Đường đường là giám đốc bộ phận vậy mà bị người ta sỉ nhục ở trước mặt mọi người, cục tức này sao có thể nhịn?
Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục!
Ông ta trước tiên là gọi điện cho Weiss, mắng phủ đầu: “Mẹ kiếp cậu làm ăn kiểu gì đấy? Đã nói nhờ tôi giúp cậu chia sẻ áp lực, đã nói hàng của cậu đều là hàng loại 2, kết quả thì sao?”
“Kết quả chính là hàng của cậu viên nào cũng là cực phẩm!”
“Weiss, con mẹ cậu thật là một người tốt mà, nhiều hàng cực phẩm như vậy lại bán rẻ cho Giang Nghĩa? Được, cậu thật sự được đấy.”
Ở đầu bên kia truyền tới giọng nói vui sướng khi người khác gặp họa của Weiss: “Xin lỗi, tôi cũng không ngờ mắt nhìn của Giang Nghĩa lại cay độc như vậy, vậy mà có thể chọn viên nào cũng là cực phẩm, lần này là tôi tính toán sai sót, hại ông chịu khổ. Có điều ông cũng không cần tức giận, vừa rồi ông biểu diễn trồng cây chuối ăn mì, thu được vô số fan, danh tiếng tăng vọt…”
“Cút bà cậu đi!” Viên Triệu Hào mắng một câu thì cúp máy.
Ông ta ngồi ở trên đất tức tối.
“Đệch, tên đáng chết Weiss, thật sự tức chết mình mà, đồ chó này không phải là liên thủ với Giang Nghĩa chơi khăm mình chứ?”
“Mặc kệ nói như nào, lần này Giang Nghĩa khiến mình thua một vố đau, mình tuyệt đối sẽ không tha cho cậu ta!”
Ngọn lửa phục thù đã dấy lên trong lòng Viên Triệu Hào.
“Giang Nghĩa, cậu đừng để tôi bắt được. Chỉ cần tôi bắt được cậu một lần, chắc chắn sẽ giết cậu!”
Ở một bên khác.
Kỳ Chấn dẫn Giang Nghĩa ra khỏi tòa nhà công ty, vô cùng xin lỗi mà nói: “Thần y Giang, thật sự xin lỗi anh, tôi không nên vào lúc đầu nghi ngờ anh, không có chút tin tưởng nào với anh.”