Cho nên trong thời gian này Dương Khai vẫn luôn tính toán ổn định Không Gian Nhận, tốc độ của nó vẫn không tăng bao nhiêu.
Tiêu hao rất nhiều Không Linh Tinh, hoàn toàn là phương pháp tu luyện đốt tiền, Dương Khai dần có chút tâm đắc về vận dụng Không Gian Nhận.
Lúc tu luyện không cảm giác được thời gian trôi qua, thẳng đến khi la bàn truyền tin bị Dương Khai đặt sang một bên truyền ra dao động thần niệm, Dương Khai mới bỗng tỉnh táo.
Tiền Thông đã truyền tin đến.
Hắn vội vàng cầm lấy la bàn truyền tin, truyền thần thức vào tra xét, lập tức đứng dậy, đi ra bên ngoài.
3 tháng vẫn quá ngắn, không đủ cho hắn nghiên cứu thấu suốt Không Gian Nhận, giai đoạn hiện tại vẫn chưa thể dùng đối địch. Tuy nhiên Lưu Viêm Sa Địa đã mở ra, Dương Khai cũng không có thời gian tiếp tục bế quan.
Trải qua 3 tháng ôn dưỡng, bất luận chiếc khiên tím hay Bách Nhạc Đồ đều đã hòa hợp với mình nhiều hơn, đã có thể lấy ra dùng lúc chiến đấu.
Băng Tuyết đan đã luyện chế 2 lọ, đủ để dùng.
Ra ngoài hang động, Dương Khai ngẩn ngơ, hắn phát hiện Long Huyệt Sơn dường như biến đổi lớn, linh khí thiên địa nơi này chẳng những trở nên nồng nặc, trên các ngọn núi lớn nhỏ bao phủ sương mù linh vận, xung quanh hang động còn xây dựng nhiều phòng ốc tinh xảo, còn có những thứ kỳ quái dựng xung quanh.
Mấy chục võ giả đi theo Vũ Y đang bận rộn ngất trời, Vũ Y cùng Dương Viêm đang hết sức tập trung đang bày biện gì đó, hai người đều có vẻ rất hưng phấn.
Nhìn thấy Dương Khai xuất quan, hai nàng ngây người một lát, nhưng mà nhanh chóng hồi thần lại, bỏ lại công việc đi sang.
– Sắp xuất phát rồi? Vũ Y hỏi.
– Ừm. Dương Khai khẽ gật đầu, căn dặn:
– Sau khi huynh đi, các muội đừng cho người vào trong hang đá, càng không được đụng với cục Trĩ Thạch trong nhà đá, trên đó có thứ rất nguy hiểm.
– Muội biết rồi. Vũ Y vội gật đầu.
– Hai món bí bảo Hư cấp của Tiền trưởng lão đã đưa chưa? Dương Khai nhìn sang Dương Viêm.
– Đã sớm đưa cho bọn họ, sau khi huynh bế quan chừng 10 ngày, Tiền trưởng lão tự mình đưa tới rất nhiều nguyên vật liệu, khi đó muội đã giao 2 món bí bảo cho hắn.
– Vậy thì tốt.
– Huynh có thể đi, nhưng mà Tiểu Tiểu ở lại, không có nó hỗ trợ, muội luyện chế rất là tốn sức. Dương Viêm lại nói thêm.
Tiểu Tiểu chính là Thạch Khổi, Dương Viêm tự tiện đặt tên cho nó, Dương Khai cũng không quan tâm. Dù sao chuyến này đi Lưu Viêm Sa Địa cũng không dùng tới Thạch Khổi, gật đầu đồng ý. Lại dặn dò các nàng vài chuyện, rồi vội vàng đi Thiên Vận Thành.
Giữa đường, chỉ thấy một đạo sáng xanh bay tới, đến gần, lại là La Khánh đến đây.
– Dương thiếu! La Khánh ngừng Tinh Toa, đứng trên đó chắp tay với Dương Khai:
– Trưởng lão nói mau chóng dẫn ngài đi chỗ pháp trận không gian, mọi người đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu ngài.
– Làm phiền. Dương Khai đáp lễ, đi cùng hắn tới Thiên Vận Thành.
Nửa đường, Dương Khai dò hỏi La Khánh chuyện về Lưu Viêm Sa Địa, La Khánh cũng biết không nhiều, chỉ biết là cấm địa sắp sửa mở ra. Hiện tại các thế lực lớn trên U Ám Tinh đang chạy tới những cửa vào khác nhau, chỉ chờ cấm địa vừa mở ra, sẽ ùa nhau đi vào.
Lướt qua bầu trời Thiên Vận Thành, đi thẳng tới trước cung điện, đi vào trong, Dương Khai lại phát hiện trong này đã tụ tập đến hơn 200 người, trong đó 90% đều là võ giả, đa số là Thánh Vương lưỡng tam tầng cảnh, cũng có Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng rất ít. Lưu Viêm Sa Địa rất nguy hiểm, Thánh Vương nhất tầng cảnh đi vào cũng không có tác dụng gì.
Dương Khai nhíu mày, thầm nghĩ không phải Tiền Thông nói Ảnh Nguyệt Điện chỉ có 50 danh ngạch thôi sao? Cớ gì bây giờ lại đông người như thế?
Hơn nữa nhìn bọn họ thế này, dường như đều muốn thông qua pháp trận không gian đi Lưu Viêm Sa Địa.
Dương Khai vừa đến đây, liền có vô số ánh mắt nhìn tới, Tiền Thông lại cười ha ha đi ra nghênh đón, hết sức nhiệt tình: – Dương hiền điệt đến vừa lúc, bên này vừa tập kết xong, lập tức có thể mở ra pháp trận không gian, mau theo lão phu đến đây.
Lần trước Dương Khai đồng ý giúp lão luyện chế 2 món bí bảo Hư cấp, trước sau không quá 10 ngày đã tới tay. Dù là bí bảo Hư cấp hạ phẩm, nhưng đã hết sức gần tới Hư cấp trung phẩm, hiện tại hai món bí bảo này đã được Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi thu vào người.
Hai món này đưa lên hội đấu giá, tối thiểu cũng phải 4 triệu thánh tinh, huống chi chúng còn là hệ băng, khắc chế hơi nóng Lưu Viêm Sa Địa hiệu quả nhất, chỉ sợ giá trị còn phải cao hơn.
Lão đầu tư ban đầu vào Dương Khai, một lần đã thu hồi được vốn.
HIện tại tự nhiên vô cùng khách khí với Dương Khai, ngay cả lần này tập kết mọi người, cũng là tập kết mọi người trước, mới truyền tin cho Dương Khai, chính là sợ để Dương Khai chờ lâu.
Tiền Thông tự mình ra tiếp đón, các võ giả trong đại diện đều nhìn thấy, âm thầm kinh ngạc, không biết võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này có gì đặc biệt, lại khiến trưởng lão khách khí như vậy.
– Ngụy sư huynh, tên kia là ai vậy, chúng chờ lâu như thế, chẳng lẽ chính là chờ hắn? Một con gái xinh đẹp mượn cớ đến gần Ngụy Cổ Xương, ỏng ẹo hỏi.
– Nhìn không giống hạng người có lai lịch lớn gì, hơn nữa thực lực thấp như vậy, lại chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Lập tức có người bên cạnh phụ họa.
Ngụy Cổ Xương liếc xéo bọn họ, không dấu vết kéo ra khoảng cách với cô gái kia, nhàn nhạt nói:
– Hắn là ai, các người không cần để ý, chớ có chọc hắn là được.
Bị Ngụy Cổ Xương cự tuyệt không mềm không cứng, cô gái kia cười gượng, lùi sang một bên, trong lòng tràn đầy chua xót.
Ngụy Cổ Xương là đệ tử thiên tài nhất Ảnh Nguyệt Điện, tuấn tú hơn người, làm người nghiêm chỉnh, tự nhiên sẽ thu hút không ít ánh mắt con gái, rất nhiều con gái trong Ảnh Nguyệt Điện đều thầm ái mộ. Nhưng hắn đều chưa từng chú ý những con gái khác, tựa như trong mắt hắn, chỉ có mỗi mình Đổng Huyên Nhi.