Mà người tu luyện loại công pháp này được gọi là tà ma ngoại đạo, không đi theo đường của người bình thường, gọi là nhập ma, trong đó Ma Thánh Vân Ngạo Thiên chính là người nổi bật.
Cho nên không những là tu sĩ con người có thể lấy được nội đan từ trong cơ thể yêu tu và quỷ tu, yêu tu và quỷ tu cũng có thể lấy được nội đan cơ thể tu sĩ con người. Bất quá điều kiện tiên quyết là phải luyện chế tu sĩ con người thành con rối, luyện chế pháp nguyên trong cơ thể họ thành nội đan mới có thể lấy ra, nếu không pháp nguyên hỗn độn sẽ không cách nào lấy ra.
Mà nội đan yêu ma quỷ quái thật ra chính là pháp nguyên tồn tại dưới một hình thức khác, đây chính là khác biệt lớn nhất giữa tu sĩ con người và yêu ma quỷ quái.
Miêu Nghị lại không phải người ngu, biết rõ dưới tình huống đối phương có thực lực nắm hết thảy trong tay, nếu quả thật trên người mình có ích lợi có thể lấy ra làm cho đối phương động tâm, đối phương sẽ càng không bỏ qua cho mình, sẽ giết chết hết thảy bọn mình.
Hiện tại bất quá người ta chỉ đang dò xét lai lịch của mình, thử dò xét trên người mình có phải thật có ích lợi gì hay không. Nếu thật sự người ta dễ nói chuyện như vậy, trước đó sẽ không xảy ra chuyện không nói tiếng nào đã giết chết mấy người của mình.
Năng lực tùy cơ ứng biến, phán đoán tình thế của Miêu Nghị cũng không kém, nếu không không thể sống tới hôm nay.
Phải nói rằng chuyện tới Tinh Tú Hải săn thú này cũng không phải là hoàn toàn chỉ có mặt lợi.
Chỉ là kế hoạch không bằng biến hóa, vốn kế hoạch trước đây là sau khi đến Tinh Tú Hải sẽ không trêu chọc yêu quái lợi hại, chỉ nhằm vào yêu tu nhất phẩm.
Mặc dù giết chết yêu tu nhất phẩm lấy được yêu đan không vào phẩm cấp, chỉ có thể đổi được một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bất quá bọn hắn nhiều người, liên thủ làm thịt nhiều một chút cũng đủ.
Kết quả mới vừa cặp bờ, chưa làm thịt được yêu tu nào cả, đã bị yêu tu làm thịt một hơi bảy người của mình.
Miêu Nghị buông thương trong tay xuống, dường như đã buông lỏng đề phòng, chậm rãi nói:
– Ta cũng có vài thứ tốt, chỉ là không biết phu nhân có hứng thú hay không.
Ánh mắt phụ nhân xinh đẹp sáng rực lên, hỏi:
– Nói ta nghe thử, thứ tốt gì vậy?
Miêu Nghị phất tay chỉ về phía biển cả:
– Ở trong rương trên thuyền, thế nhưng thuyền bị phu nhân hủy rồi, để ta xuống biển tìm xem…
Nói xong giục Hắc Thán quay đầu, chủ nhân nhảy xuống biển tìm kiếm.
– Trong rương ư?
Phụ nhân xinh đẹp thoáng qua vẻ quỷ quyệt trong đáy mắt, cười khanh khách nói:
– Tìm đồ dưới biển là sở trường của ta, ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại đi!
Miêu Nghị nghe tim mình như chìm xuống, biết lần này bất ổn. Quả nhiên đối phương hỏi thăm rõ ràng đồ ở nơi nào xong chuẩn bị hạ thủ với bọn họ, nhanh chóng gấp giọng truyền âm nói với hai người kia:
– Nhảy xuống biển chạy trốn mau!
Vương Tử Pháp và Chu Thiên Biểu nghe vậy giật mình kinh hãi, người ta là Chương Ngư Tinh (yêu quái bạch tuộc), ở dưới biển như cá gặp nước, nhảy xuống biển rõ ràng là dê vào hang hổ, chỉ có đường chết.
Hai người không có làm theo.
Mà Miêu Nghị đã bất chấp hết thảy, nghe được sát cơ từ trong lời của đối phương, nếu không chạy sẽ không còn kịp nữa. Hắn điều khiển Hắc Thán nhảy ùm xuống biển, vừa xuống nước đã lập tức vung tay lên, trăm con ‘tiểu tử’ rối rít từ trong nhẫn trữ vật bắn ra, tứ tán hòa trong nước biển.
– Muốn chạy ư?
Phụ nhân xinh đẹp cười một tiếng khinh thường, dưới biển cũng muốn chạy thoát ma trảo của mình sao?
Một thân trường quần sặc sỡ, thân hình đầy đặn khẽ run lên một cái.
Ầm!
Pháp lực tuôn trào, thân hình bành trướng, trong nháy mắt khôi phục nguyên hình, một con bạch tuộc khổng lồ ngũ sắc sặc sỡ xuất hiện trên mỏm đá.
Vù… hai xúc tua cực lớn xé gió vút ra, cuốn lấy Vương Tử Pháp và Chu Thiên Biểu còn đang kinh hoảng thất thố.