Thư ký của Tiểu Hứa như sắp khóc đến nơi.
“Sếp Lâm!
Chúng ở phòng làm việc của xưởng trưởng!
” Anh gấp gáp hỏi, “Cần báo cảnh sát không?”
“Chưa cần” Lâm Vũ Chân lắc đầu, “Tôi vào xem thử” Cô vốn muốn để bảo vệ ở ngoài canh chừng, nhưng nhìn thấy mấy bảo vệ mặt mày sưng vù đứng đó, Lâm Vũ Chân hơi bất lực.
“Sếp Lâm, đây là một đám vô lại, cô phải cẩn thận!
” Lâm Vũ Chân gật đầu, gõ rồi mở cửa ra, vừa thấy Tiểu Hứa bị trói trên ghế, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Các người làm gì vậy!
” Cô tức giận nói, “Còn không mau thả người ra!
” “Cô chính là Lâm Vũ Chân?”
Kim Mậu đánh giá Lâm Vũ Chân một lượt, ánh mắt khiến người khác cảm thấy ghê tởm.
“Các người rốt cuộc muốn làm gì, tôi đến đàm phán với các người” Lâm Vũ Chân đanh mặt lại, “Thả người trước” Kim Mậu vẫy tay, người bên cạnh lập tức thả Tiểu Hứa ra.
Hắn cười hề hề nhìn Lâm Vũ Chân, trong lòng nói chỉ cần cô đến thì không thể không chịu thua, nếu không chúng tôi không có được cái xưởng này thì các người cũng đừng mong tiếp tục hoạt động, hạng mục tổn thất, danh dự tổn thất, không phải là thứ Lâm gia bây giờ có thể chịu được!
“Đàm phán đúng không?”
Kim Mậu ngồi trên ghế ông chủ, bắt chéo chân, bực bội nói, “Sếp Lâm biết không? Có cần tôi tận tay chỉ cô không?”
Trên mặt Kim Mậu đầy biểu cảm trêu ghẹo.
Lâm Vũ Chân ở trước mắt, không cần biết tướng mạo hay thân hình đều có thể nói là cực phẩm, Kim Mậu dù đã nhìn thấy không ít phụ nữ nhưng loại cô gái đơn thuần này vẫn khiến mắt hản sáng lên.
Đặc biệt là Châu Hoa căn dặn rồi, Lâm Vũ Chân này, hản muốn.
Nghe thấy vậy, Lâm Vũ Chân nhíu mày.
“Mời anh khách khí một chút.”
Cô nói thẳng, “Rốt cuộc các người muốn làm gì, nói rõ ra: “Đây không phải đang nói sao.”
Kim Mậu cười, châm một điếu thuốc, “Sếp Lâm không lẽ không phải đến nói chuyện công việc với tôi sao? Chẳng lẽ muốn nói chuyện tình yêu với tôi?”
Hắn càng nói càng hưng phấn, đưa tay chỉ sofa bên cạnh: “Nào, ngồi xuống rồi nói, chúng ta đối mặt nói chuyện, nếu không nằm xuống nói cũng được, ha ha ha hai”