Chúc Vi Tinh ngẩng đầu, nhìn cái người vừa mất hút ban nãy đã quay lại ngồi xổm trước mặt cậu.
“Có đôi khi một người không quan trọng gì, bị người khác để bụng ngược lại sẽ trở nên đặc biệt hơn. Nếu anh muốn tôi cảm thấy anh ta đặc biệt thì cứ việc tiếp tục giận dỗi đi.” Vẻ mặt Chúc Vi Tinh vẫn bình tĩnh như cũ, cũng không vì Khương Dực tùy hứng mà dỗi lại, cậu chỉ nghiêm túc nói đạo lí với hắn.
Vẻ mặt Khương Dực vẫn không cam lòng: “Thật sự không quan trọng sao?”
Chúc Vi Tinh: “Không thì sao nữa?”
Khương Dực lại nói: “Em nhớ ra hắn.”
Chúc Vi Tinh ngẩn ra.
Khương Dực nghiến răng nghiến lợi trách móc: “Cách hai đời mà còn nhớ.”
Chúc Vi Tinh muốn nói mình cũng chỉ bỗng nhiên nhớ ra người này, vẫn là thông qua Hồng Tử Huân. Mà ngoại trừ Yến Diêu Chinh ra, cậu còn nhớ lại rất nhiều người, nhưng nghĩ lại thì những người cậu nhớ ra đều tương đối thân thiết cả.
Nhất thời khó lòng mà nói hết, đối với bản tính chiếm hữu ấu trĩ của Khương Dực, Chúc Vi Tinh hết sức dở khóc dở cười.
Khương Dực lại không cười, hắn đột nhiên hỏi: “Nếu như còn có lần sau, em sẽ nhớ tới ai?”
Vấn đề này khó hiểu đến lạ, không giống vấn đề mà một Khương Dực tự nhận mình ngầu nhất thế giới sẽ hỏi. Lần sau ở đâu ra? Mà lấy đâu ra loại nếu như thế này?
Nhưng sắc mặt Khương Dực tỏ vẻ trịnh trọng muốn biết, khiến Chúc Vi Tinh không thể cười đùa cho qua được.
Cậu bèn nói: “Tôi sẽ nhớ tới anh, bất kể là bao nhiêu lần.”
Khương Dực nghe xong, lại không lập tức lộ ra vẻ mặt đắc ý thỏa mãn như thường lệ, hắn lẳng lặng chăm chú nhìn Chúc Vi Tinh, như thể muốn nhìn thấu trong lòng cậu.
Giây sau, Khương Dực châm biếm nở nụ cười, như tin, lại như không tin, như để ý, lại như không để ý lắm. Hắn gật đầu, thờ ơ lẩm bẩm: “Không sao…”
Lúc Chúc Vi Tinh còn chưa kịp phản ứng lại, một tay Khương Dực đã rút hộp sáo đang ngăn cách giữa hai người ra, một tay nắm lấy sau gáy Chúc Vi Tinh kéo người đến gần rồi nhanh chóng lấp đầy môi cậu.
Giọng điệu Khương Dực nhẹ như không, nhưng nụ hôn đột ngột lại hung mãnh vô cùng, hắn nghiền cắn môi cậu, lại quấn lấy đầu lưỡi dây dưa không dứt.
Ban ngày ban mặt còn đang ở đầu hẻm, mặc dù xung quanh tạm thời không có người qua lại, trên đỉnh đầu còn có bóng cây che chắn, nhưng hai tên nam sinh ở dưới bậc thềm ôm hôn thế này cũng quá mức trắng trợn tùy tiện. Chúc Vi Tinh vốn định ngăn lại, nhưng ngước mắt nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Khương Dực thì giật mình hoảng hốt.
Khương Dực vừa xâm chiếm môi lưỡi người trong lòng, vừa chăm chú nhìn Chúc Vi Tinh, như không muốn bỏ lỡ dáng vẻ của đối phương khi đang chìm đắm trong nụ hôn một giây khắc nào. Ánh sáng trong đáy mắt Khương Dực cũng sâu nặng như nụ hôn của hắn vậy, giống như một con rắn khổng lồ đang dùng bữa, nó cuộn tròn quấn lấy con mồi trong lòng, từng tấc từng tấc mà nuốt chửng vào bụng.
Lúc đầu Chúc Vi Tinh còn có thể ngồi vững, còn có thể suy nghĩ, còn sợ ban ngày ban mặt thất thố trước người khác, nhưng theo nhiệt độ của nụ hôn và sự xẩu hổ thẹn thùng lan hết trên mặt, cả người cậu bất đắc dĩ hõm sâu vào trong ngực Khương Dực, mặc cho bản thân bị dây dưa càn quấy. Nhưng dù bị hôn đến thần trí mê man, Chúc Vi Tinh vẫn hoảng hốt hiểu ra ý nghĩa câu nói “Không sao” kia của Khương Dực.
Bất kể cậu có nhớ hay không, có lần sau hay không, Khương Dực cũng sẽ không để cho cậu quên mất mình, chạy trốn khỏi mình. Còn Yến Diêu Chinh, Giáp Ất Bính cái gì đó, có lẽ đối với Lâu Minh Nguyệt đời trước mà nói đã từng có một xu độ tồn tại, nhưng đối với Chúc Vi Tinh cả đời này mà nói thì không có khả năng lưu lại một chút lỗ trống quen biết nào.
********
Mặc dù Khương Dực bỏ qua không ít hiềm nghi về Yến Diêu Chinh, nhưng với Chúc Vi Tinh bản tính cẩn thận thì trong lòng ít nhiều gì cũng sinh ra hoài nghi.
Nếu như những bản khắc sao chép kia quả thật là do Yến Diêu Chinh làm ra, mà bất luận hắn xuất phát từ mục đích gì, thì mấy thứ này được đặt trong phòng sưu tập của tháp chuông ở trấn nhỏ Hồng Quang có phải thể hiện hắn có liên quan đến nơi đó hay không? Hắn ta mua nhà ở đó? Quen biết nhà đầu tư? Hay thuê một phòng? Nhưng sao lại không thấy sưu tập những vật phẩm khác, mà chỉ có những bản khắc sao chép này bày đầy phòng?
Càng nghĩ càng cảm thấy có chút quỷ dị.
Bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng khóc thút thít khe khẽ, Chúc Vi Tinh đang đi về phía lầu 7 bèn ngẩng đầu nhìn lại, thấy một đứa nhỏ mập mạp đỏ hoe mắt đang nằm nhoài trên cửa sổ nhìn mình.
Chúc Vi Tinh hỏi: “Làm sao vậy? Bị mẹ đánh sao?”
Long Long lắc đầu, hai mắt sưng to như hai cái phao: “Cố Giai Giai khóc rất lâu, em thấy bạn ấy khóc cũng không nhịn được.”
Chúc Vi Tinh nhớ ra, hai người bọn nó hẹn nhau thần tượng ngôi sao, Tiêu Long Long yêu thích Âu Âu, Cố Giai Giai thì yêu thích Khải Khải.
Đoán được lí do đứa nhỏ thương tâm, Chúc Vi Tinh thở dài, không biết nên an ủi thế nào, không ngờ lại nghe Long Long hỏi: “Bọn họ nói Khải Khải bị quỷ hại chết, trên đời thật sự có quỷ sao?”
Chúc Vi Tinh sửng sốt: “Ai nói vậy?”
Long Long: “Cố Giai Giai bảo người trên mạng nói, bạn ấy cũng cho là như thế, bạn ấy nói chúng ta cần phải tìm ra con quỷ kia, báo thù cho Khải Khải, nhưng mà, nhưng mà em sợ quỷ…”
Chúc Vi Tinh nhíu mày: “Nếu như cậu ấy thật sự bị quỷ hại… Không phải Cố Giai Giai nói linh hồn chính là quỷ sao? Khải Khải hiện tại cũng biến thành linh hồn, lúc còn sống cậu ấy thua con quỷ kia, nhưng chết rồi thì cũng thành đồng loại với quỷ, sao cậu ấy chịu thua được, hai đứa phải để cho cậu ấy tự mình giải quyết vấn đề, lấy lại tôn nghiêm.”
Long Long trợn to mắt, lâng lâng như say nhảy lên: “Đúng vậy! Em sẽ đi nói với Cố Giai Giai! Còn có những fan khác nữa, chúng ta không thể giúp, mà phải để cho Khải Khải tự mình đi bắt!”
Đứa nhỏ chạy như bay rời đi rồi, Chúc Vi Tinh vẫn không thôi nhíu mày.
Cậu lấy điện thoại ra, vừa đi lên lầu vừa đăng nhập vào diễn đàn giải trí Cơm cháy.
Tin tức về Khải Khải rất dễ tìm, hai ngày này gần như che ngợp cả bầu trời. Quả nhiên, hơn nửa bảng hot đều bị cậu ta chiếm sóng hết, tùy tiện mở ra một cái chính là phân tích toàn diện tình huống bất thường sau khi chết của cậu ta.
Bệnh nhân ung thư vì bệnh tật hoặc thuốc men, ảnh hưởng sinh lý tâm lý cùng trạng thái tinh thần nhiều không kể xiết, tâm lý trước tiên có vấn đề sau đó phá hủy khả năng miễn dịch dẫn đến bệnh tật cũng không phải là không thể, tất cả đều có căn cứ khoa học, bởi vậy quan điểm này vẫn còn không ít.
Nhưng nhiều công chúng Phổ La lại có xu hướng quan tâm nhiều đến những hiện tượng kì lạ mà khoa học không thể giải thích được hơn. Từ những vấn đề mà cư dân mạng liệt kê từng câu từng chữ mà nói, manh mối mơ hồ trước tiên không đề cập tới, chỉ cần mấy điều khả nghi nhất đã không lí nào phản bác được.
Giống như Chúc Vi Tinh thắc mắc, căn bệnh ung thư này của Khải Khải đến rất kì lạ, bệnh nhân giai đoạn cuối chức năng gan suy yếu phát bệnh tuy nhanh và bệnh tật rõ ràng, trước khi qua đời ốm o gầy yếu sắc mặt ố vàng, nhưng có nhanh hơn nữa cũng không đến mức như Khải Khải. Rõ ràng một tuần trước khi cậu ta mất tích còn ăn uống bình thường cộng thêm lên sân khấu, cũng có ảnh chụp người thật của người qua đường, trong hình trông trắng trẻo mập mạp hết sức khoẻ mạnh, nào giống với bệnh nhân ung thư thời kì cuối?
Hơn nữa, quần chúng báo cảnh sát nói nhìn thấy một người gầy gò lang thang đang hôn mê dưới gầm cầu, sau khi được đưa đến bệnh viện mới phát hiện là Khải Khải, cùng ngày nhập viện thì qua đời, xem lại camera giám sát thì phát hiện, người này vẫn luôn lẩm bẩm đi lang thang xung quanh, như trốn chạy ai đó, lại như bị ai đó truy đuổi, triệu chứng sợ hãi đến mức ngay cả cơm nước cũng không ăn.
Cuối cùng, có người mò ra được một trong những tài khoản weibo từ hộp thư của Khải Khải, mặc dù không thanh, nhưng chỉ cần nhìn vào ảnh chụp màn hình danh sách theo dõi của cậu ta là hiểu ngay.
[Kinh dịch phá cục bách pháp], [Phong thuỷ huyền diệu Cửu Tắc], [Bói toán mệnh lý Vương tiên sư],… [Càn khôn cung trắc bát tự], [Kỳ môn chưởng quẻ tính toán].Ít nhất hơn một trăm tài khoản, cũng là mê tín đến điên rồi. Người như vậy không tìm chuyện, thì ai tìm chuyện đây.
Dù Chúc Vi Tinh cảm thấy việc này hơi kì lạ, nhưng cũng ôm nhiều ý nghĩ quan tâm đến tin tức thời sự đã xem qua.
Bỗng nhiên, ngón tay cậu dừng lại trên một trong những tên tài khoản trong danh sách đó.
Chúc Vi Tinh kinh ngạc phóng to nó ra, mới xác nhận mình không có hoa mắt.
Kẹp giữa danh sách tài khoản weibo phong thủy kinh dịch bói toán kia, có một cái tên trông rất quen…
[Cửu Vận Liên Hoa Hội].