Thử hỏi bây giờ có ai nhìn tình trạng Đế Nguyên Quân còn nói hắn là một đệ nhất thiên kiêu?!
Nhưng chính vì hai người Lâm Tuyết Nhi và Lạc Tuyết Dung đã khiến hắn bị như vậy?
Từ một người hiên ngang, kiêu ngạo trước tất cả mọi người mà bây giờ trở thành dáng vẻ này. Thử hỏi có mấy ai vì người thân và bằng hữu mà không tiếc tính mạng như hắn?
Cảm thấy bản thân quá yếu kém, Lâm Tuyết Nhi cắn chặt môi rồi nhẹ giọng nói, ẩn sâu trong lời nói là tự trách và vừa trách móc. “Không phải ta đã nói là đừng cứu ta rồi sao?”.
“Tại sao ngươi không nghe theo?”.
Lạc Tuyết Dung đứng ở bên cạnh, vẻ mặt ỉu xìu nhìn Đế Nguyên Quân nói. “Cảm ơn ngươi vì đã cứu và xin lỗi. Nếu không phải tại ta thì ngươi không bị trọng thương như thế này”.
Đế Nguyên Quân ngồi xếp bằng, hai mắt vừa ảm đạm vừa thâm thúy nhìn hai người trả lời. “Chuyện này không liên quan đến hai người”.
“Đây chỉ là kiếp nạn của ta mà thôi, nên không cần phải tự trách”.
Nhìn Đế Nguyên Quân không có ý trách móc và không có chút lo lắng hay quan tâm đến việc đan điền bị phế bỏ. Cả hai người lúc này mới thở dài một hơi, tảng đá lớn ở trong lòng vừa được hạ xuống.
Lúc này, Lâm Tuyết Nhi và Hứa Tiểu Kiều mới chợt nhớ, vẻ mặt hoảng hốt lên tiếng. “Thôi chết, Hứa Tiểu Kiều đang bị người của Thiên Lang Bang bao vây”.
“Làm sao bây giờ?”.
Thấy hai người hốt hoảng, Đế Nguyên Quân thở nhẹ một hơi rồi từ từ nói. “Yên tâm đi, Phùng Bảo đã dẫn người qua đó rồi nên không sao đâu?”.
Nghe Đế Nguyên Quân nói vậy, cả hai người mới cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Đúng lúc này, ở ngoài xa!
Một nhóm hơn hai mươi người chạy lại. Dẫn đầu là Phùng Bảo và đám đệ tử ở phía sau đang cõng Hứa Tiểu Kiều.
Nhìn thấy Hứa Tiểu Kiều nằm gục ở trên lưng, gương mặt tím đen không còn một giọt máu, cặp môi thâm tím giống như người chết, khí tức ảm đạm và sinh mệnh lực đang dần tan biến.
Thấy tình trạng Hứa Tiểu Kiều không được tốt, Lâm Tuyết Nhi và Lạc Tuyết Dung chạy lại dìu Hứa Tiểu Kiều ngồi xuống đất. Ánh mắt lo lắng nhìn Đế Nguyên Quân nói. “Hứa Tiểu Kiều, cô ấy còn cứu được không?”.
Phùng Bảo nhìn qua, vẻ mặt lộ ra vẻ không mong muốn nói. “Đại sư, do tôi đến muộn nên Hứa tiểu thư mới bị thương nặng như vậy?”.
“Đại sư xin cứ trách phạt”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân lắc đầu, ánh mắt nhìn Hứa Tiểu Kiều rồi nhìn qua Phùng Bảo nói. “Chuyện này ta không trách ngươi, đây là kết quả mà Hứa Tiểu Kiều đã biết từ trước nhưng vẫn kiên quyết”.
“Là lỗi của ta mới đúng, không tới ứng cứu kịp thời”.
Đế Nguyên Quân gồng mình đứng dậy, hắn bước từng bước run rẩy về phía Hứa Tiểu Kiều, đứng trước mặt nói. “May mắn, vẫn còn cứu được”.
“Nếu chậm hơn một chút thì tính mạng khó giữ”.
“Đại sư, đan điền của ngươi?”. Phùng Bảo con ngươi co rút lại, hắn cảm nhận trên người Đế Nguyên Quân không còn dao động chân nguyên thì kinh hãi thốt ra. “Ngươi không sao chứ?”.
“Ta không sao”. Đế Nguyên Quân lắc đầu trả lời. “Đan điền bị phế thôi, tỉnh dưỡng một thời gian là được”.
Đan điền bị phế thôi?!
Phùng Bảo nghe thấy vậy thì cảm thấy đầu bị choáng váng.
Đan điền bị phế mà có thể bình thản và không lo lắng gì cả?!
Chưa kể, lời nói của Đế Nguyên Quân lại chắc chắn như vậy?!
Đan điền vỡ nát vẫn có thể ngưng tụ lại được sao?!
Không để ý đến biểu cảm của Phùng Bảo, Đế Nguyên Quân ngồi xuống, hai lòng bàn tay chạm nhẹ vào nhau. Đế Nguyên Quân hít vào một hơi rồi vận chuyển Thiên Ma Chi Khí ở trong người rồi hút phần Thiên Ma Chi Khí đang xâm nhập khắp nơi trong cơ thể Hứa Tiểu Kiều. Toàn thân cả hai người bốc lên một màn sương đen nồng đậm bao trùm.
Ngay khi vận chuyển Thiên Ma Chi Khí, Đế Nguyên Quân khẽ run lên một cái, ở trên khóe miệng chảy xuống một dòng màu tươi. Thương thế trong người hắn vẫn chưa ổn định và vẫn còn đang bị Thiên Ma Chi Khí ăn mòn nên khi vận chuyển thêm sẽ khiến cơ thể chịu không được.
Chưa dừng lại ở đó, khi Thiên Ma Chi Khí trong người Hứa Tiểu Kiều di chuyển người trở ra và bị Đế Nguyên Quân hút vào trong người. Ban đầu, cơ thể Đế Nguyên Quân đã khó chịu được và hắn lúc này giống như một bình hoa rạn nứt sắp nổ vỡ nhưng bây giờ còn hút thêm một lượng lớn Thiên Ma Chi Khí nên khó lòng chịu được.
Răng rắc!
Xèo xèo!
Đế Nguyên Quân toàn thân run rẩy kịch liệt, thất khiếu đang không ngừng chảy ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch trông cực kỳ khó coi. Trong cơ thể hắn truyền ra những thanh âm xương nứt gãy và những tiếng lục phủ ngũ tạng đang bị Thiên Ma Chi Khí thiêu đốt. Cực kỳ đáng sợ.
Nhưng mà điều khiến ba người Lâm Tuyết Nhi kinh hãi hơn là sắc mặt Đế Nguyên Quân vẫn lạnh tanh, không hề có chút cảm giác đau đớn nào cả. Còn họ chỉ nghe thấy những thanh âm này thôi cũng đã cảm thấy toàn thân lạnh cả sống lưng, bất chợt còn có cảm giác đau nhức vô hình khiến họ phải rùng mình.
Đây còn là con người nữa sao?!
Một người không có chân nguyên gia trì có thể chịu được loại đau nhức này?!
Xương đứt gãy thì có thể chịu được? Nhưng lục phủ ngũ tạng bị thiêu đốt là một thứ gì đó cực kỳ kinh khủng?!
Thử hỏi có mấy ai chịu đựng được?!
Thời gian càng kéo dài, tình trạng của Đế Nguyên Quân càng ngày càng tệ. Lượng Thiên Ma Chi Khí trong người lúc này đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Đế Nguyên Quân bây giờ giống như một thái cực bị phân ra thành hai nửa, một bên là con người không có chút dao động chân nguyên nào cả. Còn một bên thì bị Thiên Ma Chi Khí bao bọc.
Khí tức ma khí trên người kinh khủng bộc phát ra ngoài khiến những người xung quanh sợ hãi vô cùng. Một nửa cơ thể bị ma khí bao bọc biến thành một màu đen huyền bí và ngưng tụ thành một thể với một nửa gương mặt trông dữ tợn và khóe miệng vểnh lên tạo thành một nụ cười lớn kéo dài đến tới tận mang tai. Khóe miệng để lộ ra những chiếc răng sắc nhọn cùng con mắt màu đỏ trông giống như ma.
Đế Nguyên Quân lúc này lâm vào một tình trạng cực kỳ nguy hiểm!
Bị ma khí nuốt chửng thì hắn sẽ trở thành ma vật, bị người đời khinh bỉ và bị đuổi giết!
– —