Ra khỏi Phất Nhai Các, Đức Vinh đi tìm vị đại phu mới xem bệnh cho Triêu Thiên, hỏi: “Đại phu có thang thuốc nào cho điện hạ nhà tôi không?”
Đại phu này là danh y ở Đông An, được Châu doãn Lăng Xuyên mời đến khám cho Triêu Thiên, cho dù vậy thì nhân vật lớn nhất mà ông từng gặp trong đời cũng chỉ là đại nhân trong châu phủ, nay nghe vương gia trong cung muốn xin ông phương thuốc thì giật mình: “Sao thế, điện hạ khó chịu trong người hả?”
“Cũng không phải.” Đức Vinh nói, “Điện hạ vẫn khỏe, chỉ là… vì có việc đột xuất, cần chuẩn bị một thang thuốc. Không cần là thang thuốc trị bệnh thật, miễn là mùi nồng, không khó uống, an thần dưỡng sinh là được.”
Đại phu nghĩ ngợi: “Vậy thì, nhân sâm đương quy thêm mấy quả táo ngọt được không?”
Đức Vinh gật đầu: “Làm phiền đại phu viết một phương thuốc, tôi sẽ đi sắc theo.”
***
Tới đầu giờ Dần, Tạ Dung Dữ mới họp bàn xong, bước ra khỏi thư phòng. Quay về phòng, Thanh Duy đã ngủ, y nhẹ nhàng lấy y phục sạch sang phòng bên tắm rửa, nhưng lúc trở ra thì lại thấy Thanh Duy đã tỉnh, đang ngồi trên giường.
Đèn trong phòng vẫn chưa tắt, đốm lửa bập bùng mờ ảo.
“Sao lại dậy rồi?” Tạ Dung Dữ ngồi xuống mép giường, vuốt lọn tóc rối giúp nàng, nhẹ nhàng hỏi.
Thanh Duy không cách nào ngủ được. Từ khi biết chuyện y vẫn chưa lành bệnh, cứ nhắm mắt là nàng lại thấy ảo ảnh, lúc là gương mặt nhợt nhạt của y dưới ánh đèn trong thâm cung đêm nọ, khi lại là cảnh y bất tỉnh nằm trên vai Triêu Thiên vào hôm Chiết Chi Cư bốc cháy, mộng quấy nhiễu tới tận nửa đêm, nên vừa rồi khi y đi vào thì nàng cũng thức giấc.
Thanh Duy chưa kịp trả lời thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Đức Vinh nén thấp giọng, như thể sợ đánh thức Thanh Duy: “Công tử, đã chuẩn bị thuốc xong rồi ạ.”
Tạ Dung Dữ “ừ” một tiếng, “Đưa vào đi.”
Đức Vinh đi vào nhà, đặt lên bàn chén thuốc và một chén nước muối súc miệng rồi cúi người lui ra.
Tạ Dung Dữ ngồi xuống một bên, bình thản uống thuốc.
Thanh Duy nhìn y, tuy biết nội tình song vẫn hỏi: “Sao ngài lại uống thuốc, bệnh kia vẫn chưa khỏe hẳn à?”
“Bệnh vặt thôi, không có gì đáng lo.” Tạ Dung Dữ uống thuốc xong, quay trở về giường vén chăn lên, Thanh Duy do dự, cuối cùng vẫn dịch vào trong.
Kỳ thực lúc ở Vân Khứ Lâu cả hai đã chia giường ngủ, nhưng vừa rồi Đức Vinh bảo Tạ Dung Dữ đã vất vả nhiều hôm, để đề phòng bệnh cũ tái phát rồi bị bóng đè, cần có người túc trực chăm sóc.
Được rồi, cũng không phải lần đầu cả hai ngủ chung với nhau, chỉ là thêm vài hôm thôi mà, nàng còn có thể rơi mất miếng thịt nào được chắc? Không có gì phải thẹn.
Tạ Dung Dữ chưa ngủ ngay, dùng que khời vặn sáng đèn lên, lật giở hồ sơ vụ án.
Muốn điều tra chân tướng Tiển Khâm Đài không phải chỉ đuổi theo địch tìm bằng chứng là xong, mà còn phải tìm ra được những điểm đáng ngờ trong các hồ sơ có liên quan, thu thập manh mối. Năm năm trôi qua, hồ sơ liên quan đến Tiển Khâm Đài nhiều tới mức đủ chất đầy nửa thư phòng, đọc kỹ chi tiết lại càng đơn điệu khô khan, ắt hẳn chỉ có Tạ Dung Dữ mới có thể kiên nhẫn xem từ ngày này đến ngày khác.
Thanh Duy nhớ ra vừa đề cập đến chứng bệnh của y, nghĩ bụng nên hỏi rõ gốc bệnh để tiện bề chăm sóc, “Bệnh này của ngài, là bắt đầu từ lúc Tiển Khâm Đài sập à?”
Tạ Dung Dữ “ừ” một tiếng rồi im lặng, không đánh trống lảng mà ngồi tựa vào gối dựa, nhìn nàng nói: “Có khoảng một năm, ta rất ít khi rời điện Chiêu Doãn, hễ nhắm mắt là thấy ác mộng, cứ nghĩ hoài về cái ngày Tiển Khâm Đài sập, mãi về sau khi đeo mặt nạ vào thì mới đỡ hơn chút, nhưng cũng mất đến ba tháng mới bước được ra khỏi cung cấm.”
Thanh Duy đã nhớ ra, năm ngoái ở Chiết Chi Cư, khi Chương Đình nhờ y phá dỡ tửu xá, dù y biết rõ tâm bệnh của mình nhưng vẫn đi. Có lẽ từ trước đó, y đã liên tục cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng.
Thanh Duy bỗng không muốn nhắc đến Tiển Khâm Đài nữa, hỏi sang chuyện khác: “Không phải Trưởng công chúa có phủ công chúa ở bên ngoài à, vì sao ngài vẫn ở trong cung?”
“Hồi nhỏ ta sống ngoài cung, Luận ngữ hay Kinh thi đều do phụ thân tự tay dạy dỗ, sau đó…” Ánh mắt của Tạ Dung Dữ trở nên mông lung, nở nụ cười nhạt, “Sau đó chẳng ngờ, một người sống tiêu dao như ông ấy lại đi nhảy sông.”
Y nói: “Từ ngày khai triều Đại Chu đã trọng văn trọng sĩ, phụ thân là anh kiệt một đời, ông mất đi, mẫu thân không phải là người đau lòng nhất, mà những người đau lòng thống thiết, nuối tiếc không thôi lại chính là hàn lâm nhân sĩ trên triều. Huống hồ… Sĩ tử nhảy sông Thương Lãng quá thê thảm, người còn sống cần phải có gửi gắm, có hi vọng, nên cữu phụ mới đón ta vào cung, phong vương cho ta, lấy quy chế của hoàng tử dạy ta học văn tập võ.”
Tạ thị Dung Dữ, ba tuổi đã biết đọc, năm tuổi đã làm thơ, tài năng sánh bằng phụ thân Tạ Trinh.
Chuyện cũ đã qua, người còn sống phải hướng về tương lai, nên y được đón vào cung, được quân vương dốc lòng giáo dưỡng để trở thành nhân sĩ tương lai.
Mà chẳng quan tâm y có muốn hay không.
Thanh Duy nghe thế lại tò mò, bèn hỏi: “Đó là lý do mà sau này tiên đế phái ngài đến Tiển Khâm Đài à?”
“Ừ.” Tạ Dung Dữ nhìn nàng, đôi mắt nàng trong veo sáng rực tựa tinh tú trên cao, Thanh Duy có một đặc điểm mà đến chính mình cũng không biết, đấy là dù nàng giỏi che giấu trước mặt người lạ đến đâu, một khi đã tháo dỡ phòng bị, toàn tâm toàn ý tin tưởng một người thì nàng sẽ không giấu giếm lòng mình, chuyện gì cũng viết rõ ra mặt, Tạ Dung Dữ cười bảo, “Đúng thế, nhưng từ lúc cữu phụ quyết định xây dựng Tiển Khâm Đài, ta biết chắc mình sẽ bị phái đi.”
Lòng Thanh Duy nặng trĩu, không khỏi hỏi: “Nhưng mấy năm ngài sống trong cung, có vui vẻ không?”
Y chỉ vừa lên năm khi sĩ tử nhảy sông Thương Lãng, một đứa trẻ năm tuổi ngoài nỗi đau mất cha thì biết được điều gì.
Rồi lại bị đưa vào thâm cung, từng bước từng bước bị ghì chặt bởi kỳ vọng của người khác.
Tạ Dung Dữ nhìn nàng.
Chốc lát sau, y bỗng bật cười, duỗi người tựa vào gối dựa, “Sao thế? Nương tử thấy tò mò với quá khứ của ta à?”
Thanh Duy ngơ ngác, lúc này mới chợt nhận ra mình vô tình hỏi nhiều.
Nàng nói ngay: “Không được gọi ta là nương tử, lần trước đã nói không phải là nương tử rồi mà.”
Rồi nàng giải thích, “Là Đức Vinh nói bệnh của ngài chưa lành hẳn, bảo ta ở bên chăm sóc, nên ta mới hỏi mấy câu.”
Không đợi Tạ Dung Dữ lên tiếng, nàng nói tiếp: “Hơn nữa không phải lần trước ngài nói muốn làm quen lại sao, ta chẳng biết gì về chuyện ngài cả, giờ hỏi chút xíu cũng không được hả?”
Tạ Dung Dữ nhìn nàng, có vẻ nàng đã quên tiền đề khi y đề nghị làm quen lần nữa rồi.
Y biết nàng đang viện lý do lấp liếm, song không vạch trần, một lúc sau mới đáp: “Không vui.”
Thanh Duy sửng sốt, đoạn mới nhận ra y đang trả lời câu hỏi lúc nãy của nàng.
Nhưng nghe được câu trả lời đột ngột như thế, Thanh Duy lại không biết phải đáp thế nào.
Đấy là ân huệ của đế vương, là long ân thánh quyến, nhưng tới lượt y lại trở thành… không vui vẻ.
Tạ Dung Dữ chẳng buồn đoái hoài, chỉ nói: “Đều là chuyện quá khứ cả rồi.” Thấy nàng không ư ử thì hỏi: “Còn nàng?”
“Ta cái gì?”
“Chuyện quá khứ phải trao đổi qua lại mới có ý nghĩa chứ, nàng đã hỏi ta rồi, đến lượt ta hỏi nàng.” Y khép hồ sơ, vặn nhỏ ánh đèn, áp lại gần, giọng trầm khàn mang theo ý cười, trên người là hơi thở thanh mát đặc biệt chỉ mình y có, cuối cùng cũng không gọi nàng là nương tử nữa, “Còn nàng, Tiểu Dã cô nương của ta?”