Bàn tay Kaylin khó khăn mà di chuyển được lên cánh tay đang ôm eo cô.
“Cháu x..in lỗi… để Ngài tức giận như vậy…”
Zane biết Kaylin đang có suy nghĩ sai về chuyện hôm qua, có lẽ cô vẫn luôn nghĩ anh làm vậy là vì phạt cô. Thế nhưng anh làm ra hành động như vậy không phải như những gì cô nghĩ. Dù sao thì anh cũng chẳng muốn nói ra chuyện này.1
Đưa tay vuốt gương mặt mà một bên má còn thâm tím vì hôm qua bị anh cắn, ánh mắt không còn lạnh nhạt như trước mà nói:
– Hôn tôi!
Kaylin không hiểu mà ngơ ra nhìn anh.
– Hôn tôi hoặc là tôi sẽ đè cô ra ngay bây giờ.
Chỉ nghe đến từ “đè” thôi mà Kaylin đã cảm thấy được cơn đau từ đêm qua mang lại. Cô sợ hãi mà dùng sức tàn cuối của mình mà ôm cổ anh. Nước mắt ngấn lệ còn cả các cơ của tay chân đang bị dãn ra nên rất đau. Cô thút thít nấc lên còn hôn môi anh. Chỉ là nụ hôn chạm đầu môi nhẹ bởi vì cô không biết làm như anh. Hơn nữa như vậy cũng rất đau, cô sợ anh cũng sẽ bị đau như vậy.
– Chỉ vậy? – Zane nheo mắt nhìn Kaylin.
Điều này đã khiến cô càng hoang mang hơn. Cô không biết nên hôn anh thế nào, vì vậy mà còn hôn khắp mặt anh. Nước mắt cô còn dính lên cả gò má của anh nữa. Nhìn cô cực khổ hôn lên từng bộ phận trên gương mặt băng lãnh kia của Zane cũng thấy cô khổ sở biết bao.
Tuy rằng nụ hôn không phải như mong đợi của Zane, thế nhưng ít nhất cô cũng chịu khó mà học hỏi. Điều này khiến Zane nhẹ nhàng hơn một chút với cô. Cách anh ôm cô cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Hai tay Kaylin đặt trước ngực Zane run thấy rõ. Cô vẫn còn sợ mà thi thoảng nhìn anh để xác nhận việc anh đã hài lòng với việc vừa rồi.
Thế nhưng khi Zane vừa đè cô xuống, còn đưa tay tách hai chân cô ra làm cô bàng hoàng mà sợ hãi. Cứ nghĩ Zane bỏ qua rồi, ai mà biết bây giờ anh lại định làm với cô.
Cắn môi đến bật máu để mà gắng gượng ngồi dậy. Thế nhưng Zane lại ép chặt cô nằm xuống, bàn tay kia còn chạm tới tư mật của cô. Gần cả một ngày chỉ để bôi thuốc cho cô thì giờ nó cũng đã bớt sưng lên, coi như là cũng không phí sức.
Lấy tuýp thuốc ở đầu giường bôi lên cho Kaylin. Cô khi này rùng mình bởi cảm giác lạ lẫm lúc này. Không biết miêu tả sao nhưng nó không có đau lắm, chỉ khi nào Zane đưa ngón tay vào tận bên trong thì khi đó mới co rút người lại.
Cứ tưởng như vậy là kết thúc, ai mà biết Zane còn bắt Kaylin uống thuốc nữa. Cô cầm cốc nước với hai viên thuốc trắng lên mà tay run dữ dội. Phải đến khi uống xong thì nhìn cơ mặt Zane mới dãn ra. Khi này mới biết chắc bản thân sẽ ổn hơn.
Vừa ôm Kaylin, Zane còn tự do xờ mó ngực cô, còn không quên nhắc nhở cô:
– Trong ba ngày tới phải uống hết vỉ này. Biết chưa?
Kaylin nghe lời răm rắp. Cô gật đầu mà nằm im trong lòng anh, chỉ khi anh hỏi thì cô mới dám trả lời, nếu không cô sẽ lại im lặng tiếp. Có cảm giác chỉ cần cô nằm im như này, để anh tự ý làm gì thì làm; như vậy sẽ không có chuyện xấu nào xảy ra cả. Sẽ tốt cho cô rất nhiều.