Đàm Nhu mở mắt ra, nàng nhìn sư phụ mang chút suy tư.
Sau đó nàng cười rồi nói ra một câu vô cùng vô tư.
” Sư phụ, hai mùa tuyết nữa con lại ở với người luôn, không đi chơi nữa.”
Sư phụ không muốn nói nữa, chỉ là có khi hai mùa tuyết nữa cũng không đến, Đàm Nhu liền cười.
” Sư phụ, nếu hai mùa tuyết nữa con vẫn còn sống thì người đưa con về Nhị Quốc được không.”
Mặc Vương không muốn đáp lại liền quay người đi, đoá hoa mà người hết mực bảo vệ hơn mười mấy năm trời mà thoát cái nó liền muốn đi, Mặc Vương không cầm lòng được liền vội đi ra ngoài.
Cô cô nhìn bóng lưng Mặc Vương rời đi liền có chút chạnh lòng.
Cô cô liền nhìn Đàm Nhu, nàng liền né ánh mắt của người, Tuệ Liên khó xử không biết nên làm gì.
Bầu không khí này bỗng trở nên gượng gạo, ba người không biết nên nói gì, tiếng gió rít rít lạnh thấu vào người, vừa rồi khí lạnh còn không lạnh đến thấu xương như vậy.
Có tiếng lạnh cạnh ở ngoài, cả ba người liền ngoảnh về phía cửa, người đẩy cửa vào là Chiêu Phong, chàng kích động.
” Đàm Nhu, ta…”
Lời đến đầu môi lại không thốt ra được, cô cô và Tuệ Liên đều hướng mắt về phía chàng.
Chiêu Phong khựng lại, đứng đơ người ra.
Đàm Nhu thấy vậy liền đóng cửa sổ lại, đi về phía chàng hỏi han.
” Sao vậy? chàng có chuyện gì muốn nói sao.”
Chiêu Phong nhìn xung quanh rồi trực tiếp kéo nàng đi.
” Ra ngoài rồi nói.”
Đàm Nhu đi theo sau cũng không đoán ra được chàng định nói gì, cô cô lúc đó liền đi qua đó kéo nàng lại.
” Hai người không có chuyện gì để nói đâu.”
Đàm Nhu liền buông tay Chiêu Phong ra, nhìn cô cô có chút khó hiểu.
Chiêu Phong liền nhìn ra cô cô đoán được mình sẽ nói gì.
Cô cô mặt lạnh.
” Thái tử điện hạ, người là thái tử nên trọng việc nước đừng làm liên lụy tới Đàm Nhu nữa.”
Cô cô vừa nói xong thì Chiêu Phong liền đáp.
” Hoàng phi, người hà tất phải ngăn cản con như vậy, nếu nàng ấy không đồng ý thì con cũng không ép được.”
Đàm Nhu đứng đơ ra không hiểu hai người này nói gì, cô cô cau mày.
” Cứ gọi ta là cô cô, thái tử điện hạ, người là hoàng thân quốc thích, Đàm Nhu chỉ là dân nữ người làm như vậy sẽ liên lụy đến Đàm Nhu rất nhiều.”
Chiêu Phong chưa kịp đáp lại thì cô cô đã nói thêm.
” Người có dám chắc rằng lần này Đàm Nhu bị bắt đi không có liên quan gì tới người không? đến Vong Quốc thì làm thái tử phi của người à, người có dám chắc rằng không để Đàm Nhu bị cuốn vào cung đấu của các người không?”
Chiêu Phong khựng lại, lùi đi một bước chân, Đàm Nhu liền nhìn cô cô, nàng nắm vạt áo của cô cô nhẹ nhàng ra hiệu.
” Cô cô.”
Chiêu Phong không biết nên nói gì, phải rồi, Đàm Nhu là người mà chàng thích, về đến Vong Quốc thì có chắc chắn rằng nàng được an toàn không, còn đại sư huynh, còn gian thần mờ mắt, Chiêu Phong lại nghĩ đến lúc nào đó việc bảo vệ nàng đối với chàng là không thể thì sẽ thế nào.
Chiêu Phong liền lùi thêm bước nữa, Đàm Nhu vội đến gần kéo áo khoác của chàng lại.
” Chiêu Phong.”
Đàm Nhu khựng lại một chút, nàng như không muốn hiểu.
” Hai người đang nói gì vậy?”