Đỗ Văn Hạo vỗ vai nàng, nói: “Vậy cũng được, chúng ta đi!”
Bàng Vũ Cầm lau nước mắt gật gật đầu.
Đỗ Văn Hạo và Bàng Vũ Cầm đeo mặt nạ phòng độc vào, lại lấy mấy bộ dùng vải bọc lại rồi đeo lên lưng, dắt Bàng Vũ Cầm ra khỏi cửa, bảo Bàng Vũ Cầm lên ngựa trước, mình thì ngồi ở phía sau, cưỡi ngựa tới thành tây.
Lôi bộ đầu đã dẫn các bộ khoái tiến hành điều tra giám sát người ra vào, đám người Khâu bác sĩ cũng đợi ở cửa, thấy Đỗ Văn Hạo tới, mắt lộ vẻ tức giận: “Ngươi nói là khẩn cấp, sao còn lề rề làm gì nữa?”
Đỗ Văn Hạo trầm giọng nói: “Đại nhân, Ngũ Vị đường của chúng ta vừa có một số bệnh nhân được đưa tới, chứng trạng giống nhau, rất giống với lệ dịch. Đã có hai người tử vong! Những bệnh nhân khác cũng rất nghiêm trọng! Ta lo lắng trong thành có thể rất nhanh sẽ bạo phát dịch tình, hai vị đại nhân cần phải có một vị ở lại để tọa trấn chỉ huy, không cần phải đi hết đến Lưu Gia Loan.”
Khâu bác sĩ nghe vậy, sắc mặt có chút biến đổi, nói: “Lời ngươi nói là thật chứ?”
“Đại nhân tốt nhất là nên ở lại tọa trấn, thuận tiện tới Ngũ Vị đường xem một lần là có thể biết được thật giả.”
“Vậy được!” Khâu bác sĩ vừa hay mượn cớ để xuống ngựa, nói với Thang trợ giáo: “Ngươi cùng Hồng Quốc Lương tới Lưu Gia Loan, Vương Tường, ngươi theo ta tới Ngũ Vị đường xem xét tình huống.”
Đỗ Văn Hạo nói với Lôi bộ đầu, phái người tới Ngũ Vị đường lấy quần áo cách ly và mặt nạ phòng độc để mặc, Lôi bộ đầu biết bọn Đỗ Văn Hạo phải tới Lưu Gia Loan, dắt một con ngựa đến cho Bàng Vũ Cầm. Ba mươi dặm đường không phải là gần, hai người ngồi một con ngựa chỉ sợ nó sẽ không chịu nổi.
Đỗ Văn Hạo cảm tạ, đổi ngựa, sau đó dẫn Bàng Vũ Cầm, cùng Thang trợ giáo, Hồng Quốc Lương phi ngựa ra khỏi cửa thành.
Trên đường, thỉnh thoảng lại gặp những đoàn người dắt người nhà chạy nạn, hỏi ra mới biết, họ đến từ những thôn khác nhau, nhưng ở những thôn tử đó có không ít người bị bệnh chết, trong đó đương nhiên có người của Lưu Gia Loan.
Tai nghe là giả, mắt thấy là thật, loại sự tình này không thể chỉ nghe lời đồn, vạn nhất chỉ là nghe nhầm đồn bậy, vậy thì sẽ tạo thành hỗn loạn. Mấy người tiếp tục đánh ngựa phi về phía trước.
Khi tới gần Lưu Gia Loan, lờ mờ đã thấy có hai ba thi thể nằm chết bên đường, toàn thân tím đen, tình trạng rất khủng khiếp, Bàng Vũ Cầm sợ hãi không dám nhìn.
Lưu Gia Loan ở ven một con sông nhỏ, nhìn từ xa là một địa phương phong cảnh thơ mộng, trận tuyết rơi hai ngày trước đã tan phần lớn, để lộ ra bùn đất lầy lội trên đường. Bọn họ đánh ngựa vung roi, thẳng đường mà phi, cuối cùng cũng tới nơi.
Cửa thôn có mấy con trâu đang gặp cỏ, nhưng không thấy mục đồng, nhìn từ xa thấy thôn đầy tử khí nặng nề, cũng không thấy có khói bếp dập dềnh, bốn người nhìn nhau, trong lòng trầm xuống.
Đỗ Văn Hạo nói: “Mọi người mau mặt quần áo cách ly, đeo mặt nạ phòng độc vào!”
Mấy người học theo Đỗ Văn Hạo mặc đồ cách ly, đeo mặt nạ phòng độc, Đỗ Văn Hạo nói những việc cần chú ý, sau đó mấy người lại lên ngựa phi vào trong thôn.
Vừa vào thôn Bàng Vũ Cầm đã giật nảy mình hét lên thất thanh, chỉ thấy nàng chỉ vào một gian nhà: “Ở đó…, ở đó hình như có một người!”
Đỗ Văn Hạo nhìn theo phương hướng mà Bàng Vũ Cầm chỉ, thấy ở cửa một căn nhà nhỏ ngay đầu thôn có một người đang nằm sấp, tư thế rất quái dị, từ tư thế cứng đờ co quắp đó, Đỗ Văn Hạo có thể phán đoán, người này chắc đã chết. Mọi người giục ngựa tới, chỉ thấy người đang nằm là một lão đầu. Đỗ Văn Hạo nhảy xuống ngựa, bước đến lật người ông ta lại, thấy sắc mặt tím tái, hai mắt mở trừng trừng nhìn về phía trước, thi thể đã cứng ngắc.
Đỗ Văn Hạo đứng dậy nhìn vào trong nhà, phát hiện còn có một người đang nằm, đó là một lão thái tóc bạc trắng, vội vàng chạy vào xem, phát hiện bà ta cũng đã chết.
Đỗ Văn Hạo bước ra con đường lớn trong thôn, hét lớn: “Có ai không?”
Giọng nói của hắn vang đi rất xa, nhưng không nghe thấy tiếng ai trả lời.
Mấy người khác cũng hét lớn theo, những vẫn không có hồi âm.
Đỗ Văn Hạo nói: “Mọi người chia ra tìm, xem xem có ai còn sống không! Sau đó lại tập trung ở đây! Chú ý an toàn, tuyệt đối không được cởi quần áo cách ly và mặt nạ phòng độc, cũng không được chạm vào thi thể!”
Thang trợ giáo và Hồng Quốc Lương tìm hai bên trái phải, Đỗ Văn Hạo dắt Bàng Vũ Cầm tìm ở giữa.
Bước chưa được mấy bước, ở bên đường lại phát hiện ra mấy thi thể ngã chết, toàn thân tím đen. Hai người bọn họ dọc đường cưỡi ngựa mà đi, vừa đi vừa hô lên, đi tới tận đầu kia của thôn, ngoại trừ những thi thể ngã bên đường ra, không nghe thấy tiếng trả lời của bất kỳ người sống nào.
Hai người xuống ngựa, bắt đầu lần lượt sục sạo mỗi nhà mỗi hộ. Mở cửa một nhà, liền thấy có thi thể ngã trong phòng, hoặc là trên giường, hoặc là dưới đất, hoặc là ở cạnh cửa, nam nữ già trẻ đều có. Thi thể mà hai bọn họ tìm được có đến cả trăm. Rất nhiều nhà bị lục lọi vô cùng ngổn nang, một số đồ đáng giá đều không thấy đâu. Đỗ Văn Hạo trong lòng trầm xuống, điều này chứng tỏ người may mắn sống sót trong thôn dưới cơn hoảng loạn đã chạy ra khỏi thôn! Điều này cho thấy, dịch tình sẽ lan rộng thêm một bước.
Hiện tại không có biện pháp để hồi báo cho bọn Trang tri huyện, Đỗ Văn Hạo dắt Bàng Vũ Cầm tiếp tục tìm người may mắn sống sót.
Trong một căn nhà tương đối lớn đầy người chết, Đỗ Văn Hạo phát hiện Bồ Sơn của thôn Ba Cây Liễu, còn có phụ thân của hắn là Bồ lão hán và hai hài tử, đều đã chết.
Đỗ Văn Hạo tâm tình rất trầm trọng, không ngờ, mình đang nghĩ biện pháp chữa trị chứng thiếu máu không thể tái sinh của hắn thì hắn đã chết trước vì dịch hạch.
Tiếp đó lại đi tìm xem còn có người may mắn sống sót hay không. Cuối cùng, trong một căn nhà lá nhỏ, phát hiện có một nam tử trẻ tuổi, đang nghiêng người dựa vào góc tường, mắt vô thần nhìn ra cửa, miệng thở hổn hển.
Đỗ Văn Hạo nhanh chân chạy lên, cúi người hỏi: “Vị đại ca này? Chúng ta là y quan của huyện nha, trong thôn phát sinh chuyện gì vậy?”
“Chết rồi…, khụ khụ khụ, đều bệnh chết rồi…, không tới hai ngày, người trong một thôn đều chết hết, khụ khụ khụ…, những người còn lại.., đều chạy hết rồi…khụ khụ khụ!”
“Ngươi có biết gần đây còn có thôn nào xuất hiện bệnh này không?”
“Không biết…khụ khụ khụ, ngực… đau quá….”
Nói tới đây, người này hô hấp càng lúc càng gấp.
Đỗ Văn Hạo mắt thấy hắn lập tức sắp mất tri giác, vội vàng từ trong hòm xuất chẩn lấy ra kim châm định chữa trị cho hắn, nhưng , vừa lấy kim châm ra, miệng nam tử đã ứa máu màu đỏ sẫm, hai mắt trợn lên, từ từ mềm oặt ngã xuống đất, đến đây thì không động đậy nữa.