Có điều tuy bỏ ra bao nhiêu công sức như vậy nhưng bọn họ cũng không hề uổng công vì mấy người phía Dương Đỉnh Thiên hiện giờ căn bản không nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Chẹp, chẹp!
Tiếc tặc lưỡi vang lên từ bên ngoài, Chung Ly bước vào, ông ta tặc lưỡi nhìn Chung Quy: “Đệ nói này sư huynh, huynh che giấu giỏi thật đấy, đệ đi cả một vòng rồi, thành cổ Thiên Thu này đúng là còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng của đệ.
Chung Quy vuốt râu mỉm cười nhìn Hồng Trần Tuyết: “Sư muội, chẳng phải muội vẫn luôn tìm phân điện thứ chín thần bí nhất của Thiên Hoàng ta sao?”
Nghe vậy, Hồng Trần Tuyết chợt sững người, bà ta hỏi dò: “Thành cổ Thiên Thu này chính là phân điện thứ chín của Thiên Hoàng sao?”
Nghe vậy, Hồng Trần Tuyết mới sững người, bà ta hỏi thăm dò: “Thành cổ Thiên Thu chính là phân điện thứ chín của Thiên Hoàng?”
Không chỉ mình bà ta mà Chung Giang và mấy người phía Chung Ly cũng lần lượt nhìn sang Chung Quy.
Chung Quy mỉm cười: “Thiên Hoàng luôn để cho mình một con đường lùi, có điều hiện giờ thì không cần thiết nữa”.
Nghe vậy, Chung Giang, Chung Ly và Hồng Trần Tuyết trầm trồ: “Sư huynh được đấy, cả một phân điện của Thiên Hoàng đặt tại Nam Sở, lại giấu được lâu như vậy, đúng là có đánh vỡ đầu cũng không nghĩ ra”.
“Nếu không thì sao có thể là sư huynh của mọi người được chứ?”, Chung Quy mỉm cười đáp.
“Lần đầu chúng ta tới Nam Sở có một chỗ nghỉ ngơi thế này thật là tốt”, Thiên Tông Lão Tổ vuốt râu cười nói.
“Cho nên đây chính là đại bản doanh phản công của chúng ta”, tiếng cười vang lên từ bên ngoài đại điện, Diệp Thành bước vào, hắn còn dẫn theo Sở Linh đang ngơ ngác nhìn xung quanh.
“Ôi trời, ngươi cũng biết quay về cơ à?”, Vô Nhai Đạo Nhân đang lau linh châu ở bên liếc nhìn Diệp Thành.
“Ấy?”, chỉ có Cổ Tam Thông, sau khi nhìn thấy Sở Linh thì chợt tặc lưỡi, gãi đầu: “Không phải tóc ngươi bạc sao?”
“Tiền bối từng gặp ta sao?”, Sở Linh ngỡ ngàng nhìn Cổ Tam Thông.
“Ta từng gặp ngươi ở Bắc Sở, có điều lúc đó tóc ngươi màu trắng mà”, Cổ Tam Thông xoa cằm.
Nghe vậy, Diệp Thành chợt nắm chặt đôi tay. Người giống hệt với Sở Linh chẳng phải là Sở Huyên sao?
Tóc bạc!
Nghe hai từ này, Diệp Thành chợt cảm thấy đau nhói nơi con tim, hắn không thể ngờ rằng dù với hi vọng chỉ tìm được thân xác hắn mà Sở Huyên cũng không quản gian khổ đi khắp nơi tìm kiếm, cô gần như đã khắp Đại Sở, phiêu bạt giữa dòng đời.
“Bắc Sở?”, nắm tay Diệp Thành nắm càng chặt hơn, còn có máu bắn ra nơi lòng bàn tay. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bắc của Đại Sở như thể có thể trông thấy một bóng hình yếu đuối dù cách trở núi non.
“Việc của sư phụ ngươi cứ giao cho Nhân Hoàng”, Hồng Trần Tuyết khẽ giọng lên tiếng: “Với mạng lưới tình báo của Nhân Hoàng, ta tin có thể nhanh chóng tìm được người”.
“Ta thật sự rất sốt ruột và không thể đợi thêm được nữa”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.