Ba người ai ai cũng dùng cặp mắt lạnh nhìn hắn, trong mắt hàm chứa sát khí, trên người mơ hồ hiện lên sát khí.
Chu Khánh Chi cười lạnh một tiếng:
– Lá gan không nhỏ, còn dám đưa tới cửa?
Miêu Nghị gương mặt giễu giễu nói:
– Thế nào? Muốn giết ta diệt khẩu? Ta nếu dám đến thì sẽ không sợ các ngươi động thủ, ta còn không sợ nói cho ba người các ngươi biết, lão tử đã có tu vi Hồng Liên thất phẩm!
Hắn giơ tay lên một chút, thi pháp xóa sạch Linh Ẩn nê trên mi tâm, hiện ra hư ảnh Thất phẩm Hồng hiên trông rất sống động.
Ba người thần tình co giật, từng người ai cũng sắc mặt trở nên khó coi dị thường, nhớ lại tình hình lúc trước bị đùa bỡn, xem ra đối phương mới có Hồng Liên thất phẩm tu vi, tức giận đến mức muốn ói máu.
Ba người đã nhanh chóng quan sát chung quanh, từng người rục rịch xoắn tay, đích thật là muốn giết người diệt khẩu.
Nhưng là ngẫm nghĩ lại thấy không đúng, người này không có đạo lý chạy tới đây chịu chết, hoàn toàn là có dáng vẻ không có gì sợ hãi. Chu Khánh Chi nháy mắt với hai vị phải trái, tỏ ý trước hết không nên vọng động, lập tức cười lạnh nói:
– Xem ra trên đời này thật đúng là có người không sợ chết.
– Sợ chết? Ngưu mỗ cũng là người bò ra từ đống người chết đây, chỉ bằng ba người các ngươi còn uy hiếp không được ta đâu!
Miêu Nghị chắp hai tay sau mông, lạnh nhạt nói:
– Chính Khí môn của ta ở tại Thiên Đình không phải là không có ai, ta không ngại nói thẳng ra, chỉ cần ta không thể bình yên trở về đúng hạn, tự nhiên có người báo lên Thiên Đình chuyện ba người các ngươi lĩnh nhiệm vụ trông coi mà tự đi ăn trộm! Ta là một Hồng Liên tu sĩ cái mạng nhỏ đổi ba cái mạng già của tử liên tu sĩ các ngươi, không thua thiệt đâu! Ta cứ đứng ở chỗ này, không trốn cũng không chạy, cũng sẽ không trả đòn, muốn động thủ cứ tới!
Lời này vừa nói ra, ba người tức giận có thể nói là gương mặt đỏ hồng, ai cũng cắn răng nghiến lợi.
Chu Khánh Chi cầm quải trượng tay có chút rung rung, Quyền Huy tthì lại huy kích chỉ ngực Miêu Nghị, nghiến răng lạnh lùng nói:
– Họ Ngưu, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ta khuyên ngươi không nên ép người quá đáng, nếu không cùng lắm thì ngọc đá cùng vỡ!
Miêu Nghị đưa tay đẩy ra trường kích, thẳng thắn nói:
– Yên tâm, không phải là muốn các ngươi lại đi hái tiên quả nữa, chẳng qua là tìm các ngươi nhờ giúp một chuyện nhỏ.
Nghe được không phải là ép bọn họ lại đi hái tiên quả, ba người ít nhiều nhẹ nhàng thở ra, còn tưởng rằng tên khốn này ăn tiên quả đến nghiện luôn rồi.
Chu Khánh Chi hỏi:
– Có lời nói thì nói mau, có rắm thối thì mau thả!
– Là một người sảng khoái!
Miêu Nghị giơ ngón tay cái lên, ngay sau đó trực tiếp nói:
– Ngũ Hành linh thảo, ta muốn trồng, mang đến cho ta mười bộ luôn cả rễ. Ta biết các ngươi ở nơi này chuyên môn trồng Hoàng uỳnh chi và Huyết Quỳnh chi, nhưng mà thứ khác cũng có.
Ngũ Hành linh thảo là không có hạt giống, đại đa số trời sanh, muốn trồng chỉ có thể hạ công phu vào bộ rễ, thí dụ như Huyết Quỳnh chi bộ rễ có thể cắt thành mấy khối rễ, sau đó đặt ở địa phương thích hợp điều kiện trồng, chỉ cần thuận lợi là có thể trồng ra nhiều cây, hắn ở tại Chính Khí môn đã thăm dò ra biện pháp trồng.
Nơi này hắn xa lạ không quen, không tìm được địa phương thích hợp để trồng, chuẩn bị mang về Tiểu thế giới trồng thử, chuẩn bị trở về Tiểu thế giới rồi.
Chu Khánh Chi hạ thấp giọng nói:
– Ngươi nói đùa gì thế, nơi này mỗi cây tiên thảo đều có ghi danh, cấp cho ngươi, chúng ta làm sao bây giờ?
Miêu Nghị lắc đầu nói:
– Ngũ Hành linh thảo cũng không trân quý như trong Hạnh viên, nếu như ta không đoán sai, linh đảo này thiết đặt chính là vì phiến hạnh viên đó, trọng điểm trông chừng cũng chính là vườn hạnh đó, ngay cả hạnh trong vườn đó các ngươi còn có thể có biện pháp làm sạch sẽ, đừng nói với ta là Ngũ Hành linh thảo các ngươi không có biện pháp. Mọi người đều sảng khoái một chút, ta cầm lấy thứ đó lập tức bỏ đi, không để cho các ngươi rước lấy phiền phức, đừng ép ta trở mặt!