Nói xong chực khóc ấm ức vùi đầu vào ngực Đỗ Cửu.
Đỗ Cửu:…
Rõ ràng đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng nghiêm túc như vậy mà sao y lại thấy buồn cười thế không biết?
Trong lòng khẽ nhắc mấy câu bình tĩnh sau đó mới đưa mắt nhìn Khúc Ngạn, tựa như nhìn thấy được bạn cũ lâu ngày không gặp, mỉm cười nói: “Hóa ra là cậu Khúc, lâu rồi không gặp, không biết…” Ý là y cần một lời giải thích.
Khúc Ngạn nhìn Đỗ Cửu lại nhìn Nhị Ngốc, dường như không đoán được quan hệ giữa hai người là gì: “Hiểu lầm, là hiểu lầm thôi.” Chần chừ một chốc lại hỏi, “Em dạo này ổn chứ?”
Đỗ Cửu cảm thấy cạn lời, cái loại đàn ông nhớ ăn không nhớ đánh này, sở dĩ Lục Hướng Cửu hận gã mười năm không ngớt chính là vì cái thái độ này, thích thì thích không thích thì thôi, cứ dứt khoát đường ai nấy đi không hay hơn à?
Nếu trước kia gã ta thẳng thắng nói với Lục Hướng Cửu rằng muốn bắt cá hai tay hoặc nói toạc ra là muốn bao nuôi y thì cũng sẽ không xảy ra những chuyện sau đó.
Tự cho bản thân là tình thánh xong thật sự tin rằng mình là nam chính phim bi à, luôn ra vẻ bị ép uổng có nỗi khổ trong lòng thì khác gì kỹ nữ còn muốn lập đền thờ đâu chứ?
Nụ cười của y không phai: “Cũng được, có việc làm có nhà ở, còn có bạn bè nữa, à đúng rồi,” Y vỗ vỗ vai Nhị Ngốc, “Giới thiệu với anh đây là bạn trai tôi,” Y khẽ ngừng lại, “Sa Nhị.”
Nhị Ngốc không rõ nguyên nhân nhưng vẫn nghe lời đứng lên, do thân phận đặc biệt khiến hắn thẳng lưng ưỡn ngực theo bản năng, ném cho Khúc Ngạn một ánh mắt mà hắn tự cho là hung dữ.
Khúc Ngạn nhíu mày, ánh mắt nhìn y mang theo bất đắc dĩ cũng không đồng tình: “Anh biết em không muốn gặp anh nhưng cũng đâu cần lấy chuyện này ra đùa, dù sao thì em sống tốt là anh cũng thấy yên tâm rồi.”
Đỗ Cửu ngoài cười nhưng trong không cười: “Cậu Khúc nghĩ nhiều rồi, anh có làm gì khiến tôi phật lòng đâu, hơn nữa cậu ta thật sự là bạn trai tôi, còn về chuyện tôi sống thế nào không phiền anh phải lo.”
Trong mắt Khúc Ngạn toát ra vẻ đau lòng, thở dài một hơi: “Anh biết, anh hiểu mà, em bận việc gì thì cứ làm đi, sau này gặp lại.”
Đỗ Cửu bỗng chốc cảm thấy phát ớn, nếu không phải bận tâm tới thế lực của nhà họ Khúc thì y thật sự muốn đánh gã một trận tơi bời như năm ấy, bèn cười khẩy: “Vậy cậu Khúc cứ đi từ từ, không tiễn.”
Khúc Ngạn thở dài nhìn y một cái mới bước ra cửa.
“Đệch!” Gã vừa đi không lâu Bao Thăng Minh đã không nhịn nổi chửi ra tiếng, “Cuối cùng cũng lượn rồi, da gà của ông đây nổi hết cả lên, sao nhiều năm vậy mà hắn ta vẫn còn cái kiểu đó chứ?”
Đỗ Cửu hừ nhạt một tiếng không bình luận gì, dù sao thì ở đây vẫn còn người ngoài nên y phải giữ hình tượng, đương nhiên trong lòng đã mắng Khúc Ngạn không ra gì lâu rồi.
“Bạn trai là gì vậy?” Nhị Ngốc đột nhiên mở miệng, vẻ mặt như bé con tò mò.
Không khí bỗng chốc lặng im.
“Khụ khụ.” Đỗ Cửu sặc một cái, nhìn Quách Ảnh đang ngạc nhiên, “Xin lỗi, đứa nhỏ này vừa bị thương nên trí nhớ có chút vấn đề.”
Quách Ảnh bừng tỉnh, đánh giá Nhị Ngốc sau đó giải thích cho hắn: “Bạn trai chính là người yêu.”
“Ò.” Nhị Ngốc chớp chớp mắt, nói tiếp, “Vậy người yêu là gì?”
“Phì…” Bao Thăng Minh không nhịn nổi nữa, liên tục xua xua tay, “Xin lỗi xin lỗi…”
Đỗ Cửu và Lục Tiểu Chu cũng thấy buồn cười, cười xong mới thấy bực dọc mà Khúc Ngạn mang tới vơi đi không ít.
Quách Ảnh lại rất nghiêm túc giải thích với Nhị Ngốc: “Người yêu chính là hai người thích nhau, anh biết thích là gì đúng không, bởi vì thích cho nên mới ở bên nhau, đó là người yêu, cũng gọi là bạn trai, nếu sau này kết hôn thì gọi là vợ chồng.”
“Ở bên nhau…” Nhị Ngốc lẩm bẩm lặp lại, nghiêng đầu không biết đang nghĩ gì.
Đỗ Cửu cười xong đưa mắt ra hiệu với Bao Thăng Minh bảo anh dẫn Lục Tiểu Chu và Nhị Ngốc đi trước, để lại y và Quách Ảnh bàn chuyện tiếp.
Người đi hết căn phòng chớp mắt yên tĩnh lại, y nói một câu xin lỗi với Quách Ảnh sau đó diễn tiếp cốt truyện, xem kịch bản nói ra suy nghĩ cuối cùng thống nhất với Quách Ảnh, ký hợp đồng tại chỗ.
Tiễn Quách Ảnh xong y lại theo cốt truyện đi tới cục cảnh sát báo chuyện Nhị Ngốc, đương nhiên là do Bao Thăng Minh ra mặt làm, Đỗ Cửu ngồi trên xe không lộ mặt, còn Lục Tiểu Chu lại tò mò cục cảnh sát ra sao nên cũng đi theo xem.
Quả nhiên giống như trong cốt truyện đã viết, không tra ra được thân phận của Nhị Ngốc khiến y chấp nhận hắn là người chạy ra từ chợ đen, Bao Thăng Minh còn tiện tay làm cho y một thân phận mới, đợi qua nửa tháng quan sát là có thể cấp chứng nhận.
Chứng minh nhân dân của thế giới này là quang não trên cổ tay, loại quang não này mỗi đứa trẻ vừa mới sinh ra sẽ được đeo lên tay, trong quá trình lớn lên sẽ đi tới cục cảnh sát đổi cái mới, hơn nữa còn có hạn chế độ tuổi, ai trưởng thành ai chưa đều có thể nhìn ra được, phân chia cực kỳ kỹ càng tỉ mỉ.
Bản tạm thời trên cổ tay Nhị Ngốc không khác mấy so với trẻ em, có rất nhiều hạn chế, nhưng mà hiện giờ Nhị Ngốc cũng không khác gì đứa trẻ nên còn thích thú nghịch thử, chốc chốc mở trò chơi, lát sau lại xem hoạt hình vô cùng vui vẻ.
Sau khi xác định Nhị Ngốc không có bối cảnh Đỗ Cửu vuốt cằm cười tủm tỉm, người hiểu rõ Lục Hướng Cửu lập tức nhận ra hiện giờ suy nghĩ trong đầu y chả tốt lành gì.
Lục Tiểu Chu mang vẻ mặt đau khổ nhìn Bao Thăng Minh, Bao Thăng Minh lắc đầu bảo cậu đừng lo tới nữa, dù sao chỉ là tên ngốc không có thân phận gì, hơn nữa lại chạy ra từ chợ đen, A Cửu giữ hắn lại cho hắn thân phận cho ăn cho ở đã không tồi rồi, so với ở chỗ kia bữa đói bữa no sống nay chết mai đã tốt hơn nhiều.
Ý xấu của Lục Hướng Cửu với Nhị Ngốc khi mua quần áo đã hoàn toàn phơi ra, cái gì mà áo bành tô áo blouse trắng quân trang đồng phục bó sát bla bla…
Lục Tiểu Chu và Bao Thăng Minh nhận lấy ánh mắt thán phục của nhân viên mà cảm thấy không thiết sống xách đồ về.
Đỗ Cửu lật xem từng túi, tấm tắc cảm thán sau đó cười tủm tỉm ngoắc Nhị Ngốc: “Xem này, cho cậu hết đó, thích không?”
Nhị Ngốc hồn nhiên không biết ý xấu trong đầu Đỗ Cửu, mặt mày phấn khích gật đầu: “Thích, của A Cửu mua cho em đều thích hết!”
Thích là được, thích thì hay.
Đỗ Cửu vỗ đầu hắn cười tới đầy ẩn ý.