Trong đó, giống như đổ đầy mực, là hoàn toàn tĩnh lặng.
Không có mạch nước ngầm, không có sóng trào, giống như là sương mù, không nhìn rõ được bất cứ thứ gì.
Cô chưa từng nhìn thấy ánh mắt như vậy bao giờ, vậy mà cô lại cảm thấy sợ hãi.
Rõ ràng đang là ngày mùa hè nắng chói chang, cô lại cảm thấy lạnh như rơi vào trong hầm băng, lạnh run lẩy bẩy.
Cô muốn tiến lên đuổi theo, nhưng không biết tại sao, hai chân giống như bị rót chì, đứng yên tại chỗ, làm thế nào cũng không động đậy được.
Cô trơ mắt nhìn Diên quay người rời đi, ánh mắt trước khi quay người kia, tĩnh mịch sâu lắng, có một luồng ánh sáng mờ mịt khó hiểu chảy trong đó.
Bóng lưng của Diên rất lạnh lùng.
Đợi cơ thể cô có phản ứng lại, lúc cô có thể bước đi được thì Diên đã biến mất không thấy đâu.
Trong phòng sách, William không có chút bất ngờ nào khi thấy cậu đến.
“Nghĩ kỹ rồi sao?”
“Tôi muốn Cố Thành Trung chết, chỉ cần anh ta chết, chuyện gì tôi cũng đồng ý với anh”
Lời này từng chữ được phát ra từ giữa hàm răng đều mang theo sự.
tàn nhẫn hung tợn chết chóc.
Trước kia, cậu có thể tình nguyện để bản thân mình bị tổn thương, liếm láp vết thương một mình, cũng có thể chân thành chúc phúc cho họ ở bên nhau.
Cậu ghen ghét với Cố Thành Trung, nhưng chưa từng nghĩ sẽ làm hại anh.
Bởi vì cậu biết, Cố Thành Trung có chút bất trắc gì thì người đau lòng nhất chính là Hứa Trúc Linh.
Yêu ai yêu cả đường đi lối về, ngay cả tình địch của mình cũng bằng lòng không động đến.
Nếu như anh xảy ra chuyện gì, chỉ cần cậu có đủ khả năng, thì cũng sẽ không làm khó làm dễ thêm.
Tình yêu của cậu đã hiến dâng một cách không vụ lợi như vậy.
Nhưng lại đổi về cái gì?
Anh cướp mất người con gái mà cậu yêu nhất, để cậu biến thành một kẻ đáng thương nhất thảm hại nhất.