Tuy rằng Đỗ Cửu không quá phô trương nhưng vẫn sát giờ mới vào tới studio, vừa vào cửa không nói câu nào đã bắt đầu làm việc, trực tiếp đi trang điểm tạo hình.
Đây là studio cao cấp nhất của khu 1, hoàn toàn dùng cảnh thật, bởi vì theo phong cách trang nhã mà tất cả cảnh đều được sắp xếp như một trang viên quý tộc, cảnh tượng xuân hạ thu đông đều có thể tùy ý thay đổi.
Trong lúc Đỗ Cửu trang điểm, Bao Thăng Minh bèn dẫn theo một trợ lý đi bàn bạc với người phụ trách, Nhị Ngốc và Lục Tiểu Chu ở lại bên cạnh giúp đỡ, nói chính xác là Lục Tiểu Chu giúp còn Nhị Ngốc đứng nhìn.
Nhị Ngốc ngồi xổm sau lưng Đỗ Cửu nhìn chằm chằm y trong gương, ngây ngốc cười mãi: “A, anh Lục thật đẹp!” Đỗ Cửu bảo hắn bên ngoài phải gọi mình bằng anh Lục, xem ra hắn cũng không quên.
Chuyên viên đang trang điểm cho Đỗ Cửu cũng khen: “Anh Lục đương nhiên đẹp rồi, hơn nữa còn càng ngày càng có khí chất.”
Một chuyên viên trang điểm khác cũng phụ họa theo.
Đỗ Cửu mỉm cười: “Đâu có, không so nổi với mấy cậu trai trẻ đang nổi…” Nói đoạn ngừng một chốc, dường như nhớ tới cái gì rồi khẽ thở dài, không nói cười thêm nữa.
Hai chuyên viên trang điểm liếc nhìn nhau, gần đây cũng có nghe được một ít tin đồn, hóa ra thật sự có thịt tươi giành đường với ảnh đế!
Đỗ Cửu nhìn hết phản ứng của hai người qua gương, cụp mặt giấu đi sự lạnh lẽo.
Loại chiêu trò cỏn con này từ trước tới giờ y chơi rất thuận tay.
Dù sao chuyện bị giành đường cũng là thật, không bằng y cứ ra vẻ khiêm nhường còn có thể lấy được một ít cảm thông, tới nỗi mất mặt gì đó thì Lục Hướng Cửu đã sớm luyện tới mình đồng da sắt rồi, mỗi da mặt chả là gì.
Trang điểm xong Đỗ Cửu đi thay quần áo, đồ nam của A&G luôn theo phong cách cao quý ưu nhã, đại sứ này vốn dĩ không tới lượt Lục Hướng Cửu, dù gì thì xuất thân lẫn bối cảnh của y đều không hợp với yêu cầu của nhãn hàng, nhưng mà nhân vật giúp y giành được ảnh đế lại có phong cách hoàn toàn trùng với A&G, hơn nữa người điều hành A&G lại cực kỳ thích nhân vật mà y diễn kia nên mới cho y làm đại sứ.
Chuyện Lục Hướng Cửu sinh ra ở khu dân nghèo tuy rằng bình thường không thể nhìn ra được nhưng một khi bàn tới chuyện làm đại sứ, đặc biệt là các nhãn hàng cao cấp thì cơ bản không giành nổi, cho nên tới giờ y chỉ có hai nhãn hiệu cao cấp trong tay.
Mà ảnh đế ảnh hậu cùng lứa cho dù xuất thân từ khu 12 đều có được nhiều hơn y, ám ảnh trong lòng Lục Hướng Cửu khỏi phải nói tới.
“Anh Lục đẹp trai quá!”
Đỗ Cửu thay xong quần áo lập tức thấy được Nhị Ngốc canh trước cửa phòng thay đồ, nếu không phải đã có chuẩn bị trước mà nhanh tay chặn hắn lại thì e là đã bị ôm chầm lấy.
Nhị Ngốc vồ hụt nên không cam lòng nhăn mặt, nhưng vẫn không quên lời Đỗ Cửu dặn ngoan ngoãn nghe lời không cố tiến lên ôm y.
“Ngoan ngoãn nghe lời không được quậy phá nào, đi theo Tiểu Chu đi.” Đỗ Cửu ngoắc ngoắc tay khiến hắn cúi đầu xuống rồi vỗ nhẹ lên, thì thẩm, “Về nhà cho cậu ăn kẹo nhé.”
Hai mắt Nhị Ngốc sáng lên tức thì, ăn kẹo rất vui, hắn thích kẹo.
Đỗ Cửu ho nhẹ một tiếng ý bảo hắn tránh sang một bên, cái gọi là ăn kẹo này đương nhiên không phải ăn kẹo thật, có kẹo thật nhưng cách ăn thì không như bình thường, nói dễ hiểu một chút là mút.
Đỗ Cửu yêu nghề kính nghiệp nên nhập vai Lục Hướng Cửu không hề qua loa, sau khi xác định được Nhị Ngốc không có bối cảnh có thể uy hiếp tới mình lập tức bắt đầu dạy dỗ hắn, từ sờ tới mút, hơn nữa còn bởi vì Trường Xuân Ti mà “mút” kẹo được một lần xong sẽ phải mút mỗi ngày, dừng lại chắc chắn sẽ OOC, cho nên y cần phải tán đổ Nhị Ngốc nhanh nhanh, dù gì thì mút kẹo cũng không kéo dài được lâu lắm, cần phải ăn thịt thật mới được.
Trấn an Nhị Ngốc xong Đỗ Cửu bắt đầu nghiêm túc làm việc, thay đổi rất nhiều quần áo, từ trang phục mùa thu tới mùa đông, chụp cả ngày trời mãi cho tới gần 8 giờ tối mới xong hết.
Từ đầu tới cuối Nhị Ngốc vẫn luôn ở cạnh xem, trừ lúc ăn cơm hay đi vệ sinh thì đôi mắt không hề rời khỏi người Đỗ Cửu.
Nhân lúc rảnh rỗi Đỗ Cửu mới liếc nhìn hắn, trong lòng khẽ thở phào, xem ra mấy ngày tiếp xúc thân mật không phải không có hiệu quả, Tần Cửu Chiêu hiện giờ đã thức tỉnh rồi, nếu không y thật sự muốn khóc đấy.
Mấy ngày sau y làm theo kế hoạch, ban ngày nghiêm túc làm việc còn ban đêm thì nghiêm túc ăn kẹo, đổi nhiều loại kẹo ăn bằng một trăm cách.
Mà sự thay đổi của Nhị Ngốc cũng có thể thấy rõ được, chưa nói tới bị Tần Cửu Chiêu ảnh hưởng mà sự thay đổi của chính hắn cũng cực kỳ rõ ràng. Hắn chỉ mất trí nhớ chứ không phải ngốc thật, nhờ có quang não mà thông tin hắn tiếp xúc được càng ngày càng nhiều, thứ học được cũng càng ngày càng nhiều. Nếu ban đầu Nhị Ngốc chỉ là học sinh tiểu học thậm chí mà mẫu giáo thì hiện giờ đã trưởng thành thành học sinh cấp 2 cấp 3, chỉ cần có đủ thời gian thì dám chừng sẽ nhanh chóng trở thành một người trưởng thành.
Còn về phần hắn có thể khôi phục lại ký ức hay không, sau khi nhớ lại có chống đối hay không thì Lục Hướng Cửu cũng không để ý, dù gì cũng chỉ là người chạy ra từ chợ đen sao có thể nghĩ tới chuyện trở về mà không cố nắm lấy cơ hội này chứ. Hơn nữa, cho dù Nhị Ngốc có muốn phản kháng thì không có sự bảo hộ của y hắn cũng không thể yên ổn ở lại khu 1, chỉ cần y muốn là hoàn toàn có thể khiến hắn trở lại nơi hỗn loạn kia.
Đối với suy nghĩ của người ở nơi kia, kẻ sinh ra trong khu ổ chuột như Lục Hướng Cửu hiểu rõ hơn ai hết, khu ổ chuột còn như vậy huống hồ gì chợ đen.
Đỗ Cửu vốn nghĩ Nhị Ngốc sau khi có được tư duy của học sinh cấp 3 sẽ bắt đầu nghi ngờ phản kháng như trong cốt truyện, nhưng không hề, hắn vẫn tình nguyện sờ sờ ăn kẹo với y như cũ, thậm chí còn có sở thích riêng khiến Đỗ Cửu thở phào một hơn, cố gắng mấy ngày nay của y coi như không phí.
Tối hôm nay Đỗ Cửu và Nhị Ngốc chơi trò bác sĩ người bệnh, Đỗ Cửu vốn định làm bác sĩ còn Nhị Ngốc làm người bệnh nhưng lại bị Nhị Ngốc giành lấy áo blouse trắng trước.
Hai người nghiêm túc khám bệnh chích thuốc còn tiện thể mút kẹo một lần, Đỗ Cửu tựa lưng vào tường nằm ườn ra trên bàn, cả người toát ra sự trống rỗng sau khi bắn, nhấc chân đá Nhị Ngốc: “Đưa thuốc lá cho tôi.”
Nhị Ngốc nghiêm túc nhíu mày: “Hút thuốc không tốt.”
Đỗ Cửu liếc hắn một cái: “Tôi biết rồi, đưa đây. Nhị Ngốc chần chừ một lát lại lắc đầu: “Không được, không đưa anh được.”
Ồ, mới không dạy dỗ mấy ngày mà đã học được cách trả treo rồi à? Đỗ Cửu thoáng ngồi thẳng lưng, sầm mặt: “Cậu đưa hay không?”
Nhị Ngốc mím môi đứng bật dậy, không nói không rằng khiên y lên sau đó sảy bước ném xuống giường, bàn tay to lớn đè y lại.
“Cậu buông tôi ra!” Mặt Đỗ Cửu hoàn toàn sa sầm.
Nhị Ngốc cúi đầu, mặt mày trút đi vẻ khờ ngốc mà toát ra lạnh lùng, ánh mắt khóa chặt lấy Đỗ Cửu thế mà lại chứa mấy phần khí thế mãnh liệt khiếp người khiến Đỗ Cửu không thở nổi: “Người khác hút thuốc em không quan tâm, nhưng anh thì không được hút.”
Đỗ Cửu bỗng chốc đờ người, trong lòng toàn là khiếp sợ.