Lục Hàm Chi hít sâu: “Nhị tẩu, có đau không?”
Vũ Văn Giác: “Cái… Cái gì?”
Lục Hàm Chi: “Thì… mang thai có đau không ấy?”
Vũ Văn Giác cười: “Đương nhiên là không rồi. Mang thai thì sao mà đau được. Ặc… Có điều, vào ba tháng đầu tiên khi ta mang thai, tình huống của cái thai vẫn luôn bất ổn, còn có dấu hiệu sinh non. Vậy nên… Chắc là cũng đau, nhưng mà bình thường sẽ không đau.”
Vũ Văn Giác còn bổ sung: “Lúc sinh thì chắc chắn phải đau rồi, cho dù là phụ nữ hay là tiểu lang quân sinh con thì đều phải dạo Quỷ Môn Quan một lần.”
Lục Hàm Chi khoát tay, chuyện này cậu biết.
Vũ Văn Giác sợ cậu có áp lực tâm lý, tiếp tục nói: “Có điều đệ cũng từng sinh A Thiền rồi mà, nhất định là có kinh nghiệm. Tiêu lang quân từng sinh con một lần thì khi sinh lần hai sẽ không quá đau đâu. Hơn nữa còn có Lâm thần y ở đây, hắn sẽ đỡ đẻ cho đệ.”
Chuyện này thì Lục Hàm Chi tin, bởi vì Lâm thần y còn có thuốc gây tê.
Cũng không biết hắn có thể gây tê cục bộ được không, nếu như không được thì tới lúc đó cậu vào khu mua sắm đổi thuốc mê cũng được.
Chuyện tới nước này, dù cậu có tiếp tục ủ rũ cũng không thể thay đổi được.
Lỡ rồi, cũng không thể bỏ cái thai này được.
Nạo thai ở cổ đại nhất định sẽ gây chết người, hơn nữa nếu như làm không sạch sẽ thì lại càng dễ xảy ra chuyện không hay. Nhưng mà bây giờ tâm trạng cậu đang không được tốt, lại không có Vũ Văn Mân ở đây để cậu phát tiết cảm xúc.
Chuyện này cũng là việc bình thường, trong thời gian mang thai, hormone bị kích thích dẫn đến tâm trạng của người mẹ sẽ không được ổn định.
Lục Hàm Chi suy nghĩ rồi dặn dò: “Không được để lộ chuyện ta có thai ra ngoài.”
Cậu sợ Tô Uyển Ngưng biết sẽ tới gây chuyện.
Thật ra cậu cũng không sợ nàng ta sẽ gây hại gì đến mình, dù sao có bàn tay vàng trong tay, cậu sẽ hóa nguy thành an.
Vũ Văn Giác cười: “Chuyện này thì đệ cứ yên tâm, ngoại trừ ba người chúng ta ra thì không còn ai biết đệ mang thai nữa đâu. Có điều… Phía mẫu phi không thể giấu giếm được, phải báo cho bà một tiếng.”
Lục Hàm Chi nói: “Chuyện này thì ta biết, ta sẽ tự mình vào cung nói cho mẫu phi biết, đúng lúc ta cũng có việc cần tìm bà.”
Vũ Văn Giác gật đầu: “Vậy ngày mai ta sẽ vào cung cùng đệ!”
Cuối cùng Lục Hàm Chi cũng chấp nhận chuyện bản thân đã mang thai.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Ánh Hoàng Hôn Chiếu Rọi Lòng Em
2. Yêu Thầm Vợ Cũ
3. Yêu Em Thành Nghiện
4. [Ngôn Tình] Yêu Đương Vụng Trộm
=====================================
Dù đến bây giờ cậu vẫn thấy bực mình, sớm biết thế thì cậu đã phòng tránh nghiêm ngặt hơn, vào khu mua sắm đổi một hộp thuốc ngăn kỳ phát tình lại rồi.
Giờ có hối hận cũng đã muộn, chỉ đành sinh con ra thôi.
A Thiền nhìn thấy mọi người đều mặt ủ mày chau thì chạy tới muốn góp vui.
Lục Hàm Chi ôm A Thiền, hôn lên mặt bé một cái rồi hỏi: “Thiền Nhi, con có muốn đệ đệ không?”
A Thiền ngơ ngác hỏi: “Đệ đệ?”
Lục Hàm Chi lại hỏi tiếp: “Hay là con muốn muội muội?”
A Thiền vẫn lộ vẻ mặt khó hiểu: “Muội muội?”
Lục Hàm Chi lại tiếp tục: “Con thích đệ đệ hay là muội muội nào?”
A Thiền vỗ đôi tay mập mạp vỗ một cái, cười nhe răng nanh nhỏ nói: “Ca ca cơ!”
Lục Hàm Chi: “…”
Thằng con này đúng là biết cách làm khó ông bố nhà mình, Lục Hàm Chi có giỏi đến mấy cũng không thể xuyên ngược về để sinh cho bé một ca ca được.
Có điều cậu có thể hiểu vì sao A Thiền lại muốn có ca ca, đó là ca ca Tiểu Lục Tử rất chiều chuộng bé.
Tiểu Lục Tử là một người anh rất xứng chức, thời gian cậu nhóc đó làm bạn với A Thiền còn nhiều hơn cả Lục Hàm Chi.
Bản thân Tiểu Lục Tử cũng rất bận rộn, vừa phải học văn vừa phải luyện võ, nhưng chỉ cần có thời gian rảnh thì sẽ chơi cùng A Thiền.
Lục Hàm Chi cảm thấy rất may mắn khi lúc trước đã quyết định đưa Tiểu Lục Tử đến chơi với A Thiền, nếu không thì bé sẽ cảm thấy rất cô đơn.
Thân là con trưởng của Vũ Văn Mân, bé phải gánh vác trách nhiệm rất lớn.
Nếu đã mang thai lần hai, vậy thì đợi sinh ra là có thể làm bạn cùng chơi với A Thiền và Tiểu Lục Tử rồi!
Trong phủ Thái Tử, Tô Uyển Ngưng nhận được thư do nha hoàn đưa tới.
Vũ Văn Minh Cực gửi tin báo chuyện ở biên cương phía tây đã chuẩn bị xong, cuộc chiến đang vô cùng căng thẳng.
Mục đích lần này của bọn họ cũng không phải là chư thành ở vùng biên cương Đại Chiêu, chỉ cần giết được Vũ Văn Mân, chắc chắn Vũ Văn Minh Cực sẽ thực hiện lời hứa với bọn họ.
Gã đã đồng ý với sáu nước Tây Vực là khi lên làm Hoàng đế, gã chẳng những chia ba tỉnh ở biên cương phía tây cho sáu nước này mà còn mở rộng giao thương ở biên cảnh, đảm bảo trong vòng trăm năm sẽ không đóng cửa.
Phải biết rằng phần lớn Tây Vực đều là sa mạc, chỉ có những ốc đảo mới có người sinh sống. Hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy khiến cho cuộc sống của họ khó khăn hơn nhiều so với dân chúng Đại Chiêu.
Bọn họ cũng muốn có cuộc sống sung túc giàu sang.
Lời hứa của Vũ Văn Minh Cực đáng để cho các nước này dùng mạng sống của binh sĩ để mạo hiểm một lần.
Dù sao không chiến cũng chết mà chiến thì cũng chết.
Những người sống quanh năm ở sa mạc đều không vượt quá 40 tuổi, người nào sống được trên 50 tuổi đã xem là thọ.
Tô Uyển Ngưng đốt lá thư đi, cuối cùng cũng nở nụ cười vui vẻ. Vũ Văn Mân mà chết, Lục Hàm Chi còn tạo nên được sóng gió gì nữa đây?
Cậu là một tiểu lang quân, cũng không thể tái giá được. Chỉ có thể sống cô đơn đến già, mỗi khi đến kỳ phát tình sẽ bị tra tấn đến điên cuồng.
Nàng ta rất thích thú khi nhìn thấy cậu rơi vào kết cục như vậy.
Nhưng nàng ta cũng phải làm công tác dự phòng, nhất định không thể để Thái Tử dính đến những chuyện này, nếu không thì chỉ cần Vũ Văn Minh Cực xảy ra chuyện, Thái Tử cũng bị liên lụy.
Gần đây Tô Uyển Ngưng luôn sử dụng công kích tinh thần với Thái Tử, khiến cho hắn ta luôn mắc lỗi khi xử lý việc trong triều.
Các đại thần cũng đã bắt đầu phê bình kín đáo về Thái Tử, luôn cảm thấy năng lực của Thái Tử quá bình thường.
Thật ra bọn họ đều biết, nếu so về sự bác học trí tuệ thì Thái Tử còn thua xa hoàng trưởng tử, về vũ lực lại thua kém Tứ hoàng tử, dã tâm cũng không sánh bằng ba vị Hoàng tử khác.
Hắn ta chỉ là một người trên mức trung bình, ở thời bình có thể làm một vị Hoàng đế giữ vững được đất nước, nếu không có biến cố gì xảy ra thì hắn ta có thể ung dung sống hết một đời nhưng lại không mang đến lợi ích gì cho Đại Chiêu.
Nhưng một vị Thái Tử như vậy cũng có chỗ tốt, không đủ thông minh thì sẽ không cố chấp làm theo ý mình.
Giá trị vũ lực không cao sẽ không đi xâm chiếm các nước khác, ít chiến tranh hơn. Không có dã tâm thì sẽ không liều mạng. Xét chung như vậy thì thấy hắn ta cũng rất được. Hơn nữa Thái Tử là người nhẫn nại, có thể chịu được khổ, giao giang sơn cho hắn ta thì nhất định sẽ không bỏ bê chính vụ.
Tô Uyển Ngưng vừa đốt thư xong thì nghe thấy bên ngoài ồn ào nhốn nháo.
Nàng ta nhíu mày mở cửa sổ ra, hỏi thị nữ ở bên cạnh: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Nha hoàn vội vàng bước lên, khom người đáp: “Bẩm trắc phi, quận chúa Chiêu Vân sắp sinh rồi.”