“Chủ nhân! Chủ nhân! Mau thu thập đồ tốt thôi!”
Hàn Băng ngồi xổm xuống nhặt viên đá lên lau sạch sẽ rồi quan sát một hồi, sau khi chắc chắn đây là Tinh Tử thượng hạng hiếm có khó tìm liền mỉm cười thu vào trữ nạp giới, bắt đầu lấy kiếm đào bới những viên còn lại.
Sau một canh giờ, một người một thú đã đào hết tất cả số Tinh Tử đó lên. Hàn Băng cứ như vậy thu cả núi nhỏ đá Tinh Tử vào trữ nạp giới, vui vẻ vỗ tay phủi bụi cát trên váy, xoay người đi ra khỏi hang động.
Thật là một thu hoạch bất ngờ ngoài ý muốn a!
Khi đến gần cửa hang, bóng dáng lạnh lùng cô độc của Tư Đồ Vũ Thiên liền hiện lên trong mắt Hàn Băng.
Nghe tiếng động, Tư Đồ Vũ Thiên liền quay người lại. Thấy nàng đi ra liền nhấc chân bước đến gần nàng, nhíu mày.
“Lần sau đi ra ngoài phải mặc thêm áo choàng vào, biết không?!”
Vừa nói Tư Đồ Vũ Thiên vừa khoác lên người nàng áo choàng lông cừu của hắn, lại cẩn thận kéo cao chiếc mũ lên, che đầu nàng cẩn thận.
“Ngươi…” đã ở đây bao lâu rồi?
“Chúng ta về thôi!” Tư Đồ Vũ Thiên ngắt lời Hàn Băng, hơi cúi người xuống bế bổng nàng lên.
“Khoan đã! Ta có thể tự đi được!”
“Nơi này rất bẩn, ta bế nàng!”
Bẩn sao? Mặc dù đều là đất cát nhưng cũng đâu thể bẩn đến nỗi không thể đi được chứ?!
Hàn Băng nghi hoặc nhìn Tư Đồ Vũ Thiên một hồi, lại theo bước chân vững vàng ổn định của hắn nhìn xuống.
Dưới đất đầy rẫy những dây leo bị chém đứt, những bông hoa cũng bị dập nát phân tán khắp nơi. Nhựa của dây leo mang theo màu vàng nhầy nhụa chảy đầy trên mặt đất, nhìn qua thật sự rất bẩn!
“Cái này…”
Tư Đồ Vũ Thiên cúi đầu nhìn tiểu tâm can nằm gọn trong lòng hắn mỉm cười, dưới chân nhún một cái, dùng kinh công đưa nàng về lại khách điếm.
Từ lúc nàng rời đi hắn đã đi theo sau nàng, chỉ là hắn giữ một khoảng cách nhất định không để nàng phát hiện, âm thầm bảo vệ nàng.
Lúc nàng tiến vào hang động, hắn liền ở bên ngoài canh phòng cho nàng, tiện tay chém đứt Tử U Thi Hoa đầy nguy hiểm kia đi, dọn sẵn đường về cho nàng.
Nhẹ nhàng đặt Hàn Băng xuống chiếc ghế trong phòng, Tư Đồ Vũ Thiên cẩn thận xem xét, lo lắng nàng sẽ bị thương ở đâu đó.
“Băng Nhi, có bị thương ở đâu không? Có thấy khó chịu chỗ nào không?”
“Ta ổn! Ta không sao cả!”
“Phải không? Nếu thấy khó chịu phải nói ngay cho ta biết, biết chưa?!”
Hàn Băng kéo mũ xuống gật đầu, rút bàn tay của mình về, nhìn hắn hỏi.
“Sao ngươi lại ở đó?!”
“Ta… tiện đường ghé qua, thấy nàng ở đó liền chờ nàng về chung!”
Tiện đường?! Cái lý do dở tệ vậy cũng khiến hắn nghĩ ra được sao?!
Hàn Băng nhìn Tư Đồ Vũ Thiên thật sâu, dưới ánh mắt trong suốt không tạp chất của nàng, hắn bỗng thấy hơi chột dạ, quay đầu rót cho nàng một ly trà.
“Nàng có đói không? Ta đi gọi cho nàng một vài món tráng miệng nhé?!”
“Không cần đâu! Cảm ơn ngươi, ngươi về phòng đi, ta thấy mệt rồi, muốn đi ngủ!” Hàn Băng cởi chiếc áo choàng ra đưa cho hắn, ngáp một cái đuổi khách.
“Rầm!”
Tư Đồ Vũ Thiên nhìn cánh cửa phòng đóng ngay trước mặt mình mà trong lòng không biết là dư vị gì, lắc đầu bất đắc dĩ trở về phòng của hắn.
Mùng 2 rồi nè! Mọi người nhận được nhiều lì xì chưa?! Hahahaha, tui hổng được bao nhiu hết, lớn rùi hổng ai lì xì, hic! (╥ᆺ╥;) ʕ´• ᴥ•̥`ʔ