Tách.
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay, Kỷ Nguyệt Trâm mới đột nhiên tỉnh táo lại.
Cô ta đưa tay lên sờ mặt, mới phát hiện mặt mình đã tràn đây nước mắt.
“Anh… anh có biết anh trong mắt em là thế nào không?”
“Anh… anh trong mắt em nhất định là rất xấu, luôn luôn nghiêm khắc, nói em cái này không tốt, cái kia cũng không tốt, em nhất định rất hận anh đúng không?”
“Không, anh à..”
Kỷ Nguyệt Trâm lắc đầu: “Từ khi em có ký ức, em biết có một người thường xuyên nhìn lén em trong bóng tối. Thật ra anh ấy không phải đang nhìn em, anh ta đang nhìn quần áo, đồ ăn, đồ chơi mà bố mẹ cho em. Anh ấy không có, anh ấy cũng muốn có, em rất muốn chia cho anh ấy, nhưng đó là quần áo của con gái, anh ấy cũng không thích ăn đồ ngọt”
“Em vẫn luôn nghĩ anh không thích em, cho nên không thích nói chuyện với em. Nhưng khi em đuổi theo anh, không cẩn thận bị ngã, là anh đã cõng em về nhà, nhưng em lại hại anh bị bố mẹ đánh”
“Trong trường, ai cũng không dám bắt nạt em, bởi vì bọn họ biết em có một người anh trai rất lợi hại”
“Khi học cấp hai em thích một bạn nam, em nhìn thấy anh chặn bạn nam đó lại trong rừng cây, cảnh cáo cậu ta không được làm tổn thương em”
“Tiền tiêu vặt mỗi tháng của anh đều bí mật nhét vào trong con heo đất của em, em còn thắc mắc, tại sao tiền của em càng ngày càng nhiều”
“Vào dịp giáng sinh, anh sẽ vì em mà chạy vài con phố để mua quà quà cho em”
“Anh… anh thật sự không biết nói, nhưng những điều anh làm em đều biết, em cũng cảm nhận được anh rất yêu em. Mỗi lần anh ra trận, em đều rất lo lắng cho anh, em sợ anh sẽ không quay về. Nếu như anh không trở lại, thì em sẽ không còn anh trai nữa”
“Lý do khiến em lại gân Kagle, là bởi vì anh ta là anh em của anh, anh ta hiểu anh nhất. Chuyện em nói nhiều nhất với anh ta cũng chính là anh. Em nghĩ chỉ có ở cùng anh ta, em mới không tách khỏi anh. Em không cần gả xa, khi em đợi Kagle trở về, em cũng đợi anh trở về. Có anh ta ở đó, anh ta sẽ chăm sóc anh đúng không?”
“Anh, em và Kagle quyết định kết hôn, khi em mặc chiếc váy cưới vào, em nghĩ cô gái nào trên thế giới này mới xứng đáng em anh trai em chứ? Anh, lý do em vẫn chưa rời đi, là em hy vọng anh được hạnh phúc.