Còn không thì người được chọn hiện tại đã là tốt nhất rồi.
Mấy người Tô Tô một đường chạy ra Ma Vực.
Tàng Hải tim đập nhanh nhìn về phía sau: “Không có đuổi theo?”
Hù hắn sợ muốn chết, vốn cho rằng mạng nhỏ không giữ được, ai ngờ cục diện thay đổi, bọn họ có thể an toàn rời khỏi Ma Vực.
Hắn vừa nghĩ như vậy, Đạm Đài Tẫn bên cạnh thân thể lung lay, khụy một gối xuống. Hắn dùng Hỗn Nguyên kiếm chống đỡ lấy thân thể, miễn cưỡng không có ngã xuống.
Tàng Hải vội vàng nói: “Sư đệ, ngươi không sau chứ?”
Hắn đưa tay muốn đỡ, Đạm Đài Tẫn hất tay hắn ra, mượn thế của Hỗn Nguyên kiếm cắn răng muốn đứng lên.
“Tránh ra, không cần huynh lo”
Lê Tô Tô còn ở bên cạnh, hắn không thể vì tiếp một chưởng của Công Dã Tịch Vô mà trở nên yếu đuối như vậy.
Tàng Hải không lay chuyển được sư đệ, đành phải mặc kệ hắn.
Đạm Đài Tẫn vất vả đứng lên, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa té xuống. Một đôi tay mềm mại đỡ lấy tay hắn.
Vết máu trong miệng hắn chảy ra, Đạm Đài Tẫn không cần ngước mắt cũng biết là ai, trên thân thiếu nữ mang theo hương hoa Quỳnh nhàn nhạt tiến vào chóp mũi hắn.
Sau năm trăm năm gặp lại, nàng không còn chủ động tới gần hắn nữa, đây là lần đầu tiên. Như một hồ nước lắng động, một hòn đá rơi vào tạo nên sự sống động của hồ nước.
Hắn kìm lại khoé môi muốn nhết lên, âm thanh lạnh lùng nói: “Không phải đã nói rồi sao, không cần quan tâm ta”.
Tô Tô không nói gì nhìn xem hắn.
Trên người Đạm Đài Tẫn mùi máu tươi rất rõ, một chưởng kia là Công Dã Tịch Vô đánh mình, hắn lại vì mình mà đón lấy.
Hiện tại tu vi của sư huynh so với Hạn Bạt cũng ngang ngửa, sinh mệnh của Đạm Đài Tẫn từ trước đến nay ương ngạnh, hắn hiện tại đứng cũng không vững, nội tạng bên trong chỉ sợ đã đều tổn thương.
Hắn không muốn Tàng Hải đỡ, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng nhìn nàng. Ai oán phẫn nộ.
Lúc hắn lần nữa gục xuống, tâm tình Tô Tô phức tạp đỡ lấy hắn.
Ai ngờ hắn lại nói không cần quản hắn.
Tô Tô nhìn chằm chằm vào ánh mắt hắn, ngươi nói thật hay giả? Vậy ta thật sự mặc kệ.
Nàng vừa muốn buông hắn ra, ngón tay thon dài của Đạm Đài Tẫn liền níu lấy vạc áo của nàng.
Đuôi mắt hắn vừa mới nhếch lên vui vẻ, chớp mắt một cái trở nên giận không kiềm chế được, bộ dạng không được yêu thích, u ám.
Nếu như nàng lại có can đảm buông tay liền liền bóp chết nàng.
Tô Tô: “…”
Nếu như hoàn cảnh không đúng, thời gian không thích hợp, Tô Tô còn nghĩ mình đang ở năm trăm năm về trước, thời điểm chưa có gì phát sinh, nhất định khoé môi nhịn không được sẽ nhếch lên.
Giờ phút này mắt nàng rũ xuống, ở trong lòng thở dài một tiếng, đỡ Đạm Đài Tẫn dậy.
Lúc này hắn biết nàng sẽ nhẫn tâm buông tay hắn, hắn không rên một tiếng, trầm mặc đi theo cùng nàng. Chỉ bất quá là hắn duy trì trầm mặc, sắc mặt lạnh băng không biết đang suy nghĩ điều gì.
Từ khi Diêu Quang chứng kiến Công Dã Tịch Vô trở thành ma tu, thần sắc sa sút, con mắt đỏ ngầu.
Tàng Hải nhìn Tô Tô rồi nhìn sang Đạm Đài Tẫn. Mình đây là bị sư đệ chê sao?
Bọn họ vừa từ Ma Vực trở về nhân gian, đã nhìn thấy bầu trởi đầy mây đen.
“Là phương hướng Ma Vực”
Trọng Vũ cảm nhận được điều gì đó, náo động.
Đạm Đài Tẫn nhìn lên bầu trời một đoàn hắc khí, ẩn ẩn đằng sau hắc khí dày đặc là điềm xấu ma khí đang lưu chuyển.
Trong thân thể Đồ Thần nỏ như là cảm ứng được điểu gì, lại bắt đầu ghé vào tay hắn mê hoặc.
“Ngươi cũng nhìn thấy, trong nội tâm nàng là ai, mặc kệ là năm trăm năm trước hay là năm trăm năm sau, trong lòng nàng ngươi không là gì cả. Nàng hiện tại thương hại ngươi, sau khi các vết thương này lành lại, nàng sẽ khôi phục về bộ dáng trước kia, thậm chí sẽ không cùng ngươi gặp mặt”
“Trong lòng ngươi không phải sớm đã có quyết định sao? Nếu không như thế nào lại tiếp nhận mang theo lưu ly có chứa lực lượng của Huyễn Nhan châu? Ngươi có thể sử dụng Đồ Thần nỏ, liền có thể sử dụng Trảm Thiên kiếm, sức mạnh vô địch.”
Đôi mắt Đạm Đài Tẫn hung ác nham hiểm, không đợi nó nói xong, hung hắng chế trụ nó.
Ngậm miệng!
Hắn tự nhiên cũng cảm ứng được một món ma khí nữa xuất thế.
Mí mắt Tầng Hải giật giật “Ma khí nặng như vậy, làm sao bây giờ?”
Tới đây một lần, không những không tìm được sư tôn, cũng không mang Công Dã Tịch về được, tin tức tốt duy nhất là biết được Hạn Bạt thức tỉnh, có thể nhắc nhở tiên giới làm tốt phòng bị.
Tô Tô ngắm nhìn dị tượng do Trảm Thiên kiếm xuất thế, dần dần nhíu mày lại: “Không thích hợp, đi mau”.
Nàng vừa nói xong câu đó, bên trong Ma Vực đột nhiên một bóng người bay ra.
Trong tay hắn cằm một thanh kiếm màu đen, trên thanh kiếm có huyết văn đang lưu động.
Nếu như trước đó Công Dã Tịch Vô có mấy phần thanh khí, thì hiện tại đã hoàn toàn nhập ma.
Ma văn không còn như trước thoát ẩn thoát hiện, ngược lại đã ngưng tụ hiện lên rõ ràng.
Hắn trước kia là một người thanh lãnh, ôn nhu, hiện tại đôi mắt biến thành băng lãnh vô tình đỏ tươi.
Diêu Quang thất thanh gọi “Tịch Vô”
Người đang lơ lửng trên không, lạnh như băng nhìn bọn họ, trên đầu hắn Ngọc quan* (đồ búi tóc) không chịu nổi lực lượng của hắn hoá thành bột mịn, tóc rơi xuống tán loạn. Công Dã Tịch Vô cầm Trảm Thiên Kiếm giơ lên.
Tô Tô tâm rơi xuống, nàng đã nghi ngờ Tự Anh không thể dễ dàng buông tha cho bọn họ như vậy, thì ra là Hạn Bạt muốn để cho sư huynh tự tay giết bọn họ, để huynh ấy toàn tâm với ma tu, không thể quay đầu được nữa.
Trảm Thiên Kiếm nâng lên, mây đen trên trời cuồn cuộn, y như lôi kiếp.
Diêu Quang sắc mặt xám xịt, ngây ngốc nhìn người trên không trung.
Hắn không nên là ma, nếu như hắn giết người vô tội, thì sau này hắn tỉnh lại sẽ đau khổ cỡ nào?
Nàng cắn răng, trên tay kết ấn, hoá thành một vệt sáng bay về phía Công Dã Tịch Vô.
Tô Tô lập tức biết rõ ý nghĩ của Diêu Quang, nàng vậy mà lại muốn lấy thân mình tế ma kiếm, đổi cho Công Dã Tịch Vô được thanh tỉnh trong một lát.
“Diêu Quang không được”
Mắt thấy Diêu Quang muốn đụng vào Trảm Thiên Kiếm, vô số sợi tơ màu vàng như là mưa rơi xuống, trói chặt lấy đạo quang hoá thân của Diêu Quang.
Đạm Đài Tẫn vừa thu lại vòng đốt niệm, đem Diêu Quang kéo lại. Đôi mắt hắn lạnh như băng, lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn”
Thanh tỉnh một lát thì thế nào, không phải sau đó thì vẫn là giết người sao?
Đạm Đài Tẫn nhìn Tô Tô bên cạnh mình.
Nếu có một ngày hắn biến thành bộ dạng của Công Dã Tịch Vô người không ra người quỷ không ra quỷ, nàng cũng sẽ giống như ngày hôm nay, trong mắt chứa đầy nổi khổ sở mà không phải là chán ghét hay không?
Không, nàng sẽ không.
Đạm Đài Tẫn nhắm mắt lại, một kiếm kia của Công Dã Tịch Vô rơi xuống uy áp to lớn cơ hồ làm mọi người không thể động đậy.
Ngay lúc Trọng Vũ định biến ra, cho dù như thế nào cũng phải bảo hộ Tô Tô rời đi, thì một thanh nỏ màu đen nghênh tiếp Trảm Thiên Kiếm.
Trong chốc lát, thời gian như bị dừng lại, tựa hồ như một vết nứt.
Tự Anh nhìn Đồ Thần nỏ trong tay thiếu niên.
Tại sao tu chân giả có thể sử dụng Đồ Thần nỏ!
Nhìn Đạm Đài Tẫn chớp mắt trên thân đã nhuốm đầy ma khí, sắc mặt Tự Anh liền trở nên khó coi, chẳng lẽ hắn là!