Đáng tiếc, Triệu Khê Nhược không bằng lòng phối hợp. Từ lúc chưa cập kê giấc mộng của nàng ta chính là có thể trở thành chính phi của Thanh vương tôn quý, nàng cũng vẫn luôn cầu nghiêm khắc bản thân mình như vậy, tận tâm tận lực dưỡng nhan, khắc khổ nghiên cứu cầm kỳ thư họa càng là vì cái gì? Chính là sau này đứng ở bên cạnh hắn thì thế nhân có thể tán đồng nàng, hâm mộ nàng, ngước nhìn nàng! Có thể nói, dưới đáy lòng Triệu Khê Nhược đã đem bản thân mình coi là Thanh vương phi, toàn bộ Yến Lương thành không ai có thể ganh đua cao thấp với nàng, so về nàng mĩ mạo thì gia thế không đủ để xứng đôi, gia thế tương đồng thì tuổi tác lại không đến, Triệu Khê Nhược đã nghĩ rằng đưa mắt nhìn khắp toàn bộ Yến Lương, căn bản là tìm không ra người thích hợp làm Thanh vương phi hơn mình!
Thanh vương đột nhiên nhăn mày lại, người như hắn hàng năm mặt không chút thay đổi, ngẫu nhiên bày ra hỉ nộ liền khiến mọi người kinh hãi. Ngay khi mọi người cho rằng hắn sẽ lãnh khốc xé toạc Triệu Khê Nhược thì hắn lại gật đầu, nói: “Không ai có thể sánh bằng.”
Thực rõ rệt, bốn chữ này là dùng để hình dung cô nương hắn ngưỡng mộ, thuận tiện đem Triệu Khê Nhược đạp vào trong bụi bặm.
Kỳ thật đây hết thảy đều là Triệu Khê Nhược một bên tình nguyện, dù cho Hoàng Thượng Thái Hậu không phản đối, Thanh vương cũng quyết sẽ không cưới Triệu Khê Nhược làm phi. Triệu gia lòng muông dạ thú, quyền thế ngày càng lớn mạnh, dù cho như vậy bọn họ vẫn chưa hài lòng, muốn trở thành thế gia ngoại thích oai phong một cõi, có dã tâm rất tốt, đáng tiếc quyết không thể để thượng vị giả phát hiện. Dưới tình trạng Hoàng Thượng cùng Thái Hậu đều biết thì hắn làm sao có thể để ý tới Triệu Khê Nhược chứ? Đáng tiếc Triệu Khê Nhược là kẻ không biết tự mình hiểu lấy, chỉ cảm thấy mình có xuất thân cao quý tài mạo song toàn, lại căn bản không thèm nghĩ xem, Triệu gia đã có một Hoàng Hậu, nếu lại thêm một Thanh vương phi thì qua mấy chục năm nữa nói không chừng giang sơn của Kỳ thị cũng đổi chủ rồi ấy chứ.
Hạ Liên Phòng lặng lẽ nhìn một màn trước mắt, trong lòng lại nghĩ: hôm nay hình như mình mới là nhân vật chính nha… Nàng lại nhớ tới dáng vẻ Triệu Khê Nhược nhìn thấy ở Hội hoa xuân Nguyên Tiêu, cảm thấy đại khái là bởi vì đã đến tuổi lỡ thì, Thanh vương lại chậm chạp không chịu để ý tới nên nội tâm nàng ta khó tránh khỏi có khuynh hướng cố chấp.
Triệu Khê Nhược tất nhiên là không muốn tin vào chuyện trước mắt, nàng há miệng, run rẩy nói: “Nhưng mà ta còn tự mình sai người đưa hà bao cùng khăn quyên cho vương gia, vương gia không phải đều nhận sao?!” Nàng không tin, không tin! Nếu vương gia không cho nàng hi vọng thì sao nàng lại càng lún càng sâu như thế? Hôm nay nàng biến thành cái dạng này, vương gia khó thoát khỏi liên quan!
Thanh vương lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái: “Ngươi cho rằng ai cũng có thể đi vào Thanh vương phủ được?”
Triệu Khê Nhược ngây ngẩn cả người, cũng may Hoàng Hậu phản ứng nhanh hơn, vội nói: “Tốt lắm tốt lắm, hôm nay là ngày đại lành ăn mừng Bình Nguyên công chúa, Khê Nhược, ngươi chớ có giọng khách át giọng chủ, đến bên người bản cung đi!” Nói xong vẫy vẫy tay với Triệu Khê Nhược, thuận tiện nháy mắt ra hiệu cung nữ bên cạnh Triệu Khê Nhược. Cũng may cung nữ kia thập phần thông minh, lập tức đỡ Triệu Khê Nhược đến bên người Hoàng Hậu.
Triệu Khê Nhược đầy đầu đều suy nghĩ: nếu vương gia chưa thu được tín vật đính ước của mình, như vậy mấy thứ kia đã đi đâu?!
Thái Hậu cũng đã chán nhìn trò khôi hài này, bà vốn đã không thích Triệu Khê Nhược, nay càng cảm thấy nàng ta tuy có tài mạo nhưng căn bản không biết tiến thoái, nữ tử như vậy sao có tư cách làm Thanh vương phi chứ? Bà vỗ vỗ tay Hạ Liên Phòng, cười nói: “Hài tử ngoan, nay con đã là Bình Nguyên công chúa của ai gia, thừa dịp ngành đại hỉ như hôm nay, liệu con có tâm nguyện gì muốn ai gia thay con hoàn thành không?”
Hạ Liên Phòng cười xinh đẹp, lúc nàng không cười hơi có vẻ lãnh đạm cho nên bình thường nàng vẫn luôn lấy tươi cười khi gặp người khác, nhưng khéo cười tươi đẹp như vậy số lần lại không nhiều, cười lên, gương mặt tinh xảo liền nhiều thêm vẻ ngây thơ, phi thường động lòng người. “Nhất nguyện Hoàng Thượng, Thái Hậu cùng với trưởng bối trong nhà sống lâu trăm tuổi, hai nguyện đệ muội thân thể trường kiện, ngoài ra không còn nguyện vọng gì nữa ạ.”
Nàng đối với mình tựa hồ vẫn luôn rộng rãi như vậy. Thanh vương liếc mắt nhìn Hạ Liên Phòng, cảm thấy bản thân mình thật sự đã chọn đúng người rồi.
Hoàng Thượng cười nói: “Nha đầu muội đúng là tinh quái, biết rõ hôm nay trẫm nhất định sẽ ban thưởng cho muội…”
Lời còn chưa dứt, một thân ảnh kiều tiểu liền nhảy ra, chính là Thập Nhất công chúa, giờ phút này nàng bĩu cái miệng nhỏ nhắn ra vẻ mặt không phục, trừng mắt nhìn Hạ Liên Phòng nói: “Phụ hoàng! Nhi thần có lời muốn nói!”
Chẳng sợ đây là tiểu nữ nhi hắn sủng ái nhất, trước mắt bao người quân vương của một quốc gia bị chặn lời, Hoàng Thượng cũng rất không cao hứng. “Chuyện gì?”
“Bẩm phụ hoàng, nhi thần dạo trước thân thể không khỏe, bỏ lỡ Hội hoa xuân Nguyên Tiêu của hoàng tổ mẫu, nghe nói ngày đó Bình Nguyên cô cô một khúc múa Huyên Trì Huy Âm kinh diễm thế nhân, không biết hôm nay có thể có phúc được xem một lần hay không?” Nói xong, đắc ý nhìn Hạ Liên Phòng.
Thập Nhất công chúa biết này điệu múa Huyên Trì Huy Âm này phải có cả ba tỷ đệ Hạ Liên Phòng mới có thể hoàn thành, huyên, trì, múa, ba thứ thiếu một thứ cũng không được, hơn nữa phải phối hợp thiên y vô phùng. Nàng cũng nghe nói, điệu múa kia có giới hạn tuổi tác, lúc này Hạ Mạt Hồi sợ là đã không thể nhảy nữa? Ba người này thiếu đi một người đều không hoàn mỹ, Thập Nhất công chúa quả thực muốn cười to ba người, điệu múa chỉ có thể nhảy một lần, ha, ha, hừ!
Nghe đến thế, Hạ Liên Phòng cũng minh bạch đối phương đây là cố ý đến gây sự, nay nàng là Bình Nguyên công chúa, tất nhiên là không thể lại nhất mực nhường nhịn như trước đây. Lập tức cười nói: “Điệu múa này sợ là không có biện pháp để công chúa xem nữa, hôm nay nếu ta là nhân vật chính, chi bằng để ta dâng lên một khúc, Thái Hậu nương nương cũng chưa từng được nghe ta đánh đàn đâu!”
Thập Nhất công chúa vốn muốn nói đánh đàn có cái gì dễ nghe, cầm sư giỏi trong hoàng cung đầy ra, nơi nào cần nghe thiên kim tiểu thư không chuyên nghiệp như nàng đánh đàn? Nhưng Hạ Liên Phòng đã lôi Thái Hậu ra, Thập Nhất công chúa cũng chỉ có thể từ bỏ.
Tác giả có lời muốn nói: ta cảm giác luôn luôn tại hắc tuổi nam chủ. .