Hai luồng hơi hở nặng nề, hai thân thể giao nhau, hai đầu lưỡi tiếp xúc và hai tâm hồn giao hòa khiến đôi trai gái trẻ này gần như quên hết mọi thứ xung quanh, cả hai ôm chặt đối phương như hận không thể dung nhập đối phương vào cơ thể mình.
Bỗng nhiên Dương Khai thấy đau ở đầu lưỡi, hắn không chịu được phải kêu lên một tiếng “a”
Nhân cơ hội tốt này, Hạ Ngưng Thường chống hai tay lên ngực Dương Khai, hàm răng nàng cắn nhẹ rồi dùng lực đẩy ra để thoát ra khỏi vòng ôm của Dương Khai.
– Sao tỷ lại cắn ta?
Dương Khai cảm thấy đầu lưỡi mình như bị cắn nát rồi, trong miệng có chút mùi máu tươi.
Hạ Ngưng Thường một tay che ngực, phập phồng không yên, nàng thở hổn hển từng hơi, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập quá kích của mình, mãi sau đó mới nói:
– Xin lỗi, luyện hóa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cần có Tiên Thiên dương thuần khí và một giọt máu ở đầu lưỡi của đệ.
Để thu phục Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cần có dương nguyên khí tinh thuần! Càng tinh thuần càng tốt, Chân Dương quyết mà Dương Khai tu luyện vừa đúng đáp ứng phù hợp điều kiện này.
Hơn nữa, việc luyện hóa nó lại cần phải có Tiên Thiên thuần dương khí và máu ở đầu lưỡi.
Tiên Thiên thuần dương khí này không tu luyện ra được, mà đó là một dòng năng lượng thần bí vốn có trong cơ thể nam nhân ngay khi mới sinh ra, đến sau khi phát sinh hành vi thân mật với một nữ tử thì nó sẽ biến mất, dòng năng lượng này bình thường không có tác dụng gì, nên cho dù bị mất đi cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến cơ thể.
Nhưng vật này lại cần dùng đến trong một trường hợp nhất định nào đó, chẳng hạn như tình huống trước mắt này.
Trước đó, Dương Khai cảm nhận thấy trong người có dòng năng lượng trào ra, trong đó có cả Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, và đó cũng chính là Tiên Thiên thuần dương khí.
Do đó, Mộng chưởng quầy mới nghiêm túc hỏi Dương Khai có phải là thân đồng tử, vì chỉ có thân đồng tử trong người mới có Tiên Thiên thuần dương khí, và cũng chỉ có máu đầu lưỡi của thân đồng tử mới có thể dùng được để luyện hóa CửaÂm Ngưng Nguyên Lộ.
Nghe Hạ Ngưng Thường nói vậy, Dương Khai mới sờ lên miệng, nghiêm trang nói:
– Thì ra là vậy, đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì đệ vẫn còn đấy.
Chẳng phải chỉ là mấy giọt máu đầu lưỡi thôi sao?
Hạ Ngưng Thường xấu hổ đến mức hận không thể tìm thấy một cái lỗ để chui xuống, gật đầu lia lịa:
– Đủ rồi! Một giọt là đủ rồi!
– À!
Dương Khai không khỏi có chút thất vọng, nghĩ lại cảm giác ở đầu lưỡi và cảm giác của bàn tay lúc nãy chàng chợt thấy trong lòng đầy dư vị. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên chàng gần gũi với phụ nữ.
– Tiểu sư tỷ…
Dương Khai lắp ba lắp bắp gọi nàng, hai tròng mắt nóng rực.
Hạ Ngưng Thường chợt hoảng loạn, nàng đâu phải là không hiểu ý nghĩ ẩn nấp trong câu nói của Dương Khai?
Nàng vội vàng nói:
– Đệ đang bị thương, hay là cứ trị thương trước đi. Ta cũng phải nhanh chóng luyện hóa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đây.
– Ồ!
Dương Khai nghĩ tới nàng từng nói, nếu nội trong một canh giờ sau khi lấy được Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mà không luyện hóa ngay thì nó sẽ hoàn toàn biến mất.
– Đúng rồi, cái này…
Dương Khai đang định nói với nàng mình không cẩn thận đã hấp thu một nửa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, vẫn chưa nói xong thì chợt thấy trước mắt đen tối, cả thế giới như đang chuyển động, ngay sau đó đầu hắn chợt cắm xuống đất, đầu óc nhanh chóng trở lên mơ hồ.
– Sư đệ!
Hạ Ngưng Thường hoảng sợ vội đỡ hắn đứng dậy, sau khi tìm hiểu, sắc mặt nàng bỗng xanh lét.
Nàng phát hiện mạch đập của Dương Khai vô cùng yếu ớt, sức sống cả người mập mờ như không có, nguyên khí trong cơ thể cũng trở lên vô cùng tiêu điều và hỗn loạn, thậm chí còn có cảm giác như cạn kiệt sức sống.
Nỗi sợ hãi lần này không phải là bình thường, trái tim Hạ Ngưng Thường chút nữa thì co cả lại.
Sao lại vậy? Vừa rồi đệ ấy vẫn khỏe, còn cùng với mình… tại sao không chút dấu hiệu gì lại đột nhiên bất tỉnh nhân sự như vậy?
Nhưng lần này kiểm tra Hạ Ngưng Thường mới biết được rốt cuộc Dương Khai bị thương nặng đến mức nào.
Vết thương phần bụng và phần vai vốn không cần phải nói vì đã được băng bó kĩ rồi, nhưng sau một phen chiến đấu kịch liệt vết thương lại càng vỡ ra, máu chảy ròng ròng, nghiêm trọng nhất vẫn là vết thương ở ngực, xương ngực gãy làm năm và lõm vào trong, chỉ chút nữa thôi là vết thương sẽ lan đến tim phổi, chưởng đó Văn Phi Trần ra tay quá hiểm độc như vậy thì làm sao có thể chống đỡ nổi?