– Hi, I’m Ralph, nhà thiết kế kiêm phó tổng tập toàn thời trang RW.- Ralph đưa tay ra, dù cả hai đã chào hỏi nhau lúc đầu, nhưng bây giờ mới chính thức là gặp phụ huynh.
– Dạ… chào… chào Mr. Ralph ạ.
– Mr?- Ralph nhăn mặt.
Nguyệt Minh căng thẳng suýt quên cả thở.
– Dạ, chào da…daddy.
– Ha ha tốt.- Ralph thích chí mà cười lớn.
– Ừm, chú là Gia Minh, cháu hay gọi là Waldo.
Gia Minh so với bà xã nhà mình thì đứng đắn hơn nhiều, điều này khiến Nguyệt Minh yên lòng không ít, cô phát hiện Gia An thật sự giống ông…
– Dạ… chào chú.- Nguyệt Minh nắm lấy tay Gia Minh.
Bình thường Nguyệt Minh cũng đã rất kính nể Waldo, giờ biết ông là ba của Gia An, lại càng thêm phần khúm núm. Cũng phải thôi, dù bạn là chúa tể sơn lâm, cũng không thể nào không lễ phép trước ba vợ của mình, trừ khi bạn thật sự không có ý lâu dài với con gái nhà người ta.
– Hai đứa quen nhau thế nào?- Gia Minh lúc này mới thân thiết hỏi.
Dù ông đã có tìm hiểu một ít thông tin, nhưng đích thân nghe người mà con gái mình yêu nói vẫn sẽ khiến nhận định của ông thêm phần được củng cố hơn.
Trong lúc một nhà bốn người tay bắt mặt mừng, thì Hạ Băng đã chuồn rất mượt sang chỗ khác, nơi có vài cô nàng người mẫu nóng bỏng, không làm phật ý tốt của Nguyệt Minh.
Buổi tiệc cứ thế diễn ra, dù đã cố gắng lắm nhưng Gia An cũng không thể đỡ được hết các ly rượu xã giao của mọi người, cũng may, nàng chỉ tiếp các người quen thân thiết.
Tiếp đến là Hạ Băng, biến đi đâu cả nửa buổi bỗng dưng quay lại chuốc say Gia An, sau đó còn thì thầm vào tai nàng điều gì đó với vẻ thần bí, tuyệt nhiên không cho Nguyệt Minh biết…
– Chị…- Nguyệt Minh ôm chặt lấy gần như hết thảy thân thể xụi lơ Gia An, cô cũng bị lôi kéo đi chúc rượu, quay lại thì đã thành ra thế này.
Hai má nàng ửng hồng, khiến gương mặt xinh đẹp thanh cao ngày thường hôm nay càng trở nên ma mị và quyến rũ đến lạ.
– Nguyệt ngáo của chị.- Gia An đưa hai tay ôm lấy cổ Nguyệt Minh, toàn thân nàng tựa hẳn vào người yêu.
Sau khi khiến Gia An thành ra thế này, Hạ Băng lại biến đi như làn khói, Nguyệt Minh còn chưa kịp chửi nữa mà!
Cái con nhỏ này cứ như người âm phủ ấy!?
– Ann lại say thế này sao? Selina đưa Ann lên phòng nghỉ đi, phòng thứ hai bên tay phải trên lầu một.- Lúc này, Gia Minh đi đến, vẫn gương mặt lãnh đạm và phong thái lịch thiệp đó, ra hiệu cho người hầu dẫn đường.
Nguyệt Minh thấy Gia Minh có vẻ cũng đã uống không ít, nhưng dường như cồn không mấy ảnh hưởng đến ông.
– Dạ… vậy con xin phép ạ.
Nguyệt Minh cũng không gặp quá nhiều khó khăn khi dìu Gia An đi về phòng, nàng khá nhẹ, cộng thêm cô luôn rất chăm tập gym, vẫn còn tốt chán.
Đặt người yêu lên giường, nhìn nàng một cái, đột nhiên hai má Nguyệt Minh ửng đỏ, trái tim cũng vì thế mà tăng tốc mãnh liệt. Đôi mắt cô nhìn chăm chăm như thể muốn ôm trọn lấy bờ môi mềm mại của nàng. Mái tóc nâu bồng bềnh có chút tán loạn, bộ váy nàng mặc hôm nay không quá hở hang nhưng so với ngày thường cũng đã là quá sức thiếu vải.
Tổng giám đốc hừ một cái…
Cô nhìn một chút, nuốt nuốt nước bọt, sau đó đưa tay kéo chăn đắp cho nàng.
Nguyệt Minh hơi cúi đầu, vén mấy sợi tóc không nằm đúng vị trí giúp người yêu, sau đó nhẹ nhàng đặt lên má nàng một nụ hôn.
– Em yêu chị.- Nguyệt Minh thì thầm đầy cưng chiều.
– !!!
Gia An đột nhiên mở mắt, hai tay lại lần nữa ôm cổ Nguyệt Minh kéo xuống, mãnh liệt hôn lên môi cô, từ chuồn chuồn lướt nước cho đến nồng nhiệt, không nguôi một giây một khắc.
Tổng giám đốc trố mắt, cô đã phải trải qua đủ kiểu sốc chỉ trong vài tiếng buổi tối hôm nay đó. Từ việc hai người ba của Gia An, cho đến lần đầu tiên thấy một healthy girl như Gia An uống say, lại đến cái chuyện bác sĩ An có thể chủ động hôn cô đến không thở được thế này,… tay lại còn không chút đứng đắn là di loạn trên lưng cô.
Nguyệt Minh dù sốc thật, nhưng khi thấy người yêu hôn mình như vậy, làm sao mà không hùa theo nàng làm bậy. Một tay Nguyệt Minh co lại chống lên giường, tránh cơ thể cô quá nặng mà đè khiến nàng khó chịu, một tay lại đặt lên má nàng xoa xoa nhẹ nhàng.
Cả căn phòng rộng lớn chẳng mấy chốc ngập tràn tiếng thở cùng tiếng hôn môi.
Giữa giây phút giải lao, cô nhìn vào đôi mắt to tròn của nàng, tự lúc nào lại long lanh đến lạ, vẻ yêu mị ngày thường như được thêm cánh bởi một tầng hơi sương phủ lên mắt cùng lớp má hồng hây hây.
Nguyệt Minh thở gấp, trái tim lại cảm thấy hẫng nhịp, cơ thể nóng lên đầy khó chịu không thôi, cảm giác này… thật sự chỉ muốn cùng nàng hoà làm một, chỉ muốn giữ nàng cho riêng mình.
– Chị cũng yêu em, rất yêu em.- Gia An nói bằng chất giọng nũng nịu đầy hơi cồn, ngọt còn hơn mật ong, dứt lời liền kéo cô xuống mà hôn môi tiếp.
Nội tâm nàng giờ phút này chỉ toàn là Nguyệt Minh, chạm vào cô, âu yếm cô, dùng đầu lưỡi cảm nhận đầu lưỡi, hay ngay cả lắng nghe tiếng nhịp tim gấp gáp của của cả hai càng làm người nàng thêm nóng rực.
Có phải là do rượu?
Hay là do tác dụng của chiếc USB kia?
Không, là Nguyệt Minh, là chính người nàng yêu mà thôi.
Đầu lưỡi ướt át này.
Cơ thể mềm mại phảng phất mùi hương quen thuộc này.
Từng cái chạm mẫn cảm, từng hơi thở đang dần hoà quyện vào nhau của cả hai người.
– Mình sẽ cưới nhau chứ?- Gia An hỏi.
– Sẽ.- Nguyệt Minh đáp.
Giờ phút này, cả hai người đều hiểu điều đối phương muốn là gì, dù sao cũng đều là người trưởng thành, loại chuyện nên xảy ra ắt hẳn sẽ xảy ra.
Và Gia An nghĩ, cho dù bây giờ có phát sinh thì nàng cũng không hối hận, bởi nàng yêu cô, muốn là của cô và cũng muốn cô là của mình, nắm tay nhau đi hết đời này…
Nếu được, kiếp sau nàng vẫn muốn gặp cô, chỉ là mong có thể gặp nhau sớm thật sớm, để không phải trải qua thêm bất kì giây phút cô đơn nào nữa.
– Sao rồi, có nghe thấy gì không hai quý ông?- Hạ Băng nín thở áp tai vào cửa gỗ.
– Không nghe được gì cả, đều tại anh đó Wal!- Ralph chán nản đứng thẳng người lại.
– Hả? Sao tại anh?- Gia Minh có chút oan uổng hỏi.
– Ai bảo anh làm cách âm phòng quá tốt làm gì? Có cái tiếng con gái cũng không nghe thấy được!
– Đúng đúng, cháu với chuyện của Nguyệt ngáo cũng có chấp niệm sâu sắc lắm.
– Anh nghĩ mọi người không nên rình mò con mình như vậy đâu…
Gia Minh luôn là người đứng đắn, ông cảm thấy loại chuyện này khá xấu hổ, lại còn chẳng khác gì xâm phạm quyền riêng tư, nếu Gia An biết được… ông không dám tưởng tượng đến…
– Hừ…- Ralph lườm chồng.- Ít nhất anh cũng nên biết con mình dưới hay trên chứ?
– Điều đó quan trọng sao? Chỉ cần con vui là được mà, dưới hay trên là gì?- Waldo đen mặt.
– Đó, Fuyu thấy không? Tốt nhất không nên yêu mấy tên cứng ngắc như vậy.- Ralph bơ Gia Minh, quay sang cảm thán với Hạ Băng.
Hạ Băng cười ha ha, tiếp tục rình rập với Ralph.
– Theo như cháu nghĩ thì Nguyệt trên!
– Ann nhà bác mạnh lắm đó!
– Ha ha, cũng có thể, tại cháu có đưa bảo bối cho bác sĩ An rồi.
– OMG, cháu đưa cái gì á?
– USB tuyển chọn ạ.- Hạ Băng bí hiểm nháy mắt.
Ralph lập tức hiểu ý, hào hứng gật gật đầu.
Gia Minh ở bên cạnh hết sức nhức đầu với tổ hợp đồng minh vừa mới thành lập này.