Hơn nữa Đỗ Cửu cảm thấy Nhị Ngốc ghét Lục Hướng Cửu tới vậy, ước gì không thể giết chết y tám phần là vì thẹn quá hóa giận, hai phần còn lại mới là vì Lục Tiểu Chu.
Ngẫm thử đi, tướng quân sắt đá thống lĩnh một quân đoàn đứng đầu ngàn quân lại bị người ta coi như người ở sai tới bảo lui thì thôi đi, đằng này còn muốn nuôi hắn như nô lệ tình dục, thừa lúc hắn mất trí nhớ làm này làm kia, hỏi sao hắn có thể không tức chứ, sao có thể cho qua được?
Nói tới nói lui thì đều là do Lục Hướng Cửu tự làm tự chịu, nếu lúc Nhị Ngốc mất trí nhớ y có thể đối xử tốt với hắn một chút, cho dù là xem hắn như người mà mình đang theo đuổi thì sau khi Nhị Ngốc khôi phục lại ký ức cũng không tới mức tức giận như vậy.
Nhưng hiện giờ chuyện này lại biến thành nỗi lo của Đỗ Cửu, với cái loại người như Lục Hướng Cửu thì trừ khi trong lúc Nhị Ngốc mất trí nhớ có thể hoàn toàn chộp được hắn đồng thời có được danh phận, nếu không đợi hắn nhớ lại chắc chắn sẽ rất khó xơi.
Đỗ Cửu híp híp mắt nhìn Nhị Ngốc, xem ra lúc này không dụ dỗ được thì cứ tàn nhẫn một chút, chẳng bằng gạo nấu thành cơm trước đã, chỉ là nấu kiểu gì thì cần phải tính toán cho kỹ.
Còn 10 phút nữa đến giờ hẹn, Bao Thăng Minh lái xe bay tới đón bọn họ, lúc nhìn thấy Nhị Ngốc cũng ngạc nhiên, chuyện camera trên đường lúc đó cũng là do anh ta đi lo liệu nên rõ về Nhị Ngốc, còn từng khuyên Lục Hướng Cửu đưa người đi, đương nhiên suy nghĩ này tới nay vẫn còn đó, mà nhìn thấy Nhị Ngốc như vậy anh xém chút nữa cho là hắn đã hồi phục lại ký ức.
“Cậu thật sự không muốn để cậu ta đi à?” Lên xe bay Bao Thăng Minh mới lo lắng hỏi, “Tôi cứ cảm thấy trước lúc mất trí nhớ cậu ta không phải người tầm thường. Quần áo mà cậu ta mặc tôi có đi tìm hiểu thử, tuy rằng không có logo nhưng vật liệu đều không phải đồ có thể dễ tìm, còn có vết thương trên người cậu ta lúc cậu nhặt được nữa, cậu cảm thấy chuyện này bình thường à?”
Đỗ Cửu xuyên qua tấm thủy tinh ngăn cách buồng lái với ghế sau nhìn Nhị Ngốc, hắn như thể một đứa trẻ tò mò đang rờ rẫm khắp xe.
Bao Thăng Minh nói tiếp: “Tôi cho rằng cậu ta là quân nhân hoặc là xã hội đen, cho dù là cái nào thì chúng ta đều không thể chọc tới nổi, lỡ đâu bị người ta điều tra tới…”
Vẻ mặt Đỗ Cửu toát ra sự do dự.
Thật ra không phải Lục Hướng Cửu không nghĩ tới vấn đề này, ban đầu là vì giấu chuyện say rượu lái xe nhưng sau khi Bao Thăng Minh xóa sạch video thì coi như mọi chuyện chưa hề xảy ra, khi ấy y đã định nhân lúc Nhị Ngốc còn hôn mê vứt hắn đi lại bị Lục Tiểu Chu nổi lòng thương người xin y đợi hắn tỉnh lại, nhưng ai ngờ được hắn tỉnh lại lại mất trí nhớ chứ.
Mà lúc Tiểu Chu giúp hắn thay quần áo y chợt nhìn thấy dáng người hắn lại ma xui quỷ khiến thế nào đồng ý cho hắn ở lại, theo ngày tháng dần trôi y cũng hiểu làm vậy không phải là cách hay.
Nếu Nhị Ngốc chạy ra từ chỗ xã hội đen thì còn dễ, cùng lắm là tốn chút tiền, nhưng nếu là quân nhân thì có lẽ lúc này đó sẽ bị tìm đến.
“Nếu không thì báo cảnh sát nhé?” Y hỏi.
Dựa theo cốt truyện gốc thì vì được Bao Thăng Minh nhắc nhở Lục Hướng Cửu thật sự đi báo cảnh sát, nhưng thân phận của Nhị Ngốc là tuyệt mật, trên cổ tay cũng không có quang não xác minh thân phận nên không dễ dàng tìm ra. Hơn nữa hắn bị người khác hại dẫn tới thế lực khắp nơi đều như hổ rình mồi, cha hắn sợ rằng hắn sẽ bị kẻ địch tìm thấy trước nên bèn tìm người giả làm hắn dựng lên chuyện hắn chỉ bị thương, cũng không gióng trống khua chiêng mà tìm kiếm hắn.
Dẫn tới lúc này đây báo cảnh sát cũng không tìm được gì, thậm chí còn làm Lục Hướng Cửu lầm tưởng rằng Nhị Ngốc thật sự là người trong giang hồ mới khiến y càng lộ liễu không thèm kiêng dè dạy dỗ hắn.
Ai ngờ không phải người ta không có thân phận gì mà là bởi vì thân phận quá cao nên tra không tới nổi, kết quả chính là bi kịch của y.
Bao Thăng Minh nghe vậy gật đầu: “Đúng, cứ báo cảnh sát trước xem rốt cuộc cậu ta có thân phận gì, nếu là quân nhân thì dám chừng không tới nửa giờ đã có kết quả, còn nếu thật là chạy ra từ chỗ xã hội đen thì cậu có thể giữ cậu ta lại.”
Hiển nhiên anh cũng hiểu được chút đam mê kia của Lục Hướng Cửu.
Đỗ Cửu cũng không vờ vịt trước mặt Bao Thăng Minh, liếm môi: “Mong là cái sau.”
Bao Thăng Minh xùy một tiếng, nhướng mày ám chỉ: “Xem ra cậu rất hài lòng với cậu ta nhỉ…” Ngừng một chốc lại nghiêm mặt: “Nhưng mà cậu cũng kiềm chế chút đi, lỡ đâu người ta là người trong quân đội thì nếu làm tới nữa tôi cũng không muốn đi tìm chủ mới đâu.”
Đỗ Cửu lấy một gói thuốc mới từ ngăn kéo trong xe, rút một điếu rồi châm lửa hút một hơi, phả ra một đám khói: “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực mà, anh cứ yên tâm làm việc cho tôi cả đời đi.”
Chỗ đạo diễn Quách hẹn là một quán cà phê, xuống xe Đỗ Cửu bao một phòng để Lục Tiểu Chu và Nhị Ngốc đợi ở đó rồi mới vội dẫn Bao Thăng Minh đi sang phòng đạo diễn Quách.
Giống như trên tài liệu thì vị đạo diễn Quách này đúng thật là còn rất trẻ, nhìn vẻ ngoài rất chững chạc nhưng tuổi lại không lớn hơn Lục Tiểu Chu bao nhiêu.
Thấy Đỗ Cửu vào anh ta lập tức bước lên đón, trên mặt nở nụ cười hàm hậu: “Chào Lục ảnh dế, em tên Quách Ảnh, Quách trong nhĩ quách (vành tai), Ảnh trong điện ảnh, cảm ơn anh hôm nay đã chịu đến đây.”
Màn chào hỏi thế này thật ra lại khiến Đỗ Cửu cảm thấy không tệ, cơn giận cá chém thớt trong lòng cũng vơi đi một ít, có câu đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, y bèn mở nụ cười xã giao tiêu chuẩn: “Chào đạo diễn Quách.”
“Cứ gọi em là Tiểu Quách được rồi, nếu không ngại em có thể gọi anh bằng anh Lục không?” Quách Ảnh dẫn Đỗ Cửu ngồi xuống ghế, “Anh Lục đi đường mệt nhọc rồi, muốn gọi đồ trước không.”
Đỗ Cửu khẽ lắc đầu: “Không cần đâu, tôi muốn xem kịch bản của cậu trước đã.”
Tuy thái độ của y có hơi quá nhưng hai mắt Quách Ảnh lại sáng lên, vỗ đùi: “Được! Em thích người dứt khoát như anh Lục! Xem ra hôm nay chọn đúng chỗ rồi!”
Đỗ Cửu khẽ ho một tiếng, đừng nhận vơ, tôi cũng không có thích kiểu người như cậu đâu.
“Ha ha.” Quách Ảnh cười hai tiếng sau đó nhanh tay mở quang não gửi kịch bản cho Đỗ Cửu, “Anh Lục xem thử đi, cái kịch bản này em đã chuẩn bị mất 3 năm, bảo đảm sẽ không khiến anh thất vọng đâu.”
Đương nhiên Đỗ Cửu biết y sẽ không thất vọng, bộ phim điện ảnh này của Quách Ảnh cực kỳ thành công, chẳng những khiến y nổi lên trong giới đạo diễn mà cũng khiến những diễn viên diễn nam nữ chính, thậm chí là nam nữ phụ nhận được mấy giải thưởng, nam chính từ một người mới trèo lên được ngôi ảnh đế nhờ vai diễn này, mà thật hiển nhiên những chuyện này cũng không dính dáng gì tới Lục Hướng Cửu.
Không phải vì Lục Hướng Cửu từ chối Quách Ảnh mà ngược lại, y rất thích kịch bản này, cũng đã đồng ý nhận vai ngay tại chỗ, thậm chí còn ký hợp đồng với Quách Ảnh, nhưng tiếc rằng phim còn chưa bắt đầu quay y đã bị Nhị Ngốc dìm xuống, cơ bản không thể quay được, còn về phần sau khi ở ẩn y có tiếc nuối hay không thì không ai biết được, cốt truyện của y đã hết nên cũng không được nhắc tới, chỉ có vài câu cảm thán từ góc nhìn của Lục Tiểu Chu mà thôi.
Nhưng mà Lục Hướng Cửu hiện tại vẫn không biết, Đỗ Cửu mở kịch bản ra đọc kỹ lại, nói về sự chuyên nghiệp thì Lục Hướng Cửu chắc chắn cực kỳ xứng đáng.
Chỉ mới đọc phần mở đầu thôi phía ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn, y còn loáng thoáng nghe được giọng của Nhị Ngốc và Lục Tiểu Chu, ngoài ra còn có một giọng nam mà cho dù chết đi y cũng sẽ không quên được.
Sắc mặt y đột nhiên sầm xuống.