Thủ vệ này thu lợi của người ta, cho nên cũng không nổi giận, chỉ nói: – Không gặp, chẳng những không gặp, còn mắng ta một trận.
– Ôi… Hoàng Quyên thở dài một hơi, sâu trong lòng tuôn trào cảm giác bất lực. Nàng ở trên đời này không có người thân, một mực dựa vào bản thân dốc sức tu luyện, tu luyện đến Thánh Vương tam tầng cảnh, thẳng đến mười mấy năm trước mới đi vào Hải Khắc gia tộc, làm cung phụng khác họ. Vốn muốn dùng Hải Khắc gia tộc làm ván cầu, ra sức hướng tới Ảnh Nguyệt Điện, mong một ngày có thể gia nhập Ảnh Nguyệt Điện. Nhưng bây giờ nàng đã hiểu, Hải Khắc gia tộc chẳng là gì ở trong mắt Ảnh Nguyệt Điện người ta, nàng là cung phụng chạy đến đây, ngay cả thành chủ còn chưa gặp được mặt.
Sâu trong nội tâm, còn mắng trăm ngàn lần Y Ân chỉ điểm nàng đi phủ thành chủ.
Lúc ở trong Hải Khắc gia tộc đã có mấy trưởng lão dòm ngó nàng, chạy đến đây lại bị người ta quấy rối, thực lực thấp không có chỗ dựa, thật là khó bước đi trên đời này.
Nàng đột nhiên cảm thấy tâm ý nguội lạnh, cảm thấy mình có nên rời Hải Khắc gia tộc. Gia tộc này căn bản không có tương lai, tiếp tục ở lại chỉ là lãng phí năm tháng mà thôi.
– Em gái à, không thì cứ chờ ở bên ngoài vài ngày, anh sẽ chờ dịp thông truyền một chút? Thủ vệ mặt ngựa này như còn chưa dê đủ, cười hì hì mặt không tốt lành gì nói tiếp.
– Không cần. Hoàng Quyên sắc mặt phát lạnh, xoay người bước đi.
– Không biết điều! Thủ vệ mặt ngựa hừ lạnh.
Về đến Hải Khắc gia tộc, biết được Hoàng Quyên ngay cả nhiệm vụ đơn giản như vậy cũng không hoàn thành được, Y Ân giận dữ không thôi, hung hăng mắng nàng một trận, thế mới chuẩn bị đủ lễ vật, tự mình đi Thiên Vận Thành.
Hoàng Quyên ủy khuất không thôi, trong lòng càng thêm thất vọng đối với Hải Khắc gia tộc.
Dương Khai ra ngoài nhà đá của mình, lập tức nghe được tiếng ồn ào, hơn nữa còn cãi rất dữ, trong lòng không hiểu chuyện gì. Đi về phía phát ra tiếng tranh cãi, không lâu sau đã tới chỗ nhà đá lớn.
Nhà đá này hẳn là Dương Viêm sai Thạch Khổi mở ra, để cho mọi người người tụ tập thảo luận. Lúc này, bên trong nhà đá tụ tập gần 20 người, có người mắt ửng đó, có người căm phẫn, có người hét to quát lớn.
Dư Phong ở gần cửa ra, đứng cạnh bàn đá, liếc nhìn xung quanh, chỉ vào từng người mắng rất khó nghe, mặc kệ nam nữ đều bị hắn mắng phun đầy nước miếng.
Dương Khai nhướng mày, trong lòng liền không vui.
Hắn còn tưởng những người này đi theo Vũ Y đến đây bởi vì chuyện phân phối vật tư không đều mà tranh cãi, nếu thật là thế, Dương Khai liền không muốn cho bọn họ ở lại hang động của mình. Coi như bọn họ theo Vũ Y đến đây, mình cũng sẽ đuổi đi, không biết chia sẻ với người mình, chỉ vì một chút lợi cực nhỏ mà tính toán chi li, hạng người như thế mà giữ lại sẽ thành nhân tố không ổn định. Nhưng nghe một hồi, mới phát hiện không phải thế.
Tuy rằng cũng là vấn đề phân phối vật tư, nhưng không liên quan tới thánh tinh bí bảo, mà là vấn đề đan dược.
10 viên Hóa Vương đan, có thể giúp võ giả tăng tỷ lệ thăng cấp Thánh Vương Cảnh.
Bọn họ không phải tranh cãi vì không lấy được Hóa Vương đan, lại cãi vã bởi vì nhường cho nhau.
Đã 3 ngày rồi, bọn họ còn chưa đưa ra được phương án phân phối hợp lý, Vũ Y cũng đứng trong nhà đá, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng cũng rất an ủi.
– Má nó, Lưu Bình, lão tử nhớ ngươi 9 năm trước đột phá tam tầng cảnh, phải không, hôm nay đã sớm đến tầng đỉnh phong rồi, vì sao ngươi không cần Hóa Vương đan? Có phải không nể mặt tiểu thư, không nể mặt tiểu thư chính là không nể mặt Dư Phong ta, đừng trách lão tử đánh ngươi!
Võ giả Lưu Bình kia nghe vậy, nhe răng cười, chất phác nói: – Dư Phong, năm nay Lưu Bình tôi đã sắp 60 tuổi rồi, tư chất không tốt, coi như cầm Hóa Vương đan thì sao chứ? Có thể sẽ lãng phí mất viên đan dược này, không thể đột phá đến Thánh Vương Cảnh. So với để tôi lãng phí, còn không bằng cho Cát Vô Thắng, tư chất của hắn tốt hơn tôi nhiều, cũng là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nếu như cho hắn, khẳng định hắn có thể đột phá.
Cát Vô Thắng là người trung niên áo lam, nghe vậy lập tức lắc đầu: – Tôi không cần, cho tôi một hai năm, bản thân tôi sẽ có thể đột phá, không cần lãng phí một viên Hóa Vương đan. Dư Phong, cho tiểu Nhã đi.
Một nữ nhân thanh tú ăn mặc kiểu thiếu phụ vội xua tay: – Tôi cũng không cần, tôi có thể tự mình đột phá.
Trên trán Dư Phong nổi lên gân xanh, như muốn mắng to, nhưng lời tới miệng vẫn không nói ra, chuyển ánh mắt cầu cứu nhìn sang Vũ Y, vẻ mặt suy sụp nói: – Tiểu thư, chuyện này không được, đám khốn kiếp này đều không lấy, cô bảo tôi xử lý sao đây chứ?
Vũ Y thở dài, vừa muốn nói, lại thấy Dương Khai mặt cười hì hì đứng ngoài cửa, vội đi tới.
– Những người này được lắm. Dương Khai khen ngợi tận đáy lòng, hắn trải qua nhiều năm một mình xông pha bên ngoài, đã quen ngươi lừa ta gạt, đã quen người chết vì tiền chim chết vì ăn, đã quen mặt ngoài đạo mạo sau lưng cắm dao. Hóa Vương đan này có thể bồi dưỡng thành Thánh Vương Cảnh, tối thiểu làm bọn họ bớt được một hai năm khổ tu, nhưng các võ giả phù hợp điều kiện này lại không ai muốn lấy, đều chỉ muốn cho người khác dùng. Không khí hòa thuận nhường nhịn này, đã thật lâu rồi Dương Khai không gặp được, cũng làm hắn thấy ấm lòng.
– Làm Dương đại ca chê cười. Vũ Y đỏ mặt nhỏ. – Một đám chưa thấy sự đời, chỉ là 10 viên Hóa Vương đan đã rùm beng 3 ngày, đến giờ còn chưa quyết định được, có phải đã làm phiền tới Dương đại ca?
Thấy được bản lĩnh của Dương Khai, Vũ Y xưng hô hắn cũng thay đổi, hơn nữa đã trải qua chuyện thoát ly gia tộc, nàng cũng trở nên thành thục hơn không ít.
– Không phiền tới ta, Dương Viêm bố trí trận pháp không kém, ta đi ra mới nghe được tiếng. Dương Khai cười, lại tò mò hỏi: – Hóa Vương đan rất khó có hay sao?
Vũ Y gật đầu:
– Hóa Vương đan là cấp Thánh hạ phẩm đan, giá không thấp, một viên tối thiểu phải 2000 thánh tinh thượng phẩm, người bình thường không thể mua nổi. Giá chỉ là thứ yếu, mấu chốt là không mua được, không ít người cần loại đan dược này, người có thể luyện chế đan dược lại không nhiều. Thuật luyện đan cùng luyện khí trên U Ám Tinh chúng ta tụt hậu hơn bên ngoài nhiều lắm, dường như luyện khí sư cùng luyện đan sư lợi hại nhất cũng chỉ có trình độ Hư cấp hạ phẩm.