Đây là lần đầu tiên anh ngủ suốt một đêm mà không có gánh nặng và nỗi lo từ khi có ký ức đến nay.
Lúc mở mắt ra, trời đã sáng rực.
Mới đầu, anh chưa thích ứng với độ sáng ấy cho lắm nên hơi híp mắt lại, tia sáng len lỏi qua khe hở giữa mi mắt rồi từ từ chiếu vào, đó là một quá trình chầm chậm mà yên bình, anh còn hiếm khi nảy sinh một cơn xúc động nữa.
Mãi đến lúc anh nghe thấy tiếng nói chuyện văng vẳng ngoài nhà.
Anh giơ khuỷu tay lên để che đi đôi mắt, nhưng lại va vào cơ thể của một người khác. Chẳng những vậy, gối đầu cứ lạ lạ sao ấy…
Nó không giống một chiếc gối cho lắm.
Văn Thời: “…”
Một giây trước anh còn lơ mơ, một giây sau lập tức hoàn toàn tỉnh táo. Anh chợt mở mắt ra, nghe giọng nói của Trần Bất Đáo rơi xuống: “Họ đánh thức em ư?”
Văn Thời kinh ngạc nhìn hắn.
Lần đầu tiên nhìn thấy Trần Bất Đáo ở góc độ này sau khi mở mắt, Văn Thời gần như không kịp phản ứng.
“Ngủ đủ chưa? Sao vết gấu trúc vẫn chẳng nhạt bớt bao nhiêu thế này?” Trần Bất Đáo cúi đầu mân mê làm da dưới mắt anh, còn nghía ngón cái của mình y như thật, cứ làm như quầng thâm hơi xanh ấy sẽ phai màu vậy.
Văn Thời nửa nằm ỳ nửa nghiêng mặt nép vào phía trong, cọ tới áo choàng gấp nếp bên hông của Trần Bất Đáo, giờ anh mới hiểu ra mình rốt cuộc đã ngủ bằng tư thế nào.
“Em…” Anh chống lên mép giường định ngồi dậy, nhưng khi vòng eo kéo căng đến một mức độ nào đó, anh cứng đờ trông cực kỳ rõ rệt.
“Khó chịu lắm hả?” Trần Bất Đáo để sách sang một bên, đưa tay tới.
Nhiệt độ bàn tay của hắn vừa đủ, phủ lên chỗ bắp thịt căng cứng tại vòng eo ấy, xoa dịu rồi thình lình lộ vẻ xót thương. Nhưng áo choàng của Văn Thời đây thì không được cài lại, có chút lỏng lẻo, mà tay của Trần Bất Đáo lại lẻn vào bên dưới vải vóc…
Từ góc Văn Thời ngắm sang, khó tránh có phần trùng khớp với cảnh tượng của tối hôm qua.
Anh tóm phắt lấy cổ tay của Trần Bất Đáo rồi nói: “Em ổn.”
“Thật hả?”
“Ừm.”
Trần Bất Đáo nhìn vào mắt anh, lại nhanh chóng chộp lấy tay anh và nhếch môi, bỗng cười nhẹ một tiếng và bảo rằng: “Em thấy hết rồi nên đang bắt đầu thẹn thùng ấy hả?”
Văn Thời: “…”
Quần ——
Không có.
Anh nghĩ nhiều rồi.
Thẹn thùng gì đâu.
Lão tổ rối thuật hơi cau mày, bày ra dáng vẻ nghiêm túc lạnh ngắt, người lạ người quen (nhất là Trần Bất Đáo) gì cũng đừng tới gần, nhẫn nhịn một vài cảm giác kỳ dị bởi những lời không tiện nói, cố xuống giường rời khỏi hiện trường.
Ai dè vừa động đậy thì đã cảm giác mình bị thứ gì đó kéo xuống.
w๖ebtruy๖enonlin๖e
Văn Thời khá hoang mang, nhìn thoáng qua tay mình trước, có một phần dây rối còn cuốn trên ngón tay… nhưng mà rối nùi, hiển nhiên đã bị gạt vén xen kẽ không biết bao nhiêu lần.
Mỗi sợi đều buông dài thườn thượt, uốn lượn dây dưa rồi mất dấu vào trong áo choàng lùng nhùng.
Văn Thời túm lấy áo choàng rồi thấy những sợi dây rối kia nằm trên lưng mình, treo quanh xương hông buông lơi xuống đất, vài sợi thì vòng qua cẳng chân, đuôi dây thì quấn lộn xộn lấy mắt cá chân.
Mà lúc nghía tới mắt cá chân, anh lại vừa khéo trông thấy một mảng vết tích đậm màu ở mép giường, chỗ đó toát lên một hương trúc thoang thoảng, đó chắc phải là do dầu thuốc ngã lật và rỉ nước từ trong các lỗ nhỏ li ti của ống trúc đêm qua…
Văn Thời: “…”
Hiện trường bừa bộn khắp chốn, mặt của anh cũng không tốt hơn miếng nào.
Tuy chưa nói lời gì, nhưng trên mặt của anh đã in rõ một câu: Tại sao dây rối của em lại quấn quanh người em? Rõ ràng em đ…
“À phải rồi.” Trần Bất Đáo đúng lúc móc lấy một sợi dây rồi se giữa ngón tay, lắng nghe hết mọi thắc mắc của vị rối sư cao cấp này.
Chỉ thấy hắn giơ sợi dây đó tới trước mặt Văn Thời, cười như không cười mà nói: “Không thôi em thử hỏi nó xem, sao lại không nghe lời vào lúc mấu chốt như vậy, nhiều năm thế rồi mà vẫn chưa học được cách trở nên ngoan ngoãn gì cả.”
Văn Thời: “…”
Lời này lại khơi gợi đôi chuyện đã qua.
Năm ấy, Văn Thời mới bắt đầu học rối thuật, còn chưa thân với người khác, đến giờ luyện công cũng không chịu tới sườn núi, chỉ xem Trần Bất Đáo là bia ngắm mà vò lấy. Rảnh rỗi thì sẽ cho dây rối chào hỏi trên người Trần Bất Đáo, từ lúc ban đầu còn thả ra thẳng tắp, càng về sau thì đã học được cách đánh lén.
Tiếc là cho tới bây giờ vẫn chưa hạ cánh trúng chỗ.
Mỗi lần anh hất dây rối ra và thấy nó sắp chạm đến Trần Bất Đáo, nó sẽ bị đối phương vươn tay nắm lấy. Hắn vừa cười mắng anh ‘tạo phản’ vừa dùng dây rối kéo anh tới trước mặt mình, quấn hơn mấy vòng như gói bánh chưng, còn muốn cố ý buộc thành một chiếc nơ bướm nữa.
Sau đó lại biến thành màn đấu giữa Văn Thời và dây rối của mình.
Hồi nhỏ, Văn Thời tốn mấy canh giờ để gỡ bỏ dây rối, gỡ xong thì mặt đỏ loè vì tức tối, mồ hôi cũng thấm ướt toàn thân. Cứ thế, anh cũng không chịu rút ra bài học, chưa được vài bữa mà lại dám đánh lén tiếp.
Thắng rồi lại thua, thua rồi lại thắng
Đấu mãi cho tới bây giờ.
“Cái tính bướng bỉnh hồi bé thì không tính nữa.” Trần Bất Đáo đặt sợi dây rối ấy vào trong tay anh, khẽ nói: “Lớn lên rồi lại là cố tình ha.”
Văn Thời cong chân lên, quấn bậy dây rối chưa tiến vào áo choàng trên mắt cá chân.
“… Không phải.” Anh liếm môi dưới khô ráo một cái, không ngước mắt lên.
Lúc đó, Lão Mao đứng ngoài phòng nghe ngóng động tĩnh suốt cả buổi trời cảm thấy mình có thể nói chuyện, gõ cửa một cái định đi vào: “Đại Tiểu Triệu đã nấu nước, nếu không ——”
“Đừng mở cửa.”
Văn Thời vô thức cảm thấy chiếc giường vô cùng lộn xộn này không thể bị ai khác nhìn thấy, ngón tay khẽ động, chỉ nghe thấy một tiếng ‘rầm!’ vang dội, khe cửa nhỏ vừa hé đã lập tức khép lại.
Lão Mao bị cửa đập trúng, giận đến nỗi vỗ cánh bay đi.
Văn Thời đâu thèm để ý những tiếng động kia. Anh gập khớp tay một cái, tất cả dây rối quấn víu loạn xạ lập tức được kìm hãm, nằm cuộn ngay ngắn trên ngón tay, chẳng thể nhìn ra dáng dấp trước đó của chúng là gì.
Anh cột lại áo dài, quét sạch vết dầu thuốc, buộc tóc kỹ càng. Chỉ trong tích tắc, anh đã sửa sang mình trở nên gọn gàng, gần như nhìn không ra có chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm qua.
Nói ‘gần như’ là vì lúc xuống giường định đi ra khỏi cửa, anh lỡ mắt thoáng thấy một vết đỏ bên gáy của Trần Bất Đáo nơi mà cổ áo không che lại được.
…
Đó là cái vết mà anh cắn ra vì đã khó nhịn đến cùng cực trong đêm qua.
Văn Thời: “…”
Anh thốt ra một câu “em đi rửa mặt” rồi vội vàng muốn chạy mất tăm.
Khổ nỗi mới đi chưa được hai bước thì bả vai đã bị một cánh tay vỗ lên: “Đợi tí nào.”
Văn Thời xoay người lại, Trần Bất Đáo cúi đầu hôn một cái lên khóe môi của anh, cười nói rằng: “Người tuyết, chào buổi sáng.”
***
Lão Mao bay hai vòng để trút giận, vừa đáp xuống đất thì đã nhìn thấy cửa nhà của Trần Bất Đáo bị ai đó đẩy ra từ bên trong, một cái bóng trắng cột dây eo xanh lướt ra khỏi nhà.
Mái tóc dài của anh được buộc thật cao, vai lưng thẳng tắp, biểu cảm không sâu. Khi băng qua trước mặt họ, vạt áo choàng trắng bị gió thổi phấp phới trông tựa một áng mây bay vút qua ngọn núi.
Lúc đi ngang qua mọi người, anh chợt dừng bước, trầm giọng nói một câu “chào buổi sáng rồi không rẽ vào mảnh rừng tùng xanh ngát mà lại đặt chân lên đường núi.
Kế tiếp, Trần Bất Đáo cũng bước tới cửa, hắn khoác lên mình chiếc áo choàng màu đỏ, tựa lên cửa với dáng điệu trông khá là lười nhác, giơ tay cản đi ánh nắng chẳng hề gây phiền rồi cười nhìn bóng trắng ấy quẹo qua vách núi.
Hắn xoay đầu nói với Lão Mao và Đại Tiểu Triệu: “Chào buổi sáng.”
…
Khoảnh khắc này, Lão Mao có hơi giật mình.
Như thể nương dâu xưa đã hóa thành biển xanh, cảnh còn mà người đã mất, nhưng tùng xanh và mây trôi trên ngọn núi này vẫn là bóng hình của dĩ vãng.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ thay đổi.
▓▒░(°◡°)░▒▓
Lời tác giả:
Hôm qua gia đình có chút việc, xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu. Lại phải bắt đầu đếm ngược cuốn này rồi. Đây là chương đếm ngược thứ ba~
HẾT CHƯƠNG 115 („• ֊ •„)