(*Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.)
Cũng khó trách Thành Văn Nhất sau khi thành lập Luân Hồi liền lập tức tìm Tiêu Thành Nham phiền toái vài lần, đáng tiếc vẫn làm không lại.
Tiêu Lam: “……”
Lão cha cậu hóa ra đáng sợ như vậy sao?
Chẳng lẽ…… Trước kia mình còn thuộc về đãi ngộ con ruột?
Thành Văn Nhất hít sâu một hơi, khôi phục một chút cảm xúc quá mức xao động của mình: “Tóm lại, trong vòng một năm, tôi đã trở thành người chơi cao cấp.
Mà Tiêu Thành Nham đưa ra điều kiện kia là bảo tôi dùng các loại thủ đoạn đem một khoản nợ nần chuyển dời đến trên người của cậu, bởi vì lúc ấy cậu còn vị thành niên, cho nên trước tiên chuyển dời đến trên người mẹ cậu.” Thành Văn Nhất nói.
Tiêu Lam nhăn mày lại: “Tại sao cha tôi làm như vậy?”
Thành Văn Nhất lắc đầu: “Tiêu Thành Nham cũng không giải thích bất luận nguyên nhân gì với tôi, chỉ là nói một câu ‘nếu là con trai tôi, tôi sẽ đưa nó một cơ hội, coi như món quà thành niên’. Tôi nghĩ, cậu hẳn là càng hiểu được những lời này hơn tôi.”
Cơ hội, chẳng lẽ là cơ hội kích hoạt kỹ năng sao?
Chỉ là Tiêu Thành Nham làm sao sẽ biết tương lai con trai mình sẽ tiến vào Thế Giới Hàng Lâm, thậm chí có được kỹ năng gì?
Đáng tiếc chính là vị bạo quân này căn bản không cấp ra giải thích.
“Đúng rồi, điều kiện của Tiêu Thành Nham cũng không bao gồm chiếu cố mẹ con các cậu.” Thành Văn Nhất bưng lên ly rượu, nhẹ nhàng uống một ngụm, “Sấm sét gió sương đều là ơn trạch, quà của bạo quân không dễ thu nha. Lúc ấy tôi cảm thấy ai làm con trai Tiêu Thành Nham thì thật đúng là xui xẻo tột đỉnh.”
Nắm tay Tiêu Lam siết chặt, lại chậm rãi buông ra.
Giờ phút này cậu thật sự rất muốn đứng trước mặt Tiêu Thành Nham, chất vấn cha tại sao lại làm như vậy, cha có từng nghĩ tới vợ và con mình sẽ bởi vì “món quà”, cuộc sống trở nên gian nan đến cỡ nào.
Lạc ở bên cạnh đã nhận ra trạng thái của cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Tiêu Lam, mang theo lực đạo trấn an.
Tiêu Lam lắc đầu với Lạc, ý bảo chính mình không có việc gì.
Cậu tiếp tục chuyển hướng Thành Văn Nhất: “Tiêu Thành Nham rốt cuộc ở nơi nào?”
Thành Văn Nhất nâng đôi mắt lên, thẳng tắp mà đối diện với Tiêu Lam: “Đã chết.”
Tiêu Lam: “Cái gì?!”
Tiêu Thành Nham cường đại nhất trong số người chơi cao cấp trong lời đồn kia, thậm chí mang đến không ít phiền toái cho Thế Giới Hàng Lâm, thế mà đã chết?
Thành Văn Nhất không trực tiếp trả lời, anh ta duỗi tay cởϊ áσ khoác, sau đó cởi nút áo sơ mi của mình ra.
Tiếp theo, anh ta chỉ vào một hoa văn màu xám quái dị trên vai, nói với Tiêu Lam: “Đây là dấu vết Tiêu Thành Nham lưu lại, làm cái giá khi tìm phiền toái ông ta. Ông ta nói, trừ phi ông ta đã chết, nếu không tôi vĩnh viễn vô pháp thoát khỏi.
Mấy năm nay, tôi nếm thử qua vô số thủ đoạn đều không thể thanh trừ. Nhưng vào mấy tháng trước, chính là một ngày mà Thế Giới Hàng Lâm đột nhiên xảy ra vấn đề kia, dấu vết này liền biến thành màu xám, hơn nữa càng ngày càng ảm đạm, phỏng chừng không dùng được bao lâu liền sẽ hoàn toàn biến mất.
Này đại biểu cái gì, cậu rất rõ ràng.” Thành Văn Nhất kéo cổ áo của mình.
Ấn ký không thể thoát khỏi trừ khi tử vong biến mất, đương nhiên là bởi vì g lưu lại ấn ký—— đã chết.
Thành Văn Nhất: “Đương nhiên, gia hỏa chọc người ghét như ông ta có lẽ không chết cũng không nhất định, dù sao thì tai họa để lại ngàn năm. Nhưng trước mắt mới thôi, tôi cũng không tìm được bất luận chứng cứ gì về ông ta hoặc là thành viên Vô Xá còn sống.”
Hôm nay đồng thời đã biết bộ mặt chân thật của lão cha mình, cùng với tin đối phương đã chết, đánh sâu vào Tiêu Lam có hơi lớn. Cậu nỗ lực áp xuống suy hỗn loạn, cưỡng bách chính mình bình tĩnh lại.
“Ông ấy rốt cuộc làm cái gì?” Tiêu Lam hỏi.
“Cái này thật ra tôi có biết một chút.” Thành Văn Nhất nói. “Tiêu Thành Nham dẫn dắt Vô Xá hợp tác cùng Kẻ Bội Nghịch, chuẩn bị phản kháng Thế Giới Hàng Lâm, hoàn toàn đánh tan nó.”
“Kẻ Bội Nghịch?” Tiêu Lam nghi hoặc, đây là một cái tên hoàn toàn xa lạ, cậu chưa bao giờ nghe qua bất luận ở đâu.
Thành Văn Nhất giải thích đến: “Chỉ có rất ít người biết sự tồn tại của hắn, hắn rất mạnh, hơn nữa trừ Tiêu Thành Nham ra không ai biết hắn là ai. Hắn có thể là nhóm người chơi đầu tiên tiến vào, là NPC, hoặc là BOSS, lại hoặc là quái vật nảy sinh từ Thế Giới Hàng Lâm.”
Thành Văn Nhất nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ánh mắt lại như nhìn người không tồn tại: “Bọn họ hợp tác cuối cùng hẳn là thất bại, Tiêu Thành Nham đã chết, Vô Xá toàn diệt, Kẻ Bội Nghịch cũng không biết tung tích.”
Đề tài này có chút trầm trọng, trong phòng nhất thời lâm vào an tĩnh.
Bất luận là Tiêu Lam hay là Thành Văn Nhất đều tạm thời không nói gì, từng người sửa sang lại suy nghĩ cùng tâm tình của mình.
Qua một hồi, Thành Văn Nhất tiếp tục mở miệng: “Chúng ta về sau hẳn sẽ có cơ hội hợp tác.”
Tiêu Lam hỏi: “Ý anh chỉ cái gì?”
Thành Văn Nhất nhìn cậu một cái: “Tiêu Thành Nham đã từng nói với tôi ‘Con người tồn tại sao có thể bị một thứ không biết là thứ gì thao túng sinh tử, nó cũng xứng chắc?’
Cậu thì sao? Chẳng lẽ cậu sẽ cam tâm bị loại tồn tại không biết tên này nắm giữ hết thảy?”
Tiêu Lam nghĩ, nếu cậu có được chiến lực của Tiêu Thành Nham như trong lời đồn, cậu cũng nhất định sẽ không cam lòng bị Thế Giới Hàng Lâm thao túng sinh tử.
Không, chẳng sợ không có sức mạnh như vậy, cậu cũng sẽ nỗ lực trở nên cường đại, trở nên —— đủ để phản kháng.
Đột nhiên cậu tìm được lý do mình liều mạng muốn trở nên mạnh hơn trong khoảng thời gian này.
“Tôi không cam lòng.” Tiêu Lam nói, cậu không muốn bị một tồn tại không biết tên nắm giữ hết thảy.
Thành Văn Nhất cười rộ lên: “Cậu và Tiêu Thành Nham rất giống, không chỉ là bề ngoài.”
Đã biết chuyện liên quan đến Tiêu Thành Nham, tâm tình Tiêu Lam lại càng phức tạp. Tiêu Thành Nham là một người chơi cường đại, một người tổ chức có thủ đoạn, một người phản kháng kiên định, đồng thời lại là một người chồng và người cha thất bại.
Thậm chí ông đều không để lại cơ hội cho Tiêu Lam hỏi vì sao, cũng đã chết trong cuộc tranh đấu với Thế Giới Hàng Lâm.
Thành Văn Nhất nhẹ giọng nói: “Luân Hồi không có một người chơi khế ước nào.”
Khế ước, ý nghĩa là trói định cùng Thế Giới Hàng Lâm, hưởng thụ Thế Giới Hàng Lâm cho ưu đãi, nhưng rốt cuộc không tài nào lựa chọn rời đi.
Toàn bộ Luân Hồi đều không có một người chơi khế ước, ý tử trong đó không cần nói cũng biết.
Luân Hồi đều là nhiều người rất ỷ lại thế giới hiện thực, bọn họ tình nguyện từ bỏ phần ích lợi trong trò chơi, dùng sinh mệnh mạo hiểm làm công cũng muốn đổi lấy bảo hộ và chiếu cố người nhà.
Những người này đều là hạt giống phản kháng.
“Chờ mong cậu trưởng thành, đến lúc đó có lẽ chúng ta có thể tới một cuộc chiến lớn đến kinh người.” Thành Văn Nhất đối với Tiêu Lam giơ lên ly rượu.
——
Sau khi Tiêu Lam và Lạc rời khỏi.
Thành Văn Nhất một mình đứng trước cửa sổ, trước mắt là cảnh đêm đẹp nhất toàn thành phố, lại một chút cũng chẳng nhập vào mắt anh ta.
Tuy rằng bất luận là ngoài miệng hay là trong lòng, Thành Văn Nhất đều rất chán ghét Tiêu Thành Nham. Nhưng một đoạn dạy dỗ Tiêu Thành Nham cho anh ta vẫn làm trên người anh ta mang theo một bóng dáng Tiêu Thành Nham khó lau đi, bất luận là phong cách hành sự hay là thói quen tự hỏi.
Thành Văn Nhất uống cạn rượu còn sót trong ly: “Ha ha, Tiêu Thành Nham, một bạo quân cao ngạo tự phụ, rồi lại có dũng khí vượt mọi chông gai.”
Anh ta không khỏi lâm vào hồi ức.
Người đàn ông cao lớn có dung mạo tám phần tương tự Tiêu Lam, nhưng thân thể ông càng cường tráng, góc cạnh trên mặt càng thêm rõ ràng, trong ánh mắt cũng nhiều hơn vài phần xâm lược bén nhọn.
Ông đứng trên một vách núi không biết tên, nhìn không trung âm trầm: “Cho dù có một ngày tôi sẽ chết, cũng là chết trên đường chiến đấu với Thế Giới Hàng Lâm, mà không phải chết như một con chuột bị mèo vờn.”
Thành Văn Nhất mặc vest trắng đứng bên người ông: “Vậy sao ông không cho tôi tham gia kế hoạch của mấy ông?”
Tiêu Thành Nham quay đầu liếc mắt đánh giá Thành Văn Nhất một cái.
Đột nhiên ông duỗi tay một quyền đánh tới Thành Văn Nhất. Một quyền tấn kia như tia chớp, mang theo sức mạnh không thể địch nổi, hoàn toàn không thua bất luận một người chơi nổi tiếng cận chiến nổi danh nào.
Thành Văn Nhất trốn tránh không kịp, trực tiếp bị một quyền này đánh xuống vách núi.
Trong lúc rơi xuống cực nhanh, giọng nói Tiêu Thành Nham xa xa truyền đến: “Cùi bắp thì liền đi luyện, gà ——”
Thành Văn Nhất mới kết thúc hồi ức: “……”
Chậc, quả nhiên anh ta vẫn chán ghét người này.