Bách Lý Tiểu Gia nhặt một cái chén lên, vì những thứ bị quăng ném bể đổ lúc trước quá khó dọn, phần nhiều những đồ gia dụng hiện giờ trong nhà cô đều bị đổi thành đồ nhựa. Cô đặt chén nhựa lên bàn, sau đó nhận ra rằng sau lưng mình hiện có một người đang đứng sờ sờ.
“Mẹ, sao mẹ chưa ngủ?” Bách Lý Tiểu Gia đứng lên, xoay người lại rồi nhìn mẹ mình.
Lúc bắt đầu, nét mặt của người phụ nữ này rất bình tĩnh, sau đó, bà ta dần dần thở hào hển, toàn thân run rẩy cả lên, ngay cả ngũ quan của bà ta cũng đã bắt đầu trở nên nhăn nhúm khó coi. Bà ta khàn khàn la lối: “Mày còn biết quay về? Mày coi coi mấy giờ rồi!”
“Mẹ, con phải làm việc.” Bách Lý Tiểu Gia không bị khí thế của bà ta hù dọa, cô khom lưng, muốn tiếp tục dọn dẹp mặt đất.
Nhưng Bách Lý Tiểu Gia còn chưa kịp cầm lấy vật dụng tiếp theo, tóc của cô đã bị bà ta túm lấy. Người phụ nữ kia phát điên túm lấy cô, tiếp tục la lối: “Tại mày về trễ như vậy mà ra chuyện hết! Cứ vậy nên ba mày mới không thèm về nhà!”
Bách Lý Tiểu Gia nhịn đau, kiên nhẫn khuyên: “Mẹ, mẹ đi ngủ đi, mai rồi ba về.”
“Ổng không quay về! Ổng không về nữa!” Người phụ nữ nọ gào thét, sau đó đột nhiên buông con gái mình ra. Bà ta ngồi phịch lên ghế, bắt đầu nức nở, “Ổng không quay về nữa…”
Bách Lý Tiểu Gia vuốt lại tóc mình, từ khi cô cắt tóc tém, tóc cô dễ vuốt thẳng lại hơn hẳn. Cô rót một li nước rồi đặt lên bàn cho mẹ, sau đó tiếp tục quét dọn phòng khách.
“Ổng không quay về…”
“Ổng không quay về…”
Ừ, Bách Lý Tiểu Gia thầm đáp một chữ. Ba đúng thật sẽ không về nữa, chỉ vì một sự cố mấy năm trước. Mà mẹ, một bà nội trợ chỉ có thể sống dựa vào người đàn ông của mình, một người đàn bà vẫn luôn nằm ở phía được thương và được yêu, đột nhiên đánh mất tâm điểm trong cuộc sống của mình như vậy. Bà như diều đứt dây, chỉ có thể mặc gió xô đẩy.
Cũng may lúc ấy, Bách Lý đã tốt nghiệp rồi đi làm, nhà cô cũng không lập tức suy sụp, ít ra cũng còn có thu nhập ít ỏi từ cô. Thế nhưng mẹ cô lại không giống cô, thứ mẹ sợ không phải là không xu dính túi, mẹ chỉ sợ mình mất đi yêu thương từ người đàn ông kia mà thôi.
Mẹ luôn bị dằn vặt bởi đau khổ và cô đơn, dần dần, cả người bà đã đổi khác, bà trở thành một người chỉ biết đổ lên đầu người khác nỗi oan ức của mình, cũng từ chối thấu hiểu kẻ khác. Bà vẫn luôn được thương yêu chiều chuộng, là một vị công chúa trong mắt người kia, thế nhưng hiện giờ, chỉ còn một mình bà lẻ loi như thế này mà thôi.
“Tiểu Gia Tiểu Gia, mày còn dám có cái tên như vậy!” Mẹ cô hất hết li nước nọ lên người Bách Lý, liên tục xả giận, “Cái nhà này chả còn cái thá gì nữa!”
Người phụ nữ này đã sớm phát điên rồi, vì khả năng chịu đựng của bà ta quá thấp. Nhưng con gái của bà ta lại không như thế, bà ta dường như đã chia hết tất cả mọi khả năng chịu đựng của bà ta cho Bách Lý Tiểu Gia rồi. Cô con gái của bà ta cực kì giỏi chịu đựng khổ cực, cũng vì thế nên cô mới có thể nắm vững năng lực của “Tháp” trong tay.
Nhưng cô chịu được cực khổ không có nghĩa là cô thích chịu cực. Bách Lý Tiểu Gia rút khăn giấy lau nước trên người mình, sau đó hít sâu một hơi, khuyên mẹ lần thứ hai: “Mẹ, mẹ về phòng ngủ đi.”
Vất vả dỗ dành mẹ của mình mãi, Bách Lý Tiểu Gia mới rốt cuộc rỗi rãi, cô bèn tập trung dọn dẹp. Sau khi rửa mặt rồi quay về phòng xong xuôi, cô mới thấy được mẩu tin chúc mừng từ Doãn Phiêu Nhiên.
Chị Bách Lý, sinh nhật vui vẻ.
Thì ra hôm nay là sinh nhật mình. Bách Lý Tiểu Gia nằm xuống, nhìn chằm chằm trần nhà, lúc này, cô mới nhận ra mình đã quên mất rất nhiều ngày kỉ niệm. Sau khi gia nhập phái bảo thủ, thứ cô luôn theo đuổi vẫn chỉ là việc cô có thể thay đổi tương lai của mình hay không.
Cảm ơn.
Đấy là một mẩu tin trả lời rất giản đơn. Doãn Phiêu Nhiên nhìn nhìn, mẩu hồi âm này gần ba giờ sau mới được gửi đi, chị Bách Lý vẫn rất bận. Doãn Phiêu Nhiên không rep câu kế tiếp, cô bé cảm thấy mình không nên quấy rầy tiền bối.
…
Trên thảm trải sàn làm bằng nhung đỏ là một chiếc bàn tròn làm bằng gỗ mun. Phía ngoài của cái bàn này không hề có vách tường hay cửa sổ, thay vào đó là những mảng phế tích chồng chéo xếp lên cao cao.
Các mảng phế tích kia bao gồm gạch lát, đá vụn và các khung thép chất chồng lên nhau, vươn thẳng về phía bầu trời của mộng cảnh.
Khăn ăn màu trắng được trải trên mặt bàn. Có một con quạ đậu xuống bàn ăn, mổ mổ thứ gì đó.
Cái bàn này lớn đến nỗi đủ xếp đầy mấy chục cái ghế, thế nhưng bên cạnh chiếc bàn này lại chỉ có ba cái ghế mà thôi.
“Anh thoạt trông rất vui vẻ.” Một người đàn ông tóc đỏ cười nói. Lúc y cười, khóe miệng của y kéo ra rất rộng, chẳng khác nào Joker cả, thế nhưng khuôn mặt của y lại rất điển trai, trông cứ như một vị bạch mã hoàng tử vậy.
“Bởi vì so với bình yên vĩnh hằng, tôi thích thay đổi và biến động hơn nhiều.” Chủ nhân của con quạ đen thui kia đáp lời. Toàn thân hắn ta chỉ có một màu đen kịt, đuôi áo khoác đen chảy dài xuống nền đất.
Sau khi hắn ta vừa dứt lời, con quạ đang hăng say mổ mổ kia chợt ngưng ăn uống. Nó nhận được mệnh lệnh, bèn đập cánh bay về phía người đàn ông tóc đỏ. Trên miệng con vật đen thui xui xẻo này còn đang ngậm lấy một tờ giấy trắng.
Sau khi người đàn ông tóc đỏ nhận được tờ giấy trắng kia, con quạ nọ đã lập tức hóa thành sương trắng ngay tại chỗ. Thật ra nó vốn là một thứ được cụ hiện từ ý thức người khác.
“Anh rất hiếm khi giao cho tôi mấy nhiệm vụ như này.” Người đàn ông tóc đỏ cười quái dị, “Anh thế mà cũng cần hỗ trợ cơ đấy.”
Người đàn ông áo đen nhìn khuôn mặt tươi cười của người nọ, đáp lời: “Chúng ta phụ trách từng phương diện khác nhau, chuyện này anh làm đi thôi. Tôi nghĩ Hạng Cảnh Trung sẽ có sắp xếp trong mộng nên mới để người của anh đi xử lí.”
Người đàn ông tóc đỏ mở tờ giấy trong tay mình ra, sau đó lại nở một nụ cười như Joker lúc ban nãy, nụ cười lần này của y chẳng khác nào ác quỷ cả. Y đáp lời người kia bằng một chất giọng vừa êm vừa trầm, dư sức dụ dỗ người ta sa ngã, “Đương nhiên là được rồi.”
Trên tờ giấy kia, chỉ có tên một người duy nhất.