Đối với tu luyện giả mà nói, Điệp Sinh đạo nhân này không biết là cao thủ cảnh giới gì, nếu như có thể lấy thi thể, khẳng định đạt được chỗ tốt lớn hơn Tiêu Dao Du rất nhiều, thật giống như lúc trước Vân Huyên ăn thịt Hoán Cốt, trọng thương như thế, chẳng những được chữa trị, còn có thể đột phá Huyệt Khiếu cảnh, đủ thấy tác dụng của thi thể cường giả.
– Học được công pháp Tiêu Dao Du, ta thấy đã đủ rồi!
Nhiếp Vân nói.
Tiêu Dao Du không hổ là tuyệt thế công pháp do cường giả Đạo tộc lưu lại, mới tu luyện một hồi liền có được linh hồn 999 thê độ, nếu quả thật tu luyện hoàn thành, chỉ sợ thật có thể như Trang Chu đại năng, một giấc chiêm bao hóa bướm, ngao du lục giới, nhảy ra quy tắc của thế giới.
– Đa tạ!
Đạm Đài Lăng Nguyệt gật đầu.
– Ha ha, chúng ta không cần nói cám ơn…
Nhiếp Vân khẽ cười một tiếng, lời còn chưa nói hết đột nhiên cảm thấy Thiên Địa chấn động, kịch liệt lắc lư, cả người không khỏi lảo đảo.
– Đây là có chuyện gì?
Có thể làm cho loại thực lực như hắn lảo đảo, đủ nói rõ toàn bộ không gian đã xảy ra biến cố cực lớn, Nhiếp Vân ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt lập tức thay đổi.
Chỉ thấy không trung tinh đấu đầy trời, tựa như bị đả kích hủy diệt nhao nhao trụy lạc, vật đổi sao dời, Ngân Hà giống như từ trên trời giáng xuống.
– Không phải Ngân Hà, là Vạn Triều Lôi Hải…
Ngân Hà còn không rơi xuống, liền lóe ra hồ quang điện đầy trời, lúc này Nhiếp Vân mới nhìn rõ ràng, lao xuống không phải tinh đấu, mà là Vạn Triều Lôi Hải.
– Là Vạn Triều Lôi Hải trăm vạn năm một lần đại triều tịch, trước kia nơi này có thi thể của Điệp Sinh đạo nhân trấn áp, thông đạo có thể bình yên vô sự, hiện tại thi thể của Điệp Sinh đạo nhân bị ta thu lại, thông đạo lập tức bị đè sụp…
Đạm Đài Lăng Nguyệt sững sờ, lập tức hiểu được.
Triều tịch của Vạn Triều Lôi Hải mạnh như thế nào, Nhiếp Vân không biết, nhưng chỉ từ đầy trời tản ra Lôi Điện, đã biết rõ mặc dù thực lực bây giờ lần nữa bạo tăng, cũng không cách nào ngăn cản!
Loại Thiên Địa sinh ra lực lượng vô cùng vô tận này, không phải nhân loại có thể chống lại.
Khó trách trước kia lúc tiến vào Vạn Triều Lôi Hải, những Lôi Triều Kim Trùng chứng kiến mình cũng không thèm để ý, nguyên lai chúng sớm đã biết rõ sẽ phát sinh triều tịch cường đại như thế, nên trốn chạy để khỏi chết.
– Nhiếp Vân, cái thông đạo này là lộ tuyến ta về gia tộc, một khi triệt để sụp xuống, lại muốn trở về liền phiền toái, ta… phải đi rồi!
Ngay thời điểm Nhiếp Vân có chút khẩn trương, đột nhiên trong óc vang lên một truyền âm chua xót.
– Ngươi muốn đi?
Trước kia thời điểm đoán được nàng có khả năng gánh trách nhiệm, cũng đã đoán được sẽ có loại kết quả này, vốn tưởng rằng hai người có thể ở chung một ít thời gian, hiện tại xem ra, đã đến cuối cùng.
– Ta đi đây, gia tộc của ta giống như ngươi tưởng tượng, cực kỳ to lớn, mà ta, lại gánh vác sứ mạng vĩ đại nhất của gia tộc, cho nên… thực không muốn mang đến tai nạn cho ngươi! Vốn ta muốn như ở trong mộng của ngươi, “chết” ở trong ngực ngươi, để ngươi biết rõ, để ngươi nói…
Đạm Đài Lăng Nguyệt chậm rãi nói ra, vành mắt lần nữa đỏ lên.
Thời điểm Nhiếp Vân mới quen nàng, đã từng nói với nàng ở trong mộng gặp nàng, cũng bởi vì chuyện này, nàng còn hiểu lầm qua, tưởng rằng hắn dùng thủ đoạn tán gái.
Trong mộng làm người yêu của hắn, chết ở trong ngực của hắn, hạnh phúc đến cực điểm, nghe câu chuyện này, Đạm Đài Lăng Nguyệt ở lúc muốn rời đi, cũng tới một lần “giả chết”, để cho hắn không suy nghĩ thêm nữa…
Hiện tại bị nhìn ra, liền không cần phải che đậy, còn không bằng nói thẳng.
Ầm ầm!
Ý niệm của bọn hắn trao đổi tốc độ rất nhanh, nhưng lôi hải ở trên không trung đáp xuống cũng không chậm, một cổ lực lượng cuồng bạo cực lớn từ phía trên tàn sát bừa bãi xuống, giống như tùy thời có thể bao phủ nơi đây.
– … Trước khi không có đủ thực lực, nhất định không nên tìm ta, như vậy chỉ biết mang đến tai họa thật lớn cho ngươi, van ngươi…
Thanh âm nhẹ nhàng mang theo quan tâm nồng đậm, tiếng lòng của Đạm Đài Lăng Nguyệt tiến vào tai Nhiếp Vân.
– Ta biết rõ, Nguyệt Nhi, yên tâm đi, chờ ta, ta nhất định sẽ dùng tư thái cao ngạo nhất đi gia tộc của các ngươi, tiếp ngươi đi ra!
Nhiếp Vân nói.