………………….
Buổi sáng hôm sau trời vẫn mưa rơi tầm tã, chẳng hề có dấu hiệu muốn dừng lại! Bầu trời nặng trĩu như sà xuống mặt đất, âm u và tăm tối.
“Băng Nhi, ăn chút quả anh đào sấy khô đi!” Tư Đồ Vũ Thiên từ bên ngoài đẩy cửa phòng bước vào, nhìn Hàn Băng đang ngồi cạnh cửa sổ ngắm mưa rơi mỉm cười.
Hàn Băng nghe tiếng động quay đầu lại, Tư Đồ Vũ Thiên một thân y phục màu trắng gạo thêu vân mây cùng bạch hạc, giống như một tiên nhân lạc bước xuống trần, nhất thời làm nàng ngơ ngác.
Cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào mang theo hơi nước lạnh lẽo giúp Hàn Băng tỉnh táo lại, chớp mắt hai cái, quay mặt đi giấu vẻ lúng túng vừa rồi.
“Ta không ăn đâu, ngươi ăn đi!”
Tư Đồ Vũ Thiên đặt hộp gỗ lên bàn, tiến tới chỗ nàng, cởi bỏ áo choàng trên người mình xuống, dịu dàng khoác lên người nàng.
“Cẩn thận kẻo cảm mạo! Thời tiết mùa này thay đổi thất thường, rất dễ mắc bệnh!”
Cảm nhận độ ấm từ chiếc áo choàng cùng hương thơm đặc trưng của Tư Đồ Vũ Thiên truyền đến, Hàn Băng quay đầu đi, tránh hơi thở gần kề ngay bên tai nàng.
“Ta không yếu như vậy.” Đều là người tập võ có nội lực phòng thân, làm sao có thể dễ dàng nhiễm bệnh như vậy được?! Coi nàng là búp bê sứ, mong manh dễ vỡ sao?!
Tư Đồ Vũ Thiên mặc kệ lời nàng nói, vẫn kiên quyết buộc sợi dây cố định lại chiếc áo, đến khi buộc xong lại xoa đầu nàng.
Đối với việc hắn xoa đầu mình Hàn Băng mặc dù có chút không thích nhưng cũng không nói gì, tiếp tục nhìn ra ngoài trời mưa.
Cơn mưa kéo dài đến chiều tối muộn mới kết thúc, vì thấy bầu trời đã xuống sắc nên Hàn Băng quyết định ở lại thêm một đêm, sáng ngày hôm sau bắt đầu đi tiếp.
………………..
Vù vù vù…
Gió thổi qua mặt nàng mang theo sương đêm buốt giá, trong màn sương dày đặc xen lẫn cả mùi hương kỳ lạ.
Vốn dĩ Hàn Băng đang ngồi trong phòng luyện công và chuẩn bị đi ngủ thì Tiểu Hồ trong khế ước liên kết với nàng, thúc giục nàng thả nó ra ngoài và gọi nàng đi theo nó.
Hàn Băng cẩn thận nhảy từ cửa sổ ra dùng kinh công bay đi theo sát Tiểu Hồ.
Đến khi ra khỏi khách điếm Hàn Băng mới khinh ngạc phát hiện sự biến đổi xung quanh nơi này.
Dưới mặt đất chi chít là dây leo nở hoa đang phát ra ánh sáng mờ màu tím, trong không khí tràn ngập một mùi hương mê hoặc lòng người, dụ dỗ nàng đến gần dây leo đó.
“Chủ nhân đừng chạm vào chúng! Đó là Tử U Thi Hoa, rất độc!”
Tử U Thi Hoa?!
Nàng từng đọc trong một cuốn sách cổ nói về loài hoa này! Tử U Thi Hoa là một loại cây thuộc dòng thân leo, chủ yếu sống ở vùng có đất phù xa màu mỡ.
Trên thân cây có những gai độc cực kỳ nguy hiểm, so độ độc đó có lẽ chỉ đứng sau cạp long (rắn đen trắng) và rắn hổ mang chúa!
Tử U Thi Hoa che giấu sự nguy hiểm của chúng dưới những vẻ ngoài mê hoặc, dụ dẫn con mồi tiến đến gần bằng nụ hoa phát quang và hương thơm đặc biệt của riêng nó.
Khi con mồi tiến vào phạm vi giăng bẫy của Tử U Thi Hoa thì ngay lập tức, nó sẽ kích phát khả năng bắt mồi. Những dây leo sẽ phóng ra quấn chặt lấy con mồi, nọc độc từ trên thân dây leo sẽ truyền từ miệng vết thương vào trong cơ thể, khiến các cơ quan của con mồi tạm dừng hoạt động và dần dần chết đi.
Sau một khắc khi con mồi mất đi hơi thở, từ trong nhụy hoa sẽ vươn ra một ống hút cắm vào thân thể con mồi, hút lấy chất dinh dưỡng để nuôi chính nó.
…( **ꈍᴗꈍ) (*´ω`)…
Ta da! Vậy là bão xong rồi nhoa! Hi hi, chúc mọi người ngày đầu năm tràn đầy vui vẻ nè! Chúc ngày mai lì xì đầy túi nhoa***!!!