Sắc mặt y rất tốt, hai mắt y sáng ngời, trên người y cũng không hề có chút khí chất bệnh tật nào, lúc y ngồi cùng với bệ cũng không bị khí thế của bệ hạ lấn át, hơn nữa giữa hai người còn có một bầu không khí khiến người khác không thể lọt vào được.
Hèn gì bệ hạ không chịu để Cố Sùng đi đến Túc Bắc.
Giờ khắc này, cuối cùng Ngô thái y cũng hiểu rõ chuyện này, bởi vì ở trong lòng của bệ hạ thì quý quân không thấp hơn bất cứ điều gì, thậm chí còn có thể là cao hơn bất cứ điều gì, số lượng đại phu có thể đi đến Túc Bắc cũng rất nhiều, có thêm một Cố thái y cũng không nhiều hơn mà bớt đi một Cố thái y thì cũng không ít đi. Hơn nữa, cũng chỉ có một mình Cố thái y có thể khiến bệ hạ yên tâm mà giao quý quân cho hắn điều dưỡng.
Quả thật Cố thái y là người có thiên phú y học nhất mà ông từng gặp, nếu không vì thế thì trước kia ông cũng sẽ không phá lệ mà đưa Cố thái y vào Thái Y Viện, và hiện tại ông cũng sẽ không phá lệ thêm một lần nữa chỉ để giao vị trí của mình cho hắn.
Dựa theo mạch tượng Thái Y Viện ghi lại thì quả thật tình trạng thân thể của quý quân cũng không tính là tốt, dù ông có tự tay điều trị cho y thì cũng chưa chắc đã có được hiệu quả như hiện tại.
“Mời Ngô thái y ngồi, ngài không cần quá câu nệ đâu.” Thẩm Úc bảo cung nhân đưa ghế dựa đến cho Ngô thái y ngồi.
Vốn dĩ y và Thương Quân Lẫm còn đang chơi cờ trong sân nên lúc nghe tin Ngô thái y sẽ tới đây liền quyết định để Ngô thái y đi thẳng vào đây nói chuyện, dù sao đây cũng không phải trường hợp chính thức nên cũng không cần quá giữ lễ.
Sau khi Ngô thái y ngồi xuống liền nói về sự chuẩn bị của Thái Y Viện, ông còn nói về việc giao lại công việc cho ai quản lý.
“Tạm thời thần muốn giao Thái Y Viện cho Cố Sùng quản lý, bệ hạ cứ yên tâm, những chuyện cần sắp xếp thần đã sắp sắp xếp cả rồi, sau khi thần rời đi thì Thái Y Viện vẫn sẽ vận hành như bình thường, sẽ không xảy ra sai lầm gì cả.”
“Trẫm biết rồi, nếu có yêu cầu gì thì ngươi cứ nói ra đi, lần này các ngươi đi đến Túc Bắc là vì muốn giúp đỡ trẫm, trẫm sẽ không để các ngươi chịu thiệt đâu.” Thương Quân Lẫm nói.
“Bệ hạ nặng lời rồi, dù bệ hạ không ra lệnh thì thần cũng muốn tự mình đi một chuyến, năm đó thần ngồi lên vị trí này là bởi vì có công dập dịch, mấy năm nay, dưới sự ngự trị của bệ hạ, Đại Hoàn chưa từng xuất hiện thêm dịch bệnh nên thần cũng không có cơ hội để thể hiện, xin bệ hạ cứ yên tâm, thần chắc chắn sẽ không để Túc Bắc xảy ra vấn đề gì!”
Ngoại trừ Ngô thái y ra thì cũng không có bất cứ ai dám nói ra lời bảo đảm như vậy.
“Có ngươi ở đó trẫm thấy rất yên tâm, trên đường đi, Ngô thái y cũng phải tự chăm sóc mình thật tốt.” Quả thật Thương Quân Lẫm rất tin tưởng y thuật của Ngô thái y.
“Cảm ơn bệ hạ đã quan tâm.” Thân là một thần tử, điều họ hy vọng nhất chính là được quân vương tin tưởng, hiện tại có thể nghe thấy lời này của Thương Quân Lẫm khiến Ngô thái y cảm thấy mọi thứ đều rất đáng giá.
“Còn có một ít việc nữa, công mà trước kia chúng ta đưa cho các ngươi kia ngoại trừ tác dụng giảm bớt khả năng nhiễm trùng ra còn có thể dùng để tiêu độc. Nếu thật sự xảy ra tình hình dịch bệnh thì cũng mong rằng Ngô thái y có thể quan sát cẩn thận một chút, phải xem thử xem tình hình dịch bệnh lần này có chỗ nào giống và khác với những dịch bệnh trước kia ông từng gặp hay không, chỗ này của ta có liệt kê một số thứ, nếu đến lúc đó có thể đối chiếu được với nó thì hy vọng Ngô thái y nhanh chóng báo cáo tin tức này cho Phương đại nhân.”
Thẩm Úc vẫy tay, “Mộ Tịch, đưa đồ tới đây.”
Mộ Tịch đưa một phong thư được đóng kín lên rồi giao cho Ngô thái y.
“Ngô thái y nhớ rõ nội dung bên trong là được.” Thương Quân Lẫm nói.
“Thần tuân chỉ.”
“Vì sao A Úc lại phải viết mấy thứ kia cho Ngô thái y?” Sau khi Ngô thái y rời đi, Thương Quân Lẫm hỏi, “Trước kia A Úc hỏi về ‘phi mộng’ là vì nghi ngờ rằng nếu Túc Bắc xảy ra dịch bệnh thì sẽ liên quan tới ‘phi mộng’ hay sao?”
Không thể không nói rằng Thương Quân Lẫm là một người nhạy bén với những chuyện này, hắn dễ dàng bắt được tin tức mấu chốt trong hành động của người khác, sau đó hắn chỉ cần kết hợp chúng lại với nhau và hắn sẽ tiếp cận được chân tướng.
“Xem như vậy đi,” Hiện tại Thẩm Úc cũng không giấu giếm gì Thương Quân Lẫm nữa, “Chẳng qua chỉ là suy đoán của riêng ta mà thôi, cụ thể thế nào thì vẫn cần Ngô thái y chứng minh.”
Trong thư, Thẩm Úc viết về nguyên nhân lây truyền dịch bệnh và một ít triệu chứng của người bệnh, y còn dựa vào ký ức kiếp trước để viết ra một vài phương pháp đối phó với nó, y biết dịch bệnh mà y biết kia không xảy ra ở thời điểm hiện tại nên y cũng không chắc rằng đối phương có ra tay hay không.
“A Úc không cần phải lo lắng, lần này chúng ta đã hoàn thành công tác chuẩn bị nên sẽ không có việc gì đâu.” Thương Quân Lẫm nắm lấy tay Thẩm Úc và an ủi.
Sau khi nhóm chở đồ cứu tế đầu tiên chuẩn bị tốt mọi thứ liền cùng nhau đi đến Túc Bắc.
Thương Quân Lẫm đã hạ lệnh tử*, mỗi một khoản tiền và đồ đạc được quyên góp đều phải công khai ra bên ngoài, chờ khi đồ đạc được chuyển tới Túc Bắc xong thì phải viết rõ ra những thứ đó đã được sử dụng như thế nào để đưa về nơi quyên góp, như thế sẽ khiến dân chúng tham gia vào toàn bộ quá trình. (Ai không nghe lệnh=đếm số(?))
Trước kia Thẩm Úc từng đề nghị Thương Quân Lẫm tạo ra những con đường dẫn đến những nơi khác nhau để tiện cho việc truyền tin, cuối cùng chúng cũng có tác dụng đầu tiên của mình, những thông tin mới nhất về chuyện cứu tế sẽ được trao đổi qua con đường này bằng tốc độ nhanh nhất.
Khác với công báo*, thông báo này hướng đến tất cả mọi người trên Đại Hoàn, suy xét đến chuyện dân chúng không biết chữ nên bọn họ còn sắp xếp người chuyên môn đọc báo cho dân chúng. (Thông báo của nhà nước.)
Ban đầu, triều đình không đồng ý làm cách này, có mấy viên quan cảm thấy nếu cái gì cũng báo cho dân chúng thì còn ra thể thống gì nữa nhưng Thương Quân Lẫm lại mặc kệ bọn họ, trực tiếp ra lệnh cho mọi người, thánh chỉ đã hạ xuống nên cũng không có người nào dám đưa mạng mình ra để chống đối.
Chỉ khổ cho thừa tướng, ông lại phải phụ trách nhiều việc nhất rồi.
“Sau chuyện lần này trẫm tính cử bọn Hạ Thừa Vũ đến Túc Bắc.” Buổi tối, Thương Quân Lẫm vừa phê sổ con vừa nói
Từ trước tới nay việc chuyển đi nơi khác làm việc là biện pháp nhanh nhất để gia tăng kinh nghiệm, nếu bọn họ có thể lập công thì còn được gọi về kinh thành và tiến vào trung tâm quyền lực của Đại Hoàn.
Mỗi quan viên được chọn qua các kì khoa cử đều phải trải qua quá trình này, nếu làm như bình thường thì bọn Hạ Thừa Vũ sẽ phải làm việc ở Hàn Lâm Viện hai đến ba năm, sau đó mới được chuyển đi, sau khi đi một thời gian dài mới được gọi trở về kinh thành, vì vậy việc Thương Quân Lẫm muốn đưa bọn họ đến Túc Bắc ngay thì thật sự không đúng với quy chế tổ tiên để lại lắm.
Chẳng qua đối với Thương Quân Lẫm mà nói thì cái gọi là quy chế tổ tiên để lại cũng chỉ là đồ để đập vỡ.
“Sao đột nhiên bệ hạ lại muốn cho bọn họ đi đến Túc Bắc?”
“Chờ tình hình thiên tai giảm bớt thì trẫm cũng không định giữ lại mạng sống của các viên quan ở Túc Bắc.” Xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn muốn giấu giếm, bọn họ cũng cần phải đứng đờ trên vị trí kia nữa.
“A Úc lại đây đi, cho trẫm ôm một cái.”
Thẩm Úc vừa tới gần thì đã bị nam nhân kéo xuống, để y ngồi vào trong lồng ngực của hắn.
Thương Quân Lẫm chui đầu vào cổ của Thẩm Úc rồi hít vào một ngụm thật sâu: “Ôm A Úc một cái thì những việc này cũng không còn phiền lòng như trước nữa.”
Mấy bà ngủ ngon.
Tác giả có lời muốn nói: Cảm tạ ở 2021-09-0614:03:15~2021-09-0620:00:31 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: W đứa ở mỗi ngày không ngủ được 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: zzw88 bình; minh kha, mặc lăng trạch 10 bình; quỷ có tình 5 bình; 40699618, dạ tầm 2 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!