– Ngươi dám nhúng chàm nữ nhân của bổn công tử, bổn công tử sẽ cướp nữ nhân của ngươi. Ta sẽ cho ngươi thấy rõ ta thoả mãn nàng như thế nào. Đến lúc đó ngươi không nên tự ti! Nói xong, khẽ quát:
– Hồng Chấn, bắt tiểu tử kia lại đây cho ta. Con bà nó dám đắc tội ta, thật là phản lại chính hắn rồi. Cường giả được gọi là Phản Hư nhất tầng cảnh nhíu mày, chần chừ nói:
– Công tử, bên kia có trận pháp!
– Trận pháp thì sao? Chính là mấy trận pháp con con thì ngăn ngươi lại rồi à? Vậy ta cần ngươi làm gì? Tạ Hoằng Văn nhảy dựng lên.
– Một mình ngươi không được vậy thì hai người cùng lên. Ta thật không tin trận pháp rác rưởi kia có thể ngăn được các người. Nhanh bắt hắn lại đây cho ta. Ta muốn ném hắn xuống đất đạp vào mặt hắn, tưới nước tiểu lên mặt hắn.
Sắc mặt âm trầm của Hồng Chấn sắp tích đầy nước đây. Phản Hư nhất tầng cảnh, cũng coi như là cường giả của cả U Ám Tinh này. Dù sao lợi hại nhất ở đây cũng chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh. Nhưng hắn phụng mệnh bảo vệ Tạ Hoằng Văn, cũng không thể cự tuyệt mệnh lệnh của hắn.
Một Phản Hư Cảnh khác nhìn hắn, dường như là muốn nói cái gì. Hồng Chấn khoát tay một cái nói:
– Đệ thử một chút, thực sự không được thì huynh cùng lên.
– Được.
Người kia gật gật đầu, cũng không nói gì thêm. Hồng Chấn lúc này mới từng bước từng bước đi tới hướng sơn động, phát ra thần thức, dò xét bốn phía. Nhưng càng dò xét càng khiến hắn kinh hồn bạt vía. Không gian này giống như một vũng bùn. Thần thức rơi vào trong đó không có bất kỳ một hồi đáp nào. Hắn lập tức biết mình đã đánh giá thấp uy lực của trận pháp này. Thời khắc này muốn lui cũng đã không còn kịp nữa rồi, rõ ràng tự mình đã rơi vào trận pháp. Nhưng khiến hắn không nghĩ tới là, đối phương lại không có ý muốn khởi động trận pháp, cũng không biết là có phải không thể khởi động hay không. Hơn nữa tên Thánh Vương nhất tầng cảnh phía đối diện kia không ngờ lại đi thẳng tới, điều này làm cho hắn vừa mừng vừa sợ. . Ngôn Tình Hay
– Dương Viêm muội muội, khai trận đi.
Vũ Y khẩn trương cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Dương Viêm. Lần trước mười mấy người của Từ gia cũng bởi vì rơi vào trong trận pháp nên Dương Khai mới có thể dễ dàng chém chết. Hiện tại không ngờ Dương Khai lại tiến về phía tên Phản Hư Cảnh, Vũ Y tự nhiên vô cùng lo lắng. Phản Hư nhất tầng cảnh, Thánh Vương nhất tầng cảnh, chênh lệch tận một đại cảnh giới, dù cho Vũ Y có lòng tin cỡ nào với Dương Khai, cũng không cảm thấy hắn có thể thắng được cao thủ gọi là Hồng Chấn này. Dương Viêm lắc đầu:
– Dương Khai nói trước không mở trận pháp.
– Tại sao?
– Ta cũng không biết. Nàng rất nhanh đã hiểu được tại sao Dương Khai không khởi động trận pháp. Bởi vì Dương Khai lại ra tay tấn công Hồng Chấn kia, trường kiếm Ma Diệm xuất hiện đưa qua lại, mũi kiếm đen nhánh chém về phía Hồng Chấn.
Dương Khai rõ ràng là muốn thử sức chiến đấu của mình.
– Không biết tự lượng sức mình! Hồng Chấn cười lạnh một tiếng, không chút lưỡng lự tung một quyền, dưới một quyền kia, không khí trong phạm vi trăm trượng xung quanh bỗng nhiên thay đổi, dường như không gian đều bị khuấy động. Dương Khai mặt biến sắc, tuy rằng hắn sớm đã biết Thánh Vương tam tầng cảnh có chênh lệch rất lớn so với Phan Hư Cảnh, nhưng không nghĩ rằng công kích của cường giả Phan Hư Cảnh quỷ dị đến không thể tưởng tượng như vậy. Uy lực của quyền kia không tính là mạnh, nhưng ngay lúc Hồng Chấn ra quyền, Dương Khai có cảm giác kì quái, dường như mình bị một loại lực lượng vô hình bao bọc lại, trong khoảnh khắc tốc độ vận chuyển thánh nguyên của bản thân giảm xuống, di chuyển thân hình cũng trở nên khó khăn hơn trước rất nhiều, ngay đến tốc độ đánh ra kiếm mang đen như mực kia cũng đột nhiên giảm nhiều. Thực lực toàn thân phút chốc bị khống chế không ít.
– Đây là lực lượng gì?
Trong đầu Dương Khai có chút kinh ngạc. Mặc dù hắn đã gặp không ít cường giả Phản Hư Canh, nhưng chưa từng giao chiến với người cảnh giới này, đây là lần đầu tiên. Hắn chợt phát hiện, võ giả Phản Hư Cảnh dường như có một sức mạnh rất đặc biệt, có thể áp chế đối thủ cấp bậc thấp, cũng không biết loại sức mạnh này là Hồng Chấn riêng có hay là tất cả Phản Hư Cảnh đều biết.
Hắn rất muốn biết đây là sức mạnh gì. Tại Thông Huyền đại lục, nếu gặp phải vấn đề lúc tu luyện, hắn có thể tìm nhóm người Mộng Vô Nhai nhờ giải thích điều mình không hiểu. Nhưng ở đây, không ai có thể giúp hắn, muốn được giải thích, nhất định phải chém chết một võ giả Phan Hư Cảnh, hấp thu cảm ngộ đối với võ đạo thiên đạo của đối phương, chỉ như vậy mới có thể hiểu rõ lực lượng huyền bí này. Tâm tư nhanh chóng quay ngược trở lại, bên kia lại là gió thổi mây bay, đao phong cuồng bạo từ quả đấm của Hồng Chấn tạo ra, phá tan kiếm mang, trong nháy mắt đột kích đến trước mặt Dương Khai.
Nếu như lực lượng không bị áp chế, Dương Khai còn có thể tránh né, nhưng hiện tại, động tác của hắn chậm hơn rất nhiều so với lúc bình thường, khi phát hiện đao phong đột kích thì không tránh kịp. Đao phong kia ẩn chứa uy năng cực kì cuồng bạo, Dương Khai tin rằng dù cho thể chất của mình có mạnh hơn nữa, thì ăn một quyền này chắc chắn cũng phải bị thương. Vũ Y kinh sợ hét lên, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ lo âu.
– Con nô tì đê tiện!
Tạ Hoằng Văn đá chân mắng, Vũ Y lo lắng cho Dương Khai khiến hắn rất khó chịu, trong lòng âm thầm quyết định, đợi lát nữa chính tại chỗ này, trước mặt mấy chục người, sẽ lột sạch nàng rồi hung hăng giày xéo một phen, sau đó sẽ vứt bỏ nàng, cho nàng biết kết quả của việc đắc tội với mình.
Nhưng Dương Viêm gương mặt thờ ơ, cũng không có ý lập tức khởi động trận pháp.
“Ầm” một tiếng, đao phong khổng lồ chém lên người Dương Khai, thân thể Dương Khai nhanh chóng lùi về phía sau.
– Hả? Hồng Chấn vốn tưởng rằng Dương Khai hẳn phải chết không chút nghi ngờ. Nhưng hắn rất nhanh phát hiện trước mặt Dương Khai có một cái khiên màu tím, cái khiên tím kia lưu chuyển, linh khí bức người, thấy rằng chính là thứ tốt không phải loại thấp kém, phong đao chém lên, không để lại một dấu vết nào.
– Bí bảo Hư cấp? Trước mặt Hồng Chấn sáng ngời, trong mắt lộ ra vẻ tham lam. Với nhãn lực của hắn, có thể thấy rõ ràng đây là bí bảo đẳng cấp cao, hơn nữa hắn còn biết, bí bảo này vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, thời gian mà người thanh niên này chiếm được không phải là quá lâu dài.
Một bí bảo Hư cấp vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, nếu như giành được, thực lực của mình nhất định tăng lên.
– Lợi hại!
Dương Khai nhìn chiếc khiên màu tím của mình, lắc lắc mình, ổn định khí huyết đang nhào lộn trong ngực, không tiếc lời khen ngợi một tiếng.
– Tiểu tử ngươi cũng không tệ!
Hồng Chấn cười lạnh một tiếng, nhưng trong lòng thì kinh ngạc không thôi. Bởi vì nếu là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh bình thường, cho dù có bí bảo phòng ngự, hiện tại tối thiểu cũng phải bị thương một chút. Nhưng không ngờ đối phương không bị thương chút nào, chả trách hắn có thể vượt cấp chiến đấu, chém hết Thánh Vương tam tầng cảnh. Xét từ biểu hiện của hắn, hắn quả thật có năng lực này.