Thư ký Lưu đi thẳng đến trước mặt Tô Khiết, cung kính hành lễ: “Tổng Giám đốc Tô.”
Thái độ lúc này của thư ký Lưu vô cùng kính cẩn, còn kính cẩn hơn cả khi đối diện với Nguyễn Hạo Thần. Anh ta có thể không kính cẩn được ư? Ngay đến Tổng Giám đốc nhà anh cũng phải nghe lời vợ răm rắp đấy!
Nhìn thấy thái độ cung kính của thư ký Lưu, đám người Tô Trung Dung lập tức sửng sốt, tình huống gì đây? Vì sao thư ký Lưu lại tỏ thái độ kính cẩn với Tô Khiết như vậy? Hơn nữa anh ta còn gọi Tô Khiết là Tổng Giám đốc Tô? Tô Khiết rõ ràng đã không còn là Tổng Giám đốc của Tô thị nữa rồi mà?
“Tổng Giám đốc Tô, Tổng Giám đốc của chúng tôi nói, toàn bộ ba mươi năm phần trăm cổ phần vừa lấy lại đã chuyển nhượng sang tên cho Tổng Giám đốc Tô rồi. Bây giờ Tổng Giám đốc Tô đã nắm trong tay ba mươi năm phần trăm cổ phần của ông cụ Tô, cộng thêm ba mươi tám phần trăm cổ phần mua về từ tay Bùi Dật Duy. Cho nên chín mươi ba phần trăm cổ phần hiện giờ đều là của Tổng Giám đốc Tô. Sau này, Tô thị chính là của Tổng Giám đốc Tô rồi. Đây là hợp đồng chuyển nhượng, mời Tổng Giám đốc Tô ký tên vào đây trước, còn thủ tục sau này, tôi sẽ nhanh chóng thu xếp và hoàn thành sớm nhất.”
Thư ký Lưu đưa bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đến trước mặt Tô Khiết ngay trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người. Nghe thấy lời nói của thư ký Lưu, cả nhà Tô Trung Dung đều ngây ra như phỗng.
Có nằm mơ họ cũng không ngờ tình huống như thế này sẽ xảy ra! Hơn nữa họ càng không ngờ Tô Khiết bây giờ đã nắm trong tay chín mươi ba phần trăm cổ phần Tô thị!!
Tô Khiết không cần nghĩ, cũng chẳng thèm nhìn, đón lấy cây bút trong tay thư ký Lưu sau đó ký tên mình lên trên bản hợp đồng, cô hoàn toàn tin tưởng Nguyễn Hạo Thần.
“Đây là đội quản lý chuyên nghiệp nhất mà Tổng Giám đốc mời đến, Tổng Giám đốc của chúng tôi đã nói rồi, Tổng Giám đốc Tô cứ yên tâm giao chuyện ở công ty cho họ quản lý. Đương nhiên họ sẽ hoàn toàn nghe theo ý của Tổng Giám đốc Tô.”
Thư ký Lưu nhìn thấy Tô Khiết đã ký tên xong thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, sao đó mới giới thiệu những người đứng phía sau mình.
Tổng Giám đốc biết Tổng Giám đốc Tô không hiểu chuyện kinh doanh, cho nên đã mời những người quản lý này đến.
Cả nhà Tô Trung Dung lúc này đã kinh ngạc đến mức hóa đá, thế nhưng thư ký Lưu vẫn chưa nói xong.
“Tổng Giám đốc của chúng tôi còn nói, nếu Tổng Giám đốc Tô không muốn đến công ty thì không cần phải đi, bất cứ khi nào muốn đi thì đi, muốn làm gì cũng được, không cần lo lắng chuyện tiền nong, Tổng Giám đốc của chúng tôi nói rồi, chúng tôi không thiếu tiền.”