“Cẩm nhi, không sao, đó không phải là thích khách, chẳng qua là một huynh đệ Thiên Anh chúng ta, hắn đã đi rồi.” Tiêu Nhược Vân đỡ Đoàn Cẩm Sơ ngồi dậy, dịu dàng giải thích.
“Vậy sao?” Đoàn Cẩm Sơ hồ nghi lần lượt quét mắt nhìn ba người, không hiểu nói: “Vậy tại sao hắn lại điểm huyệt đạo ta? Không phải cùng là đồng môn sao?”
“Hắn không biết muội, sợ muội hô to, cho nên mới điểm huyệt muội.” Tiêu Nhược Vân nói.
“Vậy sao. Đúng rồi, mà huynh đưa ta đến đây làm gì? Ta nói ta không xuất cung, cái người này sao lại cường thế bá đạo như vậy chứ? Mau đưa ta trở về, nếu không ta sẽ tức giận!” Đoàn Cẩm Sơ trừng mắt nhìn Tiêu Nhược Vân, mặt tức giận.
“Tiểu sư muội, muội…… sao tính tình muội có chút không giống so với trước kia rồi?” Lộ Phi Dương cau mày, quan sát Đoàn Cẩm Sơ, phát ra nghi vấn.
Nghe vậy, tim Đoàn Cẩm Sơ giật thót, suy nghĩ chuyển động thật nhanh, bọn họ bắt đầu hoài nghi nàng, nàng phải làm sao? Tiếp tục làm bộ còn nói mất trí nhớ? Nếu như nói mất trí nhớ, bọn họ sẽ làm gì nàng? Có khi nào…… Giết nàng? Khụ, không đến nỗi như vậy chứ? Ít nhất Tiêu Nhược Vân này không phải là thích nàng đời trước sao?
“Cẩm nhi? Muội đang nghĩ gì vậy?” Tiêu Nhược Vân nhìn nàng, khẽ hỏi.
“Ta….. Ta đang suy nghĩ, đang suy nghĩ làm sao nói với các huynh…… Thật ra ta…..” Đoàn Cẩm Sơ chần chờ bất quyết, suy tư liên tục, rồi lại cắn chặt đôi môi.
Hà Linh không chịu được tính tình, nói thẳng: “Muội như thế nào? Ấp a ấp úng làm gì?”
“Sư tỷ! Ta…… thật ra thì ta, ta căn bản không nhớ mọi người, ta mất trí nhớ!” Đoàn Cẩm Sơ hạ quyết tâm, hèn nhát cúi đầu.
“Cái gì!”
Ba người kinh hãi, Tiêu Nhược Vân chồm tới nắm chặt lấy bả vai Đoàn Cẩm Sơ, vội vàng hỏi: “Sao có thể như vậy chứ? Muội không nhớ ta sao? Làm sao muội lại mất trí nhớ được?”
“Ta….. Ta cũng không biết nữa, tiết thanh minh ngày đó, ta té xỉu trong hoàng cung, sau khi tỉnh lại cái gì cũng không nhớ, lần trước xuất cung đến nơi này, ta đối với mọi người hoàn toàn xa lạ, mọi người nói ta là tiểu sư muội của mọi người, là người Thiên Anh môn, thật ra thì ta căn bản không biết gì.” Đoàn Cẩm Sơ siêu cấp buồn bực nói.
“Làm sao lại như vậy? Tại sao có thể như vậy! Cẩm nhi, muội hãy nhớ kỹ lại đi, chúng ta đã từng nói, đợi nghiệp lớn của sư phụ hoàn thành, chúng ta sẽ thành hôn, chuyện này muội quên sao? Đêm thất tịch năm ngoái, chúng ta đi sông Phần Dương xem hoa đăng, còn cùng nhau thả hoa đăng, muội có nhớ hay không?” Tiêu Nhược Vân kinh hãi nói liên tục, khó có thể tin nhìn Đoàn Cẩm Sơ, hoàn toàn không có biện pháp tiếp nhận hiện thực này.
Vậy mà, trả lời hắn, chỉ là những cái lắc đầu của Đoàn Cẩm Sơ, “Thật sự ta không nhớ, cái gì cũng không nhớ.”
Lộ Phi Dương lảo đảo lui một bước, ngồi ở trên ghế dài, “Tiểu sư muội, vậy võ công của muội đâu? Sư phụ đâu? Nhiệm vụ vào cung đâu? Những thứ này muội có ấn tượng không?”
“Không có!” Đoàn Cẩm Sơ quả quyết lắc đầu lần nữa.
Hà Linh sau khi khiếp sợ, đột nhiên trong mắt có nét vui mừng, “Tiểu sư muội, vậy muội còn thích đại sư huynh không?”
Câu hỏi này, Tiêu Nhược Vân cũng khẩn trương, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, chỉ sợ bỏ sót một biểu hiện nhỏ của nàng. Đoàn Cẩm Sơ cảm giác đột nhiên cổ họng khô khốc, vấn đề khó giải quyết này, nàng làm sao trả lời?
“Cẩm nhi, muội nói đi!”
Tiêu Nhược Vân nắm tay của nàng, ánh mắt khẩn thiết si mê, lại cất giấu nồng đậm mong đợi, Đoàn Cẩm Sơ lời đến đầu môi, vốn là không đành lòng nói, nhưng nghĩ tới Sở Vân Hách, chần chờ một lúc lâu, cuối cùng dứt khoát lắc đầu, “Ta mất trí nhớ, ta không thích huynh!”
Dứt lời, chậm rãi rút tay nàng khỏi lòng bàn tay Tiêu Nhược Vân, nói tiếp: “Đại sư huynh, nhất thời ta không cách nào khôi phục trí nhớ, huynh nên tìm kiếm cô nương khác mà huynh thích đi, hãy quên ta!”
“Không thể nào! Muội chỉ tạm thời mất trí nhớ, cũng không phải là cả đời sẽ không nhớ lại, Cẩm nhi, ta giúp muội tìm đại phu, muội nhất định sẽ nhớ lại, tình cảm của chúng ta đã đến mức tính chuyện thành thân, sao muội có thể để cho ta tìm người khác, họ ở đâu chứ?” Tiêu Nhược Vân tái nhợt gương mặt tuấn tú, nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, môi mỏng khẽ run, lòng tan nát.