Cô đành phải tìm một số lá khô gần đó, hơi ẩm làm khói xanh bốc lên rất nhiều.
Cô liều mạng quạt lửa sự hun đến chỗ anh ta.
Nước mắt cô suýt nữa đã rơi xuống, nhưng mà động tác trên tay vân liên tục không dừng lại.
Anh ta đang đau thấu xương nhưng mà trái tim anh ta lúc này lại rất thỏa mãn, thỏa mãn với khoảng thời gian này.
Yên tĩnh, chỉ có hai người họ thật tốt.
Thời gian trôi qua, sắc mặt của Diên ngày càng xấu đi, người tái nhợt không còn chút máu, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Cô đã cởi hết quần áo ra, quấn lên đầu gối anh ta để tránh cái lạnh xâm nhập vào cơ thể.
Bản thân cô cũng đang rùng mình vì lạnh, cuối cùng thì nước mũi của cô cũng xuất hiện.
“Hắc xì!”
Cô hắt hơi một cái, rùng mình vì lạnh.
Lúc này thì Diên lấy quần áo đang choàng trên đôi chân của mình xuống.
“Cậu.”
“Tôi sợ rằng tôi chưa chết vì vết thương cũ tái phát thì cô đã chết cóng. Dù sao tôi cũng là đàn ông, tôi mạnh mẽ hơn cô một chút. Còn tật ở chân là vấn đề cũ, tôi không thể chết được, chỉ cần chống đỡ một chút sẽ qua”
“Tôi…tôi sẽ không chết cóng, tôi còn sống muốn đi ra ngoài.”
Cô xoa xoa mũi, giận dữ nói.
Cô đến gần anh ta hơn một chút, cơ thể cũng ghé sát vào nhau, cùng nhau sưởi ấm.
Mặc dù gió lạnh cũng sẽ lọt vào, nhưng mà tốt hơn là không có gì.
Không ai có thể chịu được việc nhìn người kia chịu lạnh, vậy thì hãy để hai người cùng nhau chịu đựng đi đi, ít nhất thì trái tim họ cũng ấm ấp.
Anh ta có rất nhiều đường nét sắc bén, giống như một thanh kiếm không vỏ, với những cạnh sắc bén, ánh mắt của anh ta rất dữ tợn và hung ác, khiến người ta sợ hãi khi nhìn trực diện.
“Diên, điều tôi sợ nhất là nợ ân tình của cậu”