Lão tửu quỷ nói.
Ở lão tửu quỷ xem ra, trong Phá Không kiếp ẩn chứa linh hồn trùng kích, nếu như trong lòng có sự tình không bỏ xuống được, nhất định sẽ bị ràng buộc, hắn rất hiểu rõ Nhiếp Vân, cha mẹ đúng là một trong các loại ràng buộc này.
Nên trước dẫn hắn đi xem, tiêu trừ tưởng niệm trong lòng, như vậy lại càng dễ đột phá một ít.
Thực lực càng mạnh, kiếp số càng lớn, đây là Thiên Đạo khống chế cường giả, lão tửu quỷ thân là người mạnh nhất Phù Thiên đại lục, tự nhiên biết rõ thiên kiếp của Nhiếp Vân đáng sợ, cho nên mới nói như vậy.
– Tốt!
Nhiếp Vân minh bạch lão ý tứ của tửu quỷ, cảm kích gật đầu, lập tức xoay người nhìn về phía nữ hài kia, cầm chặt cánh tay của nàng.
– Nguyệt Nhi, ngươi theo ta đi gặp phụ mẫu của ta a!
– Ta…
Nghe được Nhiếp Vân nói, Đạm Đài Lăng Nguyệt vốn là bình tĩnh liền lộ ra vẻ bối rối, bàn tay vội vàng co rúm, muốn rút về.
Thấy bộ dạng tiểu nữ hài của nàng, tất cả mọi người cười ha ha.
– Đi thôi!
Nhiếp Vân cũng cười, bàn tay cầm càng chặt.
– Ta muốn cho cha mẹ nhìn xem con dâu tương lai!
– Ân!
Sắc mặt đỏ như ánh nắng chiều, Đạm Đài Lăng Nguyệt do dự một hồi, rốt cục nhẹ gật đầu đáp ứng.
– Ha ha!
Thấy bộ dáng của nàng, nhớ tới sắp nhìn thấy cha mẹ, Nhiếp Vân đột nhiên cảm thấy kiếp trước kiếp này, thời điểm hạnh phúc nhất chính là lúc này rồi!
Kiếp trước, trước khi nhận thức Đạm Đài Lăng Nguyệt, cha mẹ đã chết, bọn hắn căn bản không biết về sau mình thích một nữ hài ưu tú như vậy.
Kiếp này, cha mẹ đều còn, chẳng những có thể tận hiếu, còn có thể cho bọn hắn nhìn thấy nữ nhân mình yêu nhất, loại hạnh phúc này để cho Nhiếp Vân cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Chuyện hạnh phúc nhất là cái gì? Không phải có được thực lực vô địch thiên hạ, mà là có thể cùng người yêu nhất tay trong tay đi tới trước mặt cha mẹ, đạt được lời chúc phúc của bọn họ.
– Tốt rồi, các ngươi cũng cùng đi với ta a!
Chứng kiến một đôi tiểu tình lữ điềm mật, ngọt ngào, lão tửu quỷ cười ha ha, quay đầu nhìn về phía Đông Tây Nam Bắc tứ đại trưởng lão cùng với bọn người Hạ Tuyền, Tư Duẫn.
– Chúng ta đi gặp cha mẹ của hắn? Cái này…
Hạ Tuyền nháy con mắt.
– Cha mẹ của bọn hắn ngươi có thể không gặp, nhưng các ngươi không phải nghi hoặc ta mang rất nhiều trưởng lão của Hóa Vân tông đi nơi nào sao? Ha ha, đi theo ta!
Lão tửu quỷ nói.
– Thì ra là thế, đi thôi!
Nghe được lão tửu quỷ nói muốn dẫn bọn hắn đi gặp các cường giả Hóa Vân tông, tất cả mọi người đều nở nụ cười.
– Đi!
Thấy mọi người đồng ý, lão tửu quỷ Hạ Hành thả người nhảy lên, đơn chưởng vạch phá không gian, liền bay về phía thời không loạn lưu.
Nhiếp Vân cầm chặt bàn tay như ngọc trắng của Đạm Đài Lăng Nguyệt, vận chuyển Thiên Hành chi khí theo ở phía sau, những người khác cũng không cam chịu lạc hậu, nhao nhao đi về phía trước.
Tuy thực lực của mọi người kém Nhiếp Vân, nhưng thủ đoạn cũng không ít, quả thực như Bát Tiên quá hải, tất cả lộ ra thần thông, tốc độ rõ ràng đều không chậm.
Thời không loạn lưu cực kỳ khó đi, bất quá Hạ Hành quen thuộc lộ tuyến, một đường quẹo trái rẻ phải, thỉnh thoảng còn dùng phương pháp định vị đặc thù, may mắn không có gặp gỡ nguy hiểm, tiếp cận nửa ngày, một Thời Không lung khu cự đại xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Thời Không lung khu này đứng sửng ở trong thời không loạn lưu, tựa như một khí cầu cự đại, xuyên thấu qua quang màng xem xét, mọi người không khỏi hít một ngụm hơi lạnh.