“Hả?” Thời Ôn trừng mắt: “Vậy trường của chị không phải là đang kì thị người tàn tật sao? Sao có thể làm như vậy chứ?”
Thời Noãn bị cô nói vậy khiến tâm trạng không thoải mái: “Tao làm sao mà biết được?”
Cô cũng chỉ ngẫu nhiên nghe được bát quái, cũng không hiểu rõ chuyện gì. Mà nam sinh kia lại rất u ám.
“Chị là người có thành tích đứng đầu toàn khối mà, chị có thể nói cho giáo viên. Giáo viên nhất định sẽ tin lời chị.”
Thời Noãn bị Thời Ôn lải nhải tới phiền: “Biết rồi biết rồi.”
Hôm nay rõ ràng cô đã cho cậu thuốc trị phỏng mà.
Hai người không tiếp tục nói chuyện phiếm nữa mà nghiêm túc nghe giáo viên giảng dạy.
Ngoài cửa, nam sinh tựa người vào tường, nghe rành mạch những gì mà hai nữ sinh vừa nói. Biểu cảm của cậu rất nhạt, trong đầu xẹt qua giọng nói mềm mại của nữ sinh đó, ánh mắt tối tăm khác thường.
Kết thúc giờ học, Thời Ôn lấy cớ muốn đi mua thêm vở để cho Thời Noãn về nhà trước. Đợi Thời Noãn đi rồi, một mình cô đi lên lầu ba, bước vào lớp học vũ đạo.
Cô nhìn từng lớp một, biểu tình trở nên ảm đạm.
Một lớp vừa lúc kết thúc chương trình học, tốp năm tốp ba nữ sinh nói nói cười cười đi ra. Thời Ôn đứng né sang một bên để nhường đường.
“Mình rất thích Ôn Tư Sương luôn ấy.”
“Ai mà không thích bà ấy chứ? Dù gì cũng là truyền kì của giới vũ đạo trong nước mà.”
“Còn con gái của bà ấy nữa, Đinh Tư Thanh ấy cũng giỏi thật. Gen nhà này tuyệt quá.”
“Gen gì mà gen. Cậu không biết sao, Đinh Tư Thanh không phải con gái ruột của bà ấy.”
“Hả?”
“Nghe nói bà ấy có một cô con gái ruột…”
Thanh âm trò chuyện của các nữ sinh dần dần nhỏ lại, cuối cùng không thể nghe được nữa.
Thời Ôn nắm chặt góc áo, đợi mọi người đi hết mới chậm rãi xuống lầu. Cô đắm chìm vào một số hồi ức không tốt, dưới chân giẫm hụt, thân thể mất cân đối, lúc sắp ngã xuống thì được một bàn tay kéo lại.
Thời Ôn nhận ra đó là một nam sinh liền vội vã lui về sau mấy bước:
“Cảm ơn.”
Cô ngẩng đầu nói cảm ơn, ánh mắt lại liếc thấy năm ngón tay của nam sinh đang run rẩy.
Làn da của nam sinh rất trắng, mu bàn tay gân xanh rõ ràng, nhưng trên tay có một mảng bị ửng đỏ, còn có chỗ đã biến thành bong bóng màu vàng. Trong đó chỉ còn một bong bóng còn nguyên vẹn, số bóng nước còn lại đã bị vỡ ra, thuốc bôi trên đó cũng đac bị lau một nửa.
Thời Ôn hít một hơi khí lạnh: “Đây là do tôi làm sao?”
Nam sinh không nói lời nào.
Có lẽ vì đỡ cô nên mới bị như vậy hoặc cũng có thể là không phải, nhưng dù sao cậu cũng đã giúp cô.
“Trong túi của tôi có thuốc, cậu có muốn xử lí một chút không?”
Nam sinh vẫn không nói lời nào, ánh mắt của Thời Ôn dần chuyển lên trên đầu của cậu. Tóc mái của cậu rất dài còn đội thêm mũ lưỡi trai, vành mũ ép xuống rất thấp nên không thấy rõ mặt, chỉ có thể nhìn đến chiếc cằm thon cùng đôi môi đang mím chặt.
Cậu không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Thời Ôn nói: “Cậu ở đây chờ tôi nhé. Tôi về phòng học lấy đồ.”
Đợi Thời Ôn lấy cặp sách xong, hai người đi vào lớp cờ vây vẫn còn mở cửa ở gần đó. Thời aoon giúp cậu đâm thủng cái bong bóng còn lại, sau đó lại xử lí chất lỏng bên trong rồi mới cẩn thận bôi thuốc trị phỏng.
Toàn bộ quá trình nam sinh này đều rất yên tĩnh, khí tức cũng yếu ớt.
Thời Ôn dặn dò cậu: “Cậu nhất định phải chú ý đấy, bây giờ đang là mùa hè nên rất dễ bị nhiễm trùng.”
Cô nhìn đồng hồ cũng thấy đã muộn, cất xong đồ đạc mới nói: “Tôi về trước đây.”
Nam sinh vẫn như cũ chẳng hề hé răng nói nửa lời, Thời Ôn cũng quen với sự im lặng của cậu, cũng không mấy để ý. Chỉ cong môi cười với cậu một cái rồi khoác túi đi ra khỏi phòng.
Trong phòng học khôi phục lại yên tĩnh, Trần Trì nâng vành mũ lên nhìn theo hướng của cô vừa rời đi. Mấy phút sau ánh mắt lại quay trở lại vết thương trên tay, phía trên phủ một lớp thuốc mỏng, được san đều và bôi rất cẩn thận.
Đôi mắt của cậu tối lại.
Thời Ôn lăn lộn mất ngủ cả đêm, trong đầu đều là lớp học vũ đạo cùng các nữ sinh mặc trang phục khiêu vũ.
Cứ như vậy cô mất ngủ suốt đêm, sáng hôm sau lên lớp còn ngủ gật, bị bàn cùng bàn đánh thức mấy lần.
Ba cô nhất định sẽ không cho phép cô đi học múa. Thời Ôn nghĩ như vậy, trong đầu cũng tự nhắc nhở mình hôm nay không được tới lớp vũ đạo nữa, bằng không tối đến cô lại mất ngủ vì chuyện này.
Giờ giải lao của tiết học vẽ, Thời Ôn đi toilet một mình. Bỗng dưng trước mặt xuất hiện một người phụ nữ mặc trang phục luyện vũ, Thời Ôn không khỏi nhìn nhiều vài lần.
Người phụ nữ kia cũng nhìn thấy Thời Ôn, chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhận ra đây là người mà nam sinh kì quái kia giới thiệu với bà. Mà chẳng cần cậu phải giới thiệu, gặp được hạt giống tốt như vậy bà cũng sẽ không nhịn được mà khuyên cô đi học vũ đạo.
Sau đó người phụ nữ mỉm cười đi đến trước mặt cô: “Bạn học, em có muốn học khiêu vũ không? Tôi thấy em có phong thái rất tốt.”
Thời Ôn chần chờ “Dạ” một tiếng, còn chưa kịp phản ứng lại.
“Tôi dạy khiêu vũ ở trên tầng ba. Em có muốn lên xem một chút không?”
Đầu óc Thời Ôn mơ hồ: “Bây…bây giờ sao?”
Người phụ nữ gật đầu, vì thế Thời Ôn cũng không đi toilet nữa, cứ thế theo người phụ nữ lên lầu ba. Ở ngã rẽ, Trần Trì lẳng lặng dựa vào tường nhìn nụ cười trên mặt của thiếu nữ, mặt mày khẽ nhúc nhích.
Thời Ôn theo học nửa tiết liền cảm thấy tâm tình kích động, huyết dịch sôi trào.
Sau khi kết thúc còn bị Thời Noãn mắng cho một trận.
“Xin lỗi mà. Em mời chị uống sữa chua được không?” Thời Ôn dịu giọng xin lỗi.
Thời Noãn gạt tay của Thời Ôn ra, vừa rồi cô còn tưởng Thời Ôn bị người xấu bắt cóc, báo hại cô đi tìm khắp cả trung tâm phụ đạo.
Thời Noãn lạnh lùng trừng mắt nhìn Thời Ôn sau đó đi ra ngoài, còn không cho phép cô đi theo.
Thời Ôn bất đắc dĩ chỉ có thể để cô đi trước, sau đó mới đi đến cửa hàng tiện lợi, chuẩn bị mua thật nhiều sữa chua để tạ lỗi.
Cô đứng ở tủ lạnh chọn ba hộp sữa chua yêu thích của Thời Noãn, sau đó lại xoắn xuýt không biết mình nên uống loại nào.
Một lát sau, cô lầm bầm: “Vị hoàng đào.”
Nói xong cô thò tay muốn lấy một hộp hoàng đào, bỗng nhiên có một cánh tay từ bên cạnh duỗi ra lấy hết sạch những hộp sữa chua vị hoàng đào trên kệ.
Thời Ôn trợn mắt há miệng, nghiêng đầu nhìn liền thấy một nam sinh có dáng người cao ngất.
Nam sinh mặc quần áo màu đen, đội mũ lưỡi trai, thấy không rõ mặt.
Cậu cũng không hề liếc cô một cái, bê sữa chua đi đến quầy thu ngân.
Thời Ôn bẹp miệng, cuối cùng lấy một hộp sữa chua vị lô hội. Cô mua có mấy hộp còn nam sinh kia mua rất nhiều, cho nên lúc cô ra tới quầy thu ngân, nam sinh kia vẫn còn đang tính tiền.
Sao phải mua nhiều như vậy?
Thời Ôn tò mò.
Xem ra cũng có người có sở thích giống cô, thích ăn sữa chua vị hoàng đào.
Cô tính tiền xong liền ra khỏi cửa hàng tiện lợi.
Cánh cửa của cửa hàng tiện lợi đóng lại, sắc mặt của Trần Trì đang đứng trước quầy thu ngân cũng trở nên âm trầm.
Cũng không thèm đến hỏi cậu có thể nhường cô một hộp không, không thèm nói với cậu một chữ.
Mà cứ thế rời đi.
Môi cậu mím chặt, rút ra mấy trăm tệ vứt lên bàn thu ngân rồi quay người đi luôn.
Nhân viên thu ngân còn đang cảm thấy kì quái, một nam sinh thì mua nhiều sữa chua như vậy làm gì? Còn để tóc dài lại còn đội mũ, đang nghĩ xem đây có phải tội phạm đang bị truy nã hay không thì đã thấy cậu ném mấy trăm tệ lên mặt bàn.
Nam sinh sải bước đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi.
Nhân viên thu ngân vội gọi với theo: “Này cậu kia sữa chua cậu chưa cầm đi này. Còn tiền của cậu thừa nhiều quá. Này.”
Trên đường đã không thấy bóng dáng của nữ sinh đâu, hai tay Trần Trì siết thành nắm đấm, xương cốt kêu răng rắc.
Bên cạnh có mấy nam sinh cãi nhau ồn ào đi ngang qua, cậu cũng không để ý tới họ mà cứ thế đi thẳng.
Sắp quẹo vào một con hẻm, Trần Trì nghe phía sau có người gọi:
“Sinh ca!”
Trần Trì giương mí mắt, không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục đi. Trương Diệu cùng nam sinh bên cạnh xác định đây chính là Trần Trì thì vội vàng chạy theo.
Cuối cùng cũng chặn được cậu lại ở trong hẻm nhỏ.
Trương Diệu còn có chút không chắc chắn, nam sinh phía trước để tóc che lại mặt mũi, không nhìn rõ được gương mặt. Nhưng đường cong của cằm cùng dáng người của nam sinh này thì cực kì giống Trần Trì Sinh.
“Sinh ca?” Trương Diệu nghi ngờ gọi thêm một lần nữa.
Nam sinh ngẩng đầu, một cơn gió thổi tới làm mái tóc của cậu rẽ ra, để lộ hoàn toàn đôi mắt cùng sống mũi. Những nam sinh ở đây nhìn thấy liền vội vàng hô một tiếng “Sinh ca”.
Trần Trì không có biểu tình gì, cất bước đi lên phía trước, đang muốn lách khỏi Trương Diệu thì bị cậu ra giơ tay cản lại.
“Đã lâu không gặp rồi. Sinh ca không muốn ở lại trò chuyện với các anh em sao?”
Trần Trì nhíu mày hất tay của cậu ta ra, đi về phía trước.
“Sinh ca, chuyện kia có manh mối.”
Một câu có thể thành công khiến cho Trần Trì dừng bước, khuôn mặt từ trước đến nay luôn không có biểu cảm gì lại xuất hiện một khe hở. Cậu quay đầu lại nhìn Trương Diệu.
“Sinh ca, đi uống vài ly được không?”
Tâm trạng của Trần Trì không tốt cũng không có nhiều kiên nhẫn, thấy cậu ta không muốn nói tiếp liền quay đầu rời đi.
Trương Diệu thấy vậy giận tái mặt: “Sinh ca, chuyện của Sí ca đến bây giờ anh vẫn không muốn cho họ một lời giải thích sao?”
Nam sinh cũng không quay đầu lại, bước chân vẫn liên tục bước về phía trước.
Hai mắt của Trương Diệu đỏ lên, chạy lên kéo tay cậu lại. Sau đó bị cậu hất tay ra còn ăn thêm một đấm vào bụng, sau đó trên mặt cũng hứng chịu không biết bao nhiêu cú đấm của Trần Trì.
Sắc mặt cậu lạnh lẽo khó thở, giống như mới bò lên từ địa ngục.
Trương Diệu nắm chặt tay, cười lạnh: “Tao cũng nghi ngờ không biết mày có phải con người hay không. Lúc trước xảy ra việc thì hèn nhát trốn đi, đến bây giờ vẫn còn muốn trốn tránh sao?”
Cậu ta còn muốn nói cái gì nữa, nhưng nắm đấm của Trần Trì đã vung tới.
Những người bên cạnh lập tức nhào lên ngăn lại.
Trương Diệu ăn đau, không kìm nén được nữa mà lung tung vung nắm đấm, trong miệng còn gào lên: “Mày còn thẹn quá hoá giận. Theo tao thấy mày chính là hung thủ giết người, chính mày đã hại chết Sí ca.”
Hai người rất nhanh lao vào “quần” nhau. Trương Diệu bị quật ngã trên mặt đất, đau đớn ôm lấy bụng.
Trần Trì tuỳ tiện lau máu bên khoé miệng, sau đó cũng không thèm nhìn bất kì kẻ nào, cứ thế rời khỏi hẻm nhỏ.
Phía sau là tiếng la hét đến khàn giọng của Trương Diệu: “Trần Trì Sinh, nếu mày còn có tình người thì hãy đi thăm Sí ca đi. Lúc còn sống anh ấy coi mày là anh em tốt nhất của anh ấy đấy.”
“Mày hại chết anh ấy thì thôi đi, ngay cả dũng khí đứng trước mộ của anh ấy nói xin lỗi cũng không có. Mày là đồ rác rưởi, phế vật.”
–
Thời Ôn về đến nhà liền đặt sữa chua lên bàn cho Thời Noãn, cô cũng không nói gì mà chỉ nhìn chị mình rồi cười ngây ngô.
Buổi tối tắm rửa xong, Thời Ôn ngồi trên giường ôn lại mấy động tác giãn gân mà hôm nay giáo viên đã dạy cho cô. Luyện được một lúc Thời Ôn đã thở phì phò, lâu lắm không học vũ đạo, kiến thức cơ bản cũng thui chột không ít.
Điện thoại vang lên, là tin nhắn của cô giáo dạy vũ đạo hôm nay.
[Em đã nói chuyện muốn học vũ đạo cho ba mẹ chưa? Nếu ba mẹ em không đồng ý, cô sẽ tới gặp để thuyết phục họ.]Thời Ôn cắn môi trả lời.
[Em chưa nói ạ…Bây giờ em sẽ nói chuyện với ba mẹ em. Cảm ơn cô nhiều]Ba mẹ Thời đang ngồi ở phòng khách xem TV, Thời Ôn hít sâu mấy cái mới đi đến trước mặt hai người.
“Ba mẹ, con có chuyện muốn nói.”
Mẹ Thời lấy đĩa trái cây để trước mặt cô: “Ăn táo trước đi Tiểu Ôn. Vừa ăn vừa nói.”
Thời Ôn lắc đầu, nhìn thoáng qua ba mình: “Con muốn đi học vũ đạo.”
Ba Thời nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói: “Cái gì?”
“Con phát hiện con rất thích khiêu vũ, con muốn đi học vũ đạo.”
“Không được đi.” Ngữ khí của ba Thời kiên quyết.
“Tại sao ạ?”
“Ba nói không được đi là không được đi.”
Thời Ôn mím môi.
Trong phòng khách nhất thời chỉ có âm thanh phát ra từ TV.
Một lát sau, mẹ Thời mới dịu giọng nói: “Tiểu Ôn, con về phòng ngủ trước đi.”
–
Tâm trạng của Thời Ôn cứ thế buồn bực cả một tuần.
Mãi cho đến ngày nào đó có một nữ sinh tìm đến cửa.