– Ngài cho rằng đây là hắc điếm sao? Còn bánh bao thịt người, thiệt thòi ngài đều tự nghĩ ra.
Bà chủ Diễm xoay người dùng giọng quyến rũ nói:
– Nhị Hổ, có khách đến, như nào còn không ra chàokhách.
Giọng nói chưa dứt, một người bên trong phóng ra, trong tay là một cây gậy, hắn cười hì hì nói:
– Hai vị thiếu gia, vào nhà cho ấm áp, bên ngoài gió lớn!
Giọng nói của hắn không phải khẩu âm nước Yến, nói chuyện không được tự nhiên.
Bà chủ Diễm vứt cái nhìn quyến rũ với Hàn Mạc, cười nịnh nọt, xoay người lắc eo đánh mông đi về căn nhà bên trái, rốt cuộc không có quay đầu.
Hàn Thanh nuốt nước miệng, ghé sát lại, nhỏ giọng nói:
– Thiếu gia, nàng này thật là lẳng lơ…!
– Không nên nói như vậy, không nên dễ dàng nói ra từ miệng.
Hàn Mạc thản nhiên nói.
Hắn dò xét kỹ Nhị Hổ đang cầm gậy, thấy hắn dáng người thấp bé, tướng mạo hèn mọi bỉ ổi, nụ cười trên mặt rất là quỷ dị, quần áo mặc cũng không dày, nhưng trong trời đất lạnh lẽo này lại không có một chút cảm giác sợ lạnh, xem ra cũng không phải là một kẻ yếu.
Thấy Nhị Hổ vô cùng kính cẩn, Hàn Mạc cười nhạt một tiếng, xoay người xuống ngựa, thản nhiên nói:
– Trước tiên sắp xếp một gian phòng trọ, sau đó chuẩn bị một chút rượu và thức ăn, càng nhanh càng tốt.
– Được!
Nhị Hổ cười hì hì nhận lấy cương ngựa của hai người, nói:
– Ta đi cho ngựa của hai vị thiếu gia ăn chút trước.
Hàn Mạc lại xem bà chủ Diễm, đã sớm không thấy bóng dáng của nàng.
Hai người đều cẩn thận, đi vào trong phòng, chỉ thấy trong phòng đã đốt đèn, năm sáu bàn lớn bày bên trong, cũng chỉnh tề sạch sẽ, chỉ là không có một người khách, vô cùng quạnh quẽ.
Trong phòng cũng có hai gã tiểu nhị, một tên nhìn tráng kiện và hơn bốn mươi tuổi đang dựa vào quầy ngủ, một tên gầy yếu giống như cây cột đang cầm khăn lau bàn trong tay. Khi tên này nhìn thấy hai người Hàn Mạc tiến đến thì dùng giọng kỳ quái hỏi:
– Muốn ở trọ?
– Đúng thế!
Hàn Mạc mỉm cười nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Mỗi người ở quán trọ này đều kỳ quái, bầu không khí càng bị đè nén khiến người ta có chút chịu không nổi. Hàn Mạc nắm chặt tay, nhìn như rất tuỳ ý, nhưng toàn bộ tinh thần lại đề phòng, chỉ đợi đối phương hơi có hành động khác lạ, liền tiên thủ hạ vi cường.
Hắn là một người thích kích thích, nơi này càng quỷ dị, hắn lại càng hưng phấn. Hắn thật muốn biết, sau khi mình ở lại, tên này sẽ đối phó với mình như thế nào.
Hàn Thanh cũng vô cùng lanh lợi, đứng một trái một phải với Hàn Mạc, tạo thành thế góc, hắn hoàn toàn tin tưởng, đối phương hơi có dị động, bằng vào cách đấu thuật của mình và Ngũ thiếu gia, hoàn toàn có thể khống chế được đối phương trong chớp mắt.
Tên gầy dường như không có nhận ra tâm tư hai người, vươn tay nói:
– Phòng thượng hạng hai trăm văn một đêm, phòng trung hạng một trăm năm mươi văn, không có phòng thấp hơn. Ăn uống tính tiền riêng, nước ấm có thể miễn phí… Ồ, thức ăn cho ngựa cũng không tính tiền.
Hàn Mạc bĩu môi, Hàn Thanh lấy ra hai lượng bạc đưa tới:
– Không có văn tiền, đây là hai lượng bạc.
Hai lượng bạc có giá trị hai trăm văn tiền, tên gày nhận bạc, lúc này mới nói:
– Đi theo ta!
Hắn cũng không nhiều lời, xoay người dẫn hai người tới lầu hai, mở cửa một gian phòng, một mùi nấm mốc xông vào mũi, Hàn Mạc cùng Hàn Thanh nhịn không được nhíu mày.
Tên gầy đi vào đốt đèn, lúc này mới quay đầu lại nói:
– Chỗ này mưa đông rất ẩm, nếu hai người muốn có lò lửa, ta có thể đưa vào cho hai người, chỉ có điều tính tiền riêng.
– Đại ca, ngươi nói đùa cái gì vậy?
Hàn Thanh nhìn liếc trong phòng, một bàn hai ghế cùng một chiếc giường lớn, đơn sơ khiến người ta đều khó có thể thở:
– Căn phòng này muốn hai trăm văn tiền? Đây là phòng thượng hạng mà ngươi nói? Ta đây muốn hỏi một chút, phòng trung hạng chỗ này của các ngươi có dạng gì?
Tên gầy liếc Hàn Thanh, kỳ quái nói:
– Phòng trung hạng? Không bàn, một giường lớn, thêm nữa đệm chăn chỗ đó không dày.
– Ngươi gọi cái này là quán trọ?
Hàn Thanh cả giận nói:
– Trong phòng tràn ngập mùi thối, người ở thế nào được? Trả bạc cho chúng ta, chúng ta không ở nữa.
Tên gầy khẽ đảo mắt, nói:
– Có chỗ này để ở, đã không tồi, ngươi còn muốn tìm chỗ nào để ở? Trả bạc? Quán trọ này không gạt già trẻ, buôn bán đạt thành, sẽ không thay đổi, cũng không trả bạc.
Hàn Thanh không phải là người xúc động, nhưng nhìn thấy người này kỳ quái, trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nắm hai đấm lại, hận không thể một quyền đánh ngã tên gầy này.
Hàn Mạc ho khan một tiếng, thản nhiên nói:
– Vậy ở nơi này. Người anh em kia, làm phiền ngươi đưa đồ ăn tới đây.
Tên gầy lắc đầu nói:
– Xuống dưới ăn đi. Đi lầu trên lầu dưới, chỉ sợ đồ ăn không còn tốt. Nếu như không có chuyện gì khác, trước hết mời hai vị nghỉ ngơi đi.
Tên gầy không nói thêm lời nào, xoay người bỏ đi ngay, bước ra ba bốn bước, đột nhiên dừng bước quay đầu lại hỏi:
– Hai người mang nhiều bạc không?
Hàn Mạc cùng Hàn Thanh liếc nhau, nhíu mày, nhàn nhạt nói:
– Cũng đủ tiền trọ.
– Vậy hai người có thích đánh bạc?
Tên gây lại kỳ quái hỏi.
– Chỗ này của các ngươi còn có sòng bạc?
Hàn Mạc hỏi ngược lại.
Tên gầy nghĩ nghĩ, cuối cùng không nói gì thêm, bước nhanh rời đi.
Hàn Thanh thấy hắn đi rồi, mới nói khẽ:
– Thiếu gia, vì sao người này hỏi chúng ta có mang bạc hay không? Có phải hắn muốn cướp bạc của chúng ta? Thật sự hành động thiếu suy nghĩ, sẽ không có quả ngon cho bọn họ ăn.
Hàn Mạc cau mày, trầm ngâm.
Quán trọ trơ trọi, ông chủ Diễm lẳng lơ câu dẫn, Nhị Hổ vóc dáng thấp bé cầm chặt cây gậy, đại hán ngủ tiếng ngáy như sấm, còn có một tên gầy như cây cột, những nguyên tố này tụ tập lại, quỷ dị và thần bí.
Đặc biệt hai câu nói của tên gầy trước khi đi, cuối cùng có ý nghĩ gì?