“Câu nào ạ?”
“Cánh rừng lớn, loài chim gì cũng có”
Trương Thác cười ha hả, không ở lại chỗ mấy sinh viên này nữa mà đi sang một bên.
Ba cô gái cũng không tiếp tục ở đây, bước nhanh đuổi theo Trương Thác.
Lưu Nhiên thấy ba cô gái rời khỏi vì Trương.
Thác, ánh mắt nhìn về phía Trương Thác tràn đầy oán hận.
“Anh rể, sao hôm nay anh lại đến trường của bọn em?” Từ Uyển cũng không phân vân về vấn đề ca bệnh kia, đuổi theo Trương Thác, tò mò hỏi.
“Haiz” Trương Thác thở dài một hơi nặng nề, ngồi trên băng ghế đá dưới gốc đại thụ, vẻ mặt uất ức: “Còn không phải vì thương nhân lòng dạ độc ác là chị em sao, bóc lột sức lao động, hôm nay đến đây là để làm việc cho cô ấy đấy!”
Tôn Lam và Trương Khiết nghe thế thì lén che miệng cười, Trương Khiết nói: “Anh rể, anh đúng là có phúc mà không biết hưởng, chị của Từ Uyển là Chủ tịch của Lâm Thị Lâm Ngữ Lam, còn được gọi là người đẹp băng sơn đó, người khác muốn bị chèn ép cũng không có cơ hội đâu”
“Đúng thế” Tôn Lam cũng nói: “Anh không in thì thử xem, nếu anh ly hôn với chị của Từ Uyển, chắc chắn người ta sẽ có rất nhiều người theo đuổi luôn”
“Hì hì” Trương Thác cười ngây ngô một tiếng: “Anh cũng chỉ oán trách một chút thôi, đúng rồi, khi nãy mấy em ở đó thảo luận kiến thức về mặt y học, mấy em là sinh viên ngành y sao?”
“Đúng thế” Từ Uyển gật đầu: “Học viện y khoa của Đại học Ngân Châu đang được xây dựng rồi, dự tính cuối năm sẽ xây xong, đến đúng đó cũng tách trường luôn, khi đó lại phải nhờ anh dọn ký túc xá giúp em rồi”
“Chuyện nhỏ” Trương Thác khoát tay: “Từ Uyển, em học y ra rồi có thể trực tiếp đi làm ở bệnh viện của chị em, cũng không tệ đấy”
“Haiz, cái này đến lúc đó rồi nói sau, em không suy nghĩ nhiều như vậy” Từ Uyển đáp lại một tiếng, vội vàng bảo: “Anh rể, bây giờ em không nói chuyện với anh nữa đâu, tọa đàm bên kia sắp bát đầu rồi, bọn em phải tranh thủ, nghe nói là một thần y mở tọa đàm đấy”
“Được, mau đi đi” Trương Thác phất tay, nhìn ba cô gái chạy mất hút trong tầm mát của mình.
Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Trương Thác reo lên, là Hội trưởng Mã gọi đến, nói với Trương Thác là mọi người đều đã đến, dè dặt hỏi Trương Thác đang ở đâu “Tôi cũng đến ngay đây” Trương Thác trả lời một tiếng rồi cúp máy, nheo hai mắt lại nhìn tới chỗ nhà đa năng số một kia.
Lúc đầu, ở buổi tọa đàm hôm nay, Trương.
Thác muốn trình bày khái niệm y học của mình, sau đó biểu diễn rung châm một chút. Nhưng qua chuyện khi nấy, anh cho rằng hôm nay mình phải làm thêm mấy chuyện nữa.
Lúc ba người Từ Uyển chạy đến nhà đa năng đã bị biển người trước mặt dọa sợ, đừng nói đến chỗ ngồi chật kín hết, ngay cả lối đi cũng có người đứng đầy, mấy thầy giáo giáo sư bình thường tập trung soạn giáo án kia lúc này cũng giống hệt như sinh viên, cầm chặt bút và vở, ngồi tại chỗ đợi ghi chép.
“Từ Uyển, bên này!”
Ở một chỗ ngồi, Trương Thành ra sức vẫy tay với Từ Uyển, ngồi bên cạnh Trương Thành còn có hai đàn em của cậu ta.
Hai đàn em này vừa nhìn thấy Từ Uyển đều nở nụ cười lấy lòng, vội vàng đứng dậy nhường chỗ ngồi của mình lại cho ba người Từ Uyển.
“Ồ không tệ đấy, vẫn còn chút ga lăng phong độ” Trương Khiết vỗ vai Trương Thành: “Sau khi cậu lau kẻ mắt đi thì đẹp trai hơn rồi đấy, sau này rèn luyện nhiều một chút, khi nào rèn luyện thành như anh rể thì khỏi phải nói luôn”
“Trương Khiết, cô nói giỡn với tôi hả, mấy cơ bắp trên người anh rể không phải tôi muốn luyện là luyện ra được đâu” Trương Thành chắp tay, trải qua chuyện lần trước, bây giờ cậu ta cũng gọi Trương Thác là anh rể như mấy người Trương Khiết vậy, hơn nữa trong lòng cậu ta điều đó giống như: đang khâm phục Trương Thác.
“Coi như cậu tự mình biết mình đấy”
Trương Khiết gật đầu.
Mấy người Từ Uyển vừa ngồi xuống đã nghe thấy giọng nói châm chọc vang lên từ phía sau.
“Ồ, không phải ai đó đây sao? Thế nào, anh rể của mấy cô đâu? Chuồn mất dạng rồi hả?”
Từ Uyển quay đầu nhìn lại, người nói chuyện là bạn của Lưu Nhiên, còn Lưu Nhiên thì ngồi bên cạnh người đó nở nụ cười khinh bỉ nhìn mấy người Từ Uyển.
“Chú ý cách nói chuyện của anh đi, mấy người nói ai chuồn mất dạng chứ?” Trương Khiết không vui cảnh cáo một tiếng.