“Chào em, cô bé! Từ lúc chưa gặp được em, cuộc đời anh tồi tệ như đống đổ nát này vậy! Cục cưng, em có muốn cùng anh băng qua đống đổ nát này không?”
Phó Tử Sâm vươn tay ra. Tống Cẩm Đan không chút do dự đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Hai người nắm chặt tay nhau cùng chạy qua đống đổ nát dưới ánh lửa.
Khi đi cùng nhau, cảm giác sợ hãi đã chẳng còn nữa.
Băng qua khỏi ngọn lửa rực đỏ là màn đêm với ánh sáng lung linh của loài hoa hồng đỏ. Ánh đèn led chiếu rọi nguyên một khu rừng hoa. Không ngờ, khuất sau ánh lửa lại có một khu vườn hoa đẹp đến vậy.
“Cảm ơn em đã cùng anh băng qua đống đổ nát để đến được nơi đây. Trái tim lạnh lẽo đã được em sưởi ấm. Mỗi bông hoa ở đây đều là tượng trưng cho ngọn lửa tình yêu rực cháy trong tim anh. Lời mật ngọt anh không biết nói nhiều! Nhưng anh yêu em là thật lòng, là mãi mãi!”
Một rừng hoa bạt ngàn hoa hồng đỏ. Phó Tử Sâm kéo cô đến vị trí trung tâm. Anh hét lớn hỏi cô:
“Tống Cẩm Đan, em có nguyện ý đi cùng anh đến hết đời không?”
Tống Cẩm Đan không kiềm được nước mắt mà rơi lệ. Cô gật đầu và đáp lại anh: “Em đồng ý!”
Phó Tử Sâm đeo lên tay cô một chiếc nhẫn kim cương đã được chế tác và cắt thành hình trái tim. Đây là viên kim cương mà vài ngày trước, Phó Tử Sâm đã qua Paris tham dự buổi đấu giá để có được. Đó là viên kim cương Centenary Diamond độc nhất vô nhị. Nó giống như tình yêu của anh vậy, cả đời này chỉ dành duy nhất cho một người.
“Cảm ơn em!”
Anh đặt lên môi cô một nụ hôn sâu trước sự chứng kiến của bạn bè và người thân. Toàn bộ buổi cầu hôn ngày hôm nay là do Ngô Châu thiết kế dành cho cô bạn của mình. Chứng kiến Tống Cẩm Đan hạnh phúc, Ngô Châu cũng không kiềm lòng được mà rơi nước mắt.
“Không phải lúc nãy còn hào hứng sao? Tự nhiên lại khóc nhè? Phải vui vẻ chúc mừng con bé chứ?” – Dì Vương đứng bên cạnh vuốt sống lưng Ngô Châu an ủi.
“Đan Đan của cháu! Lần này, cậu ấy phải thật hạnh phúc!”
“Chắc chắn là vậy rồi!”