“Hy vọng cô ta chưa mở ra vật phẩm gì quan trọng.
Lâm Thu Thạch thở dài: “Thử kiểm tra xem đã.”
Cả hai lục soát toàn bộ căn phòng, chẳng mấy chốc đã có phát hiện ở dưới gầm giường. Khi rọi đèn pin điện thoại vào gầm giường, Lâm Thu Thạch phát hiện ra vật lạ. Cậu thò tay vào trong sờ thử lấy ra một thẻ bài. Khi nhìn rõ dòng chữ ghi trên mặt thẻ, cậu không khỏi buột miệng chửi tục.
Hóa ra đó là một thẻ kỹ năng, bên trên viết bốn chữ: Đung đa đung đưa.
Đung đa đung đưa là một trong các kỹ năng của Tương Nữ. Tác dụng của kỹ năng này là có thể tra xét tất cả các rương trong một gian phòng, đồng thời có thể tùy ý dịch chuyển rương.
Uy lực của Đung đa đung đưa không quá lớn, nhưng chính là viên gạch góp phần tạo nên nền tảng cho kỹ năng mạnh nhất Ở ngay bên bạn, khiến Tương Nữ tiến thêm một bước đến thời điểm mở khóa kỹ năng này.
Chỉ cần họ mở thêm hai kỹ năng nữa của Tương Nữ, Ở ngay bên bạn sẽ được mở khóa, đến lúc đó, việc hạ gục tất cả người chơi chi là vấn đề thời gian.
Họ không ngờ rằng Điền Cố Tuyết lại mở được kỹ năng đó, hơn nữa còn cất riêng, không công bố ra ngoài.
“Ầy, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Tâm trạng Lâm Thu Thạch trở nên phức tạp.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Để em nghĩ đã.” Điển Cốc Tuyết thực ra là một con dao hai lưỡi, cô ta vừa giúp họ mở rương, vừa phụ tá cho Tương Nữ. Dĩ nhiên Tương Nữ cũng không biết trong các rương chứa những gì, vì thế diễn biến của cuộc chiến này đơn thuần chỉ đưa vào may rủi.
Họ tiếp tục lục soát một lượt nữa, nhưng không tìm thấy thứ gì khác, có lẽ Điền Cốc Tuyết đã mang theo bên người, cũng có khả năng cô ta tiêu hủy rồi.
“Tại sao cô ta không mang thẻ bài theo người mà lại giấu trong phòng?” Lâm Thu Thạch hỏi
“Thứ đó ai muốn mang theo bên mình.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Huống hồ hình như lá gan của cô ta không lớn cho lắm.”
Lâm Thu Thạch gật đầu.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Giữ thẻ bài lại đi, đợi lát nữa công bố với tất cả mọi người xong thì đưa thẻ bài này vào phòng ăn, bắt cô ta khai xem đã mở được những thứ gì khác.”
Lâm Thụ Thạch cho thẻ bài vào túi, thẻ bài để trên tay toát ra một hơi lạnh thấu xương, mang theo bên người quả thực không dễ chịu gì cho cam, dù gì cũng là thứ liên quan đến Tương Nữ.
Sau khi có được thứ mình cần, hai người đi xuống lầu. Trong phòng khách, họ thấy Lương Mê Diệp và Điền Cốc Tuyết đang nói chuyện sôi nổi.
Lương Mễ Diệp ngẩng lên nhìn hai người, Lâm Thu Thạch gật đầu với cô.
Thấy vậy, Lương Mễ Diệp mỉm cười đứng dậy. Nguyễn Nam Chúc nói với những người đang tụm năm tụm ba trong phòng khách: “Mọi người lên tầng hai họp nhé, tôi có một số chuyện cần công bố.”
“Chuyện gì vậy?” Sau khi hại chết Ngụy Tu Đức, Tiểu Kế bắt đầu dính lấy Tiểu Mai, gã buột miệng nói: “Không lẽ đã tìm thấy gián điệp?”.
Nguyễn Nam Chúc cười cười không nói, Lâm Thu Thạch thì để ý thấy trong khi họ nói chuyện, gương mặt của Điền Cốc Tuyết đứng gần đó dần trở nên trắng bệch.
Mọi người tập trung ở phòng làm việc tầng hai, chờ đợi Nguyễn Nam Chúc lên tiếng.
Nguyễn Nam Chúc ném thẳng lá bài tìm thấy trong phòng Điền Cốc Tuyết lên bàn, câu đầu tiên hắn nói là:”Chúng tôi tìm thấy thứ này trong phòng của gián điệp”
Mọi người nhìn về phía thẻ bài, căn phòng bỗng cho xôn xao. Nụ cười gượng gạo của Điền Cốc Tuyết cũng đã biến mất, sắc mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt hoảng hốt nhìn về phía Nguyễn Nam Chúc, cơ thể bất giác run lên.
“Khốn nạn, rốt cuộc là ai!” Tính cách Tôn Nguyên Châu vốn nóng nảy, thấy kẻ kia thậm chí còn giấu cả lá bài kỹ năng đi, phút chốc cơn giận trong anh ta bùng nổ.
Nguyễn Nam Chúc còn chưa nói gì, Điền Cốc Tuyết đã hoàn toàn sụp đổ, cô ta khóc rống lên, nức nở đứt quãng:”Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố tình đầu… Xin lỗi mọi người, do nó ép tôi, tôi chẳng còn cách nào khác!!”
Mọi người nghe thế đều đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên về phía Điền Cốc Tuyết, có vẻ như không ai ngờ rằng một người mới hết sức mờ nhạt lại chính là gián điệp đã bán đứng tất cả mọi người.
“Xin lỗi, thật lòng xin lỗi!” Giữa những ánh mắt thù địch, Điền Cốc Tuyết không ngừng xin lỗi. Nhưng chẳng ai có thể nói ra lời tha thứ, nếu không có Nguyễn Nam Chúc mạnh mẽ vạch trần thân phận của cô ta, e rằng tất cả đã xong đời. Họ thậm chí không biết rốt cuộc cô ta đã mở ra bao nhiêu kỹ năng cho Tương Nữ.
“Mày câm miệng đi!” Tiểu Kế đùng đùng nói: “Lúc đâm lén bọn này, sao mày không xin lỗi? Bây giờ xin lỗi có tác dụng gì? Nói, còn bao nhiêu thứ mày giấu bọn này hả!”
Bị Tiểu Kế nạt, Điền Cốc Tuyết run bắn lên, nhưng hoàn toàn không dám phản bác. Cô ta nhìn sang Nguyễn Nam Chúc với vẻ tội nghiệp, nói: “Chị Chúc Manh, em chỉ giấu một lá bài kỹ năng thôi, ngoài ra không giấu gì nữa cả…”
Nguyễn Nam Chúc lạnh lùng “ừ” một tiếng, nói:“Nếu cưng không giấu, thì sẽ chẳng ngại cho bọn này xét người đâu nhỉ?”
“Ai cho phép các người xét người tôi!” Vừa nghe chữ xét người Điền Cốc Tuyết tức thì hoàng sợ. Cô ta đứng dậy định bỏ chạy, nhưng những người xung quanh đều đã chuẩn bị, lập tức chặn cô ta lại. Bị khóa chặt trên nền, Điền Cốc Tuyết vẫn còn la hét: “Ai cho phép các người… Các người làm vậy là phạm pháp!!”
Nghe thấy hai chữ phạm pháp, mọi người đều bật cười khinh bỉ. Nếu trong cửa tồn tại pháp luật thì họ đến mức này chắc? Quả là có sự so sánh mới biết ngoài kia là thiên đường.
“Làm đi.” Nguyễn Nam Chúc hất hàm ra hiệu cho Lương Mễ Diệp xét người.
Thật ra nếu Điền Cốc Tuyết là nam, chắc chắn Nguyễn Nam Chúc sẽ tự mình thực hiện. Nhưng dù gì cô ta cũng là nữ, mặc dù đã gây ra việc tày trời, Nguyễn Nam Chúc vẫn giúp cô ta giữ lại một chút tôn nghiêm.
Điền Cốc Tuyết gào khóc vùng vẫy, nhưng tay chân đã bị khóa chặt. Lương Mễ Diệp kiểm tra túi quần áo và ba lô sau lưng cô ta, nhanh chóng tìm ra một vật hữu dụng từ trong ba lô.
“Vật phẩm!” Lương Mễ Diệp mừng rỡ reo lên.
“Vật phẩm gì vậy?” Lâm Thu Thạch hỏi.
“Bạch Mộc Xuân!” Lương Mễ Diệp lấy ra một chiếc gây gỗ màu trắng từ ba lô của Điền Cốc Tuyết. Gậy có một đầu vót nhọn, trông hơi giống thứ đinh gỗ dùng để đối phó với ma cà rồng.
Đây là vật phẩm cực kỳ quan trọng trong trò chơi Tương Nữ, tương tự như Xăng.
Thực tế, trong trò chơi, có tổng cộng ba vật phẩm có khả năng ngăn chặn Tương Nữ hành động: Thứ nhất là Xăng thứ hai là Dây Chuyền, thứ ba chính là Bạch Mộc Xuân họ đang cầm trên tay.
“A a a a a, trả lại cho tôi, trả lại cho tôi!!!” Thấy Bạch Mộc Xuân bị Lương Mễ Diệp lấy ra, Điền Cốc Tuyết hét lên như phát điên. Cô ta nói: “Trả cho tôi, trả cho tôi, đó là đồ của tôi mà!!”
“Câm miệng ngay con kia! May cho mày là tao không ra tay với phụ nữ, nếu không tao thụi chết mày lâu rồi!” Tiểu Kế nghe Điền Cốc Tuyết la hét, cảm thấy vô cùng bực bội, liền nói: “Mày còn mặt mũi nào đòi giữ vật phẩm hả? Bọn tao chưa giết chết mày đã là nhân từ lắm rồi!”
Điền Cốc Tuyết hoàn toàn không để lọt tai những lời Tiểu Kế nói, cô ta vẫn tiếp tục gào khóc. Cuối cùng có người chịu không nổi, rút một mảnh vải từ chiếc bàn gần đó, nhét luôn vào miệng cô ta.
“Ư Ư u…” Điền Cốc Tuyết khóc lóc giàn giụa, nhưng chỉ còn phát ra được những tiếng ư ư.
Xăng có thể thiêu chết Tương Nhân, còn Bạch Mộc Xuân và Dây Chuyền có thể giết Tương Nữ. Nhưng tiền đề là phe người phải biết được vật phẩm nào mới là điểm yếu của Tương Nữ, nếu sử dụng sai, chủ nhân vật phẩm sẽ chết ngay.
“Chắc chắn cô ta vẫn giấu gì đó.” Mặc Điền Cốc Tuyết la hét khản giọng qua miếng giẻ, Nguyễn Nam Chúc lạnh lùng phân tích tiếp kết quả điều tra của mình: “Ít nhất còn có quyển hướng dẫn luật chơi.”
Thấy Điền Cốc Tuyết đang ở trạng thái bất ổn, mọi người không ai dám thả cô ta ra, bèn tìm một sợi dây, trói cô ta vào chiếc ghế.
Đợi cho cô ta bình tĩnh lại, họ sẽ tiếp tục hỏi.
Phòng ăn trở nên yên tĩnh lạ lùng, ngoại trừ tiếng khóc rấm rứt của Điền Cốc Tuyết, tất cả mọi người đều chìm vào im lặng.
Tôn Nguyên Châu đột nhiên nói một câu: “Theo cô liệu gián điệp chỉ có một người hay là hơn?”
“Trước mắt có lẽ chỉ có một.” Nguyễn Nam Chúc nói:”Ít nhất từ chứng cứ là như vậy, dĩ nhiên, không loại trừ khả năng sơ sót.” Trong ghi chép về các con số, chỉ có số của Điền Cốc Tuyết là khác thường.
“Hy vọng không còn ai khác.” Ai đó lẩm bẩm.
Điền Cốc Tuyết khóc hơn nửa tiếng đồng hồ, thấy chẳng ai để ý, tiếng khóc mới dần dần nhỏ lại. Rõ ràng cô ta đã hiểu được hoàn cảnh hiện tại của mình, ánh mắt cô ta trở nên vừa đờ đẫn vừa bi thương, cuối cùng cô ta ngừng giãy giụa, im lặng ngồi trên ghế.
Nguyễn Nam Chúc thấy cô ta nín khóc, bèn lấy miếng gië trong miệng cô ta ra.
“Tôi biết là tôi không đúng, nhưng thực sự không còn cách nào khác.” Điền Cốc Tuyết khẽ nói: “Tôi rất sợ, sợ vô cùng..”
“Ai không sợ chứ.” Nguyễn Nam Chúc nói: “Đều là con người cả thôi, nói đi, cô giấu cuốn hướng dẫn luật chơi ở đâu?”
Điền Cốc Tuyết đáp: “Dưới nắp két nước trong cùng nhà vệ sinh tầng một.” Có lẽ cô ta đã thực sự bỏ cuộc, cho nên mới thành thật khai ra vị trí của quyển hướng dẫn: “Tất cả là tại Ngụy Tu Đức, tất cả là tại lão ta!!! Nếu lão ta không lừa bọn tôi, tôi đã không vào đây, hu hu hu…”
Trước khi vào cửa, Ngụy Tu Đức đã hứa sẽ bảo vệ họ, dẫn dắt họ vượt qua cửa cấp mười.
Nhưng sự thật thì sao, trên thực tế, ngày đầu tiên có mặt ở đây, họ mới biết mình bị lừa. Ngay chính Ngụy Tu Đức còn khó giữ thân mình ở cửa cấp mười, làm sao có thể bảo vệ họ? Điền Cốc Tuyết dựa vào may mắn thoát khỏi cửa đầu tiên, cô ta không ngờ rằng cửa thứ hai của mình lại khó khăn đến thế, khó đến mức cô ta không nhìn thấy một tia hy vọng sống nào.
Sau đó, từ một chiếc rương lại phát ra những âm thanh mê hoặc nhắm đến cô ta.
Điền Cốc Tuyết mê muội tâm trí, trở thành trành quỷ dẫn lối cho hồ dữ. ( Trành quỷ: Những sinh linh bị hổ ăn thịt, trở thành kẻ phục dịch cho hổ, mê hoặc con người khiến cho họ bị ăn thịt.)
Nguyễn Nam Chúc cho người đến chỗ Điền Cốc Tuyết nói, quả nhiên tìm thấy cuốn hướng dẫn luật chơi mà cô ta cất giấu trong két nước.
“Sao cô không tiêu hủy luôn cuốn hướng dẫn luật chơi này?” Cuốn luật chơi được bọc bằng bao nhựa, trông rất mới. Tiểu Kế vừa giở ra vừa buột miệng hỏi.
“Tôi sợ mình không nhớ được.” Điền Cốc Tuyết khẽ đáp, gương mặt cô ta lúc này vẫn chưa hết ngẩn ngơ, rõ ràng bị việc bóc trần thân phận gây đả kích không nhẹ: “Rất sợ..”
Cô ta cũng không hoàn toàn tin tưởng Tương Nữ, nếu không đã chẳng thủ sẵn Bạch Mộc Xuân theo mình. Điền Cốc Tuyết nhát gan, lại không được thông minh, quả thực là đối tượng dễ bị khống chế. Tiếc rằng người kém thông minh rất dễ để lộ sơ hở, Lâm Thu Thạch cảm thấy may mắn là Tương Nữ để mắt trúng cô ta.
Nếu kẻ bị mê hoặc thuộc loại già dặn như Nguyễn Nam Chúc, e rằng tất cả mọi người bị hại chết cũng không biết vì sao.
Sách hướng dẫn luật có nội dung không khác mấy so với board game, có thứ này, phe người sẽ có được nhận thức trực quan hơn về trò chơi.
“Mày còn giấu gì nữa không?” Tiểu Kế hỏi.
“Không có, không có, tôi không giấu gì nữa.” Điền Cốc Tuyết vội phủ nhận suy nghĩ của Tiểu Kế.
Nhưng ánh mắt mọi người nhìn về phía cô ta vẫn còn sự hồ nghi, họ không còn chút niềm tin nào vào cô gái này.
Nguyễn Nam Chúc thì nghĩ tới một điều khác, hắn nói:”Mỗi ngày cô được mở rương mấy lần?”
“Ba lần,” Điền Cốc Tuyết nói, “đến giờ tôi mới mở mười hai rương thôi…”
Mười hai, đã là quá nhiều.
Nguyễn Nam Chúc chìm vào im lặng.
“Cô đang nghĩ gì?” Tôn Nguyên Châu hỏi.
Nguyễn Nam Chúc nhìn Điền Cốc Tuyết, lãnh đạm nói:”Dĩ nhiên đang nghĩ làm thế nào để tận dụng thứ rác rưởi này.”
Điền Cốc Tuyết hoảng loạn ra mặt, trước giờ cô ta vẫn sợ Nguyễn Nam Chúc, giờ nghe hắn nói vậy càng run lên như chuột thấy mèo, trông như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.