử An đứng ở bên trong, Thẩm Thanh Hoà và Tưởng Duy Nhĩ thông qua kính đều thấy hai người, trước khi đi vào, Thẩm Thanh Hoà nói rõ: “Chuyện đời sống riêng tư của cậu, tôi không muốn hỏi, nhưng mà vẫn câu nói, nếu muốn chơi cũng phải phân biệt đối tượng.”
“Nói mình tôi muốn chơi?” Tưởng Duy Nhĩ không phục, đáp lại.
“Chơi hay không chơi, tự bản thân cậu biết rõ là được.”
“Bản thân cậu cũng chơi nhiều năm vậy rồi, cậu có phân biệt rõ được bản thân đối với Thẩm Giáng Niên không giống những người khác không?”
Thẩm Thanh Hoà từ từ quay đầu, ánh mắt nhìn vào Tưởng Duy Nhĩ, ánh mắt sau thẳm, nhìn Tưởng Duy Nhĩ chằm chằm vài giây nói, “Cậu và tôi không giống nhau, đừng lấy Thẩm Giáng Niên ra so sánh với bất cứ ai.” Tưởng Duy Nhĩ nhún vai, “Được rồi, không nói đến cô ấy.”
“Bản thân thật lòng hay đùa giỡn, có phải chơi đùa hay không, cũng không phân rõ, cậu nên ngồi ngẫm nghĩ lại bản thân đi.” Thẩm Thanh Hoà dứt lời, đẩy cửa đi vào.
Ánh mắt Thẩm Giáng Niên lập tức nhìn về phía Thẩm Thanh Hoà, sau đó mới nhìn Tưởng Duy Nhĩ ở phía sau. Vệ Tử An nhanh chóng đi qua, nhẹ giọng giải thích với Tưởng Duy Nhĩ vài câu, cũng không có gì lo lắng, chẳng qua là mệt mỏi. Vệ Tử An khó hiểu, công việc cũng không nhiều mấy, cho dù đứng đợi cả buổi, cũng không đến mức mệt xỉu đi chứ.
“Có thể là do áp lực tâm lý quá lớn.” Sau khi Thẩm Giáng Niên báo lại tình huống với Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Thanh Hoà nói: “Nguyễn Nhuyễn có nhiều tâm sự, không sao đâu, các người cứ từ từ mà giải toả cho người ta.” Khi cô nói từ các người, là nhìn Tưởng Duy Nhĩ lẫn Vệ Tử An.
“Chúng tôi giải toả làm sao bằng Thẩm Giáng Niên giải toả chứ.” Tưởng Duy Nhĩ sẽ không thừa nhận là cô cố ý, “Em nói thử xem, có đúng không Giáng Niên?” Thẩm Giáng Niên cười cười, “Tưởng tổng nói vậy, thì với tư cách là bạn đương nhiên có thể giải toả được cái gì thì giải toả, nhưng mà có tâm sự không chỉ giải toả là xong, tâm bệnh cần tâm dược.” Lời nói hiển nhiên có hàm ý.
“Tưởng tổng, chỗ này giao lại cho cậu đấy, tôi và Thẩm Giáng Niên vẫn chưa ăn tối, đi ăn trước đây.” Thẩm Thanh Hoà tỏ vẻ quan tâm nhưng lại gạt vấn đề sang một bên, “Nếu như hai người không có thời gian, thì cho người đến đây canh.” Thẩm Thanh Hoà quay người liếc nhìn Thẩm Giáng Niên, “Đi với tôi, đi thay quần áo trước.”
Trong phòng ý tế, có mấy gian phòng trống, nhân viên y tế dẫn họ đến cửa, Thẩm Thanh Hoà mở cửa, “Đi vào đi, tôi đợi em ở cửa.” Thẩm Giáng Niên cầm lấy, liếc nhìn thấy bộ quần áo bên trong, mặt không khỏi đỏ lên, nhìn nhân viên y tế đã đi xe, cả người dán lên người Thẩm Thanh Hoà, khoác cánh tay Thẩm Thanh Hoà, làm nũng, “Vào với em đi~”
Thẩm Thanh Hoà không nhúc nhích, thế là Thẩm Giáng Niên kéo người đi vào, kéo vài cái, Thẩm Thanh Hoà đã vào trong. Sau khi vào trong, trong phòng bệnh, có hai chiếc giường, ngoại trừ wc ra, thì không còn chỗ trống nào. Sau khi Thẩm Giáng Niên đi vào, cô thở phào nhẹ nhõm và nói: “Em đi thay quần áo trước, có chuyện khác sẽ nói với người sau.” Thẩm Thanh Hoà ậm ừ, Thẩm Giáng Niên quay lại, Thẩm Thanh Hoà đang nhìn cô, cô nhịn không được bật cười, “Bảo người đi vào, người thật sự nhìn à?” Thẩm Thanh Hoà mím môi bất lực và dỗ dành: “Được rồi, đi thay đồ nhanh đi, tôi nhìn thấy quần của em ướt, mặc không thoải mái.”
“Quần thì ướt đó.” Thẩm Giáng Niên giơ tay cởi cúc quần, vừa đi về phía Thẩm Thanh Hoà vừa cởi cúc quần. Thẩm Thanh Hoà đang đứng dựa vào cửa, khi Thẩm Giáng Niên đi tới thì không chỗ nào có thể trốn được: “Quần lót của em không ướt.” Thẩm Giáng Niên nhẹ nhàng dựa vào người Thẩm Thanh Hoà, “Theo lý thuyết mà nói, không ướt thì không cần thay.” Thẩm Giáng Niên cúi đầu, cơ thể nhẹ nhàng cọ vào người Thẩm Thanh Hoà, “Nhưng mà người cũng đã mang đến rồi, em lại muốn thay~ giờ làm sao đây?”
“Em muốn làm gì nè?” Thẩm Thanh Hoà hỏi.
“Người cũng đã mang đến, không phải đã chuẩn bị sẵn hết rồi à?” Thẩm Giáng Niên ngước mắt, ánh mắt sáng người, càng ngày dựa càng sát, nhắm mắt lại, trong không khí có mùi hương của Thẩm Thanh Hoà, cảm nhận được hơi thở ấm áp của người kia.
“Tôi đây chỉ phòng ngừa.” Giọng Thẩm Thanh Hoà vẫn bình thản, Thẩm Giáng Niên không hài lòng cho mấy, lại dán sát hơn nữa, “Là người muốn phòng ngừa thôi à?” Thẩm Giáng Niên hôn lên tai Thẩm Thanh Hoà, khẽ liếm nhẹ một cái, hơi thở cô, bắt đầu rối loạn.