Bởi vì tài may vá của thiếu phụ nhân rất khéo léo, cho nên thường ngày sẽ có rất nhiều gia đình lĩnh dân đem đến vải bố dệt được ra…để mà nhờ nàng chế tác tạo thành quần áo mới.
Những lúc như vậy, mẫu thân của Tiểu Sương đều không có nhận lấy bất cứ thù lao cùng lễ vật kèm theo.
Về sau mọi người nói vào rất nhiều lời hữu ích, khi đó nàng mới chịu nhận lấy một chút quà vặt tựa như trái cây, tươi mới khuẩn nấm, xanh non rau dại…
Đều là những loại này tầm thường tài nguyên mà thôi.
Hai mẹ con Tiểu Sương đều thiện lương như vậy…
Cũng vì thế mà hai người các nàng một nhà tại Nam Thành này có thân phận rất đặc biệt, lúc nào cũng thuộc về đối tượng được mọi người xung quanh yêu mến cùng quan tâm giúp đỡ.
Bình thường nếu muốn sửa lại bên ngoài tường đá hay nóc nhà cái gì…như vậy không cần các nàng đích thân mở miệng nhờ vả, người ở xung quanh đều sẽ tự động giúp các nàng làm tốt.
“Mẫu thân hiện tại đang tẩy rửa thân thể đâu…phải đợi một chút mới có thể dùng bữa tối rồi!”
Tiểu Sương ánh mắt nhìn xem phía sau lưng mình gian phòng đã che kín màn cửa, hơi nghẹo đầu mà cười khúc khích trả lời.
Nói xong không đợi Lâm Thanh Hà hai người làm ra tiếp lời, tiểu nha đầu đã nhanh chân chạy vào trong nhà của mình.
Chỉ một lúc sau đó, đã thấy nàng cẩn thận bưng lấy một đĩa chất đầy mứt hoa quả thơm ngọt đi ra.
Trong nháy mắt đã chạy sang bên nhà của Uyển Hàm hai người….xem bộ dạng chính là muốn nói chuyện một chút.
Đặt lấy mông nhỏ ngồi tại đống lửa ấm áp bên cạnh một hòn đá bằng phẳng.
Tiểu nha đầu Tiểu Sương tựa như học theo đại nhân mà chà sát hai cánh tay, còn không quên than thở mà lầm bầm:
“Ban đêm lúc nào cũng thật là lạnh nha…may mắn củi khô của chúng ta hai nhà đều chuẩn bị đủ nhiều!”
Nhìn xem trên thân của Tiểu Sương đều có da thú y phục được may vá vô cùng tỉ mỉ cho hoàn mỹ che phủ
Đây hiển nhiên chính là mẫu thân của nàng chú tâm chuẩn bị cho nàng y phục mặc vào ban đêm để giữ ấm.
Mỹ phụ Lâm Thanh Hà cười nói “Dù sao cũng tốt hơn rất nhiều lần so với hoang dã ngoài kia, tại đây chúng ta mỗi một nhà đa phần đều có được củi khô để đốt đống lửa cùng áo da thú giữ ấm!”
Nàng cùng đại nữ nhi lưu lạc bên ngoài hoang vu tuy không phải quá lâu, nhưng cũng đã sâu sắc cảm nhận được hoang vu giá rét kinh khủng.
Đó là có thể làm con người ta triệt để chết cóng, nếu như không có ngọn lửa sưởi ấm kịp thời.
Nhưng cho dù là bên trong Hắc Lân thành đã có ngọn lửa cùng nhà gỗ chắc chắn để làm sưởi ấm…nàng cùng nữ nhi Uyển Hàm cũng phải ôm lấy nhau hằng đêm mà tìm thêm ấm áp.
Về phần tiểu nữ nhi Uyển Tình thì không cần nàng đi lo lắng, bên trong phủ thành chủ điều kiện sinh hoạt so với bên ngoài tốt hơn rất nhiều!
Tiểu Sương chăm chú đặt lấy mứt quả tại Lâm Thanh Hà cùng Uyển Hàm hai người trước mặt, thanh âm ngọt ngào nói:
“Đây là mẫu thân của ta trong lúc rãnh rổi làm ra đồ ăn vặt!”
“Nó hương vị so với bình thường hoa quả tươi còn tốt ăn hơn rất nhiều…Thanh Hà a di cùng Uyển Hàm tỷ tỷ, các ngươi nhanh nếm thử một chút nha!”
“Mẫu thân ngươi biết thật nhiều!”
Lâm Thanh Hà nhìn xem trước mắt tinh xảo mứt hoa quả được đặt gọn gàng trên đĩa gốm, thanh âm mang theo cảm thán mà tán dương lấy.
So với những phụ nhân am hiểu đủ loại công việc nội trợ này, nàng cơ hồ chỉ đọc nhiều hơn các nàng một chút sách cùng biết được nhiều hơn một chút kiến thức mà thôi!
Uyển Hàm cũng không có khách khí đối với quen thuộc Tiểu Sương một nhà, nàng tùy ý dùng tay ngọc đem mứt quả đẹp mắt cho vào trong miệng, chậm rãi thưởng thức lấy.
Mứt quả này là do Tiểu Sương lúc rãnh rổi đi theo tuần tra quân mà hái được trái cây rừng quá nhiều, cho nên mẫu thân của nàng vì có thể chứa đựng lâu dài mà nghĩ cách chế biến thành.
Chế biến qua hoa quả vị đạo đương nhiên không còn tươi mới, nhưng thay vào đó lại ngọt ngào hơn rất nhiều…ăn vào miệng có một loại vị đạo đặc biệt hơn.
Ngậm lấy trong miệng một cộng mứt quả ngọt ngào, Tiểu Sương như tùy ý mà nói:
“Khi xưa ta cùng mẫu thân ngay cả cơm đều không đủ ăn đâu…hiện tại nơi đây thành chủ đại nhân thật tốt, chúng ta ngày ngày đều có thịt tươi để ăn!”
Nghe vậy, Uyển Hàm ánh mắt lại không tự chủ nhìn về tòa kia nguy nga pháo đài đang tỏa sáng giữa bầu trời đêm!
Nam nhân vĩ đại kia…hiện tại còn phải làm việc vất vả để mà xử lý công vụ của toàn bộ thành trấn hay sao?