Ý trong lời nói của hắn là đè bẹp tất cả yêu nghiệt biến thái xuống dưới.
Huyền Thiên muốn phá vỡ ghi chép chiến tích của yêu nghiệt biến thái.
Điều này…. làm sao có thể?
Tại Thiên Châu đại địa, mấy hậu bối thiên tài biến thái đều có tu chất yêu nghiệt, từng người có tư thế đế giả. Mấy trăm năm tới này và hơn một ngàn năm trước cũng khó xuất hiện yêu nghiệt tư chất đế giả, ở thời điểm này trọn vẹn xuất hiện năm người.
Bởi vì đây là thượng cổ kiếm giới sau vạn năm rầm rộ, thiên tài tầng tầng lớp lớp, năm đế tư yêu nghiệt vượt lên đầu lần lượt phá vỡ ghi chép của cường giả thời cổ Trung châu.
Nhưng mà Huyền Thiên bây giờ muốn phá vỡ ghi chép của năm đế tư yêu nghiệt …. Tuy rằng chiến lực của Huyền Thiên đã ngang hàng cùng ngũ đế yêu nghiệt nhưng mà trong mắt cường giả muốn siêu việt hơn ngũ đế yêu nghiệt, tuyệt đối là chuyện không thể có thể.
Thiên hạ làm sao có thể xuất hiện yêu nghiệt vượt qua ngũ đế yêu nghiệt?
Lời của Huyền Thiên giống như là một quả bom nổ tung sinh ra sóng xung kích cực lớn rung động tâm linh của tất cả mọi người.
Cho dù là năm vị hoàng giả, ánh mắt đều tinh thần sáng láng, nhìn chằm chằm vào Huyền Thiên. Hứng thú của đám người đang tăng lên, họ muốn xem Huyền Thiên mạnh miệng như thế là dựa vào cái gì.
– Hay cho câu ngươi không có xuất thế!
Tô Cảnh Dương giật mình, nói:
– Nếu ngươi thực sự đánh vỡ ghi chép thực lực của yêu nghiệt biến thái đó, ta thua cũng tâm phục khẩu phục, đến đây đi. . . , Huyền Thiên, ngươi còn có át chủ bài gì thì lấy ra đi, nếu không chỉ dựa vào những gì ngươi vừa biểu hiện sẽ không thắng nổi ta.
Trong lúc nói chuyện, Tô Cảnh Dương rút ra Vương cấp bảo kiếm, bảo kiếm dài ước chừng ba thước hai thốn, thân kiếm đỏ thẫm, bên trên khắc hỏa diễm phù văn. Kiếm vừa ra, nhiệt độ bốn phía lập tức tăng lên.
Trong chốc lát khí thế trên người Tô Cảnh Dương bùng nổ, khí thế như hỏa diễm bốc cháy mãnh liệt, nhiều đóa hỏa diễm hư vô từ trong cơ thể hắn xông ra.
Đối với hỏa Áo Nghĩa, Tô Cảnh Dương lĩnh ngộ phi thường sâu, đã đạt tới cực hạn nhất giai.
Tô Cảnh Dương đem kiếm dựng ở trước người, mũi kiếm hướng lên. Thân hình hắn đứng yên ngưng tụ ra một cỗ khí thế cường đại, không gian bốn phía cũng bắt đầu bắt đầu vặn vẹo, một đạo lại một đạo hỏa diễm kiếm quang trống rỗng xuất hiện, quay chung quanh thân thể hắn.
Vẻn vẹn là khí thế Tô Cảnh Dương triển lộ ra đã kinh người như thế, chúng cường giả cũng nhìn ra, thực lực của hắn hoàn toàn cao hơn Mẫn Hạo Tâm một cấp bậc không nhỏ, trách không được có thể chiến thắng vương giả tiểu thành cực hạn.
Nhưng mà Huyền Thiên mà nhìn khí thế của Tô Cảnh Dương, thần sắc thì gợn sóng không sợ hãi, thản nhiên nói:
– Thực lực của ngươi nếu chỉ như thế này thì Huyền mỗ đánh bại ngươi – – – – không khó!
Cái gì – – – – ? Chứng kiến Tô Cảnh Dương biểu hiện ra thực lực này, Huyền Thiên còn tự tin nói ra những lời đó sao?
Chiến lực của Huyền Thiên đã đạt tới mức nào? Mọi người người đang xem cuộc chiến đều bị khiếp sợ.
Ngay tại thời điểm Huyền Thiên vừa mới nói xong, đột nhiên, trong cơ thể hắn bắn ra một đoàn kiếm quang sáng chói.
XIU….XÍU… XIU….XÍU… Hưu – – – –
Đó là một thanh lại một thanh linh kiếm, rậm rạp chằng chịt, cơ hồ trong nháy mắt đồng thời xuất ra, một vạn chuôi thiên cấp thượng phẩm linh kiếm.
Vạn chuôi linh kiếm lơ lửng bốn phía Huyền Thiên tạo thành Vạn Kiếm Sát Vương Kiếm Trận, nguyên bản Huyền Thiên vận chuyển bất diệt kim thân, Đại Kim Cương Thần Lực Công khí thế đã bức nhân.
Giờ phút này bị thiên địa đại thế của Vạn Kiếm kiếm trận bao phủ càng tăng thêm gấp mười lần, khí thế kinh khủng kia so với vương giả đại thành đều không chút nào thua kém, trong nháy mắt đè ép khí thế của Tô Cảnh Dương xuống dưới.
Sử dụng Vạn Kiếm kiếm trận, đây mới là thực lực cực hạn của Huyền Thiên, vương giả tiểu thành cực hạn cũng không thể tranh phong.
– Vạn – kiếm – kiếm – trận – sư!
Không ít cường giả kinh hô lên từng chữ từng chữ một.
Số lượng Kiếm Trận Sư vốn là vô cùng rất thưa thớt, mà Vạn Kiếm Kiếm Trận Sư càng chung cực bên trong truyền thuyết của Kiếm Trận Sư, năm yêu nghiệt biến thái năm đó cũng có một Kiếm Trận Sư, nhưng đó cũng là mới Thiên Kiếm Kiếm Trận Sư mà thôi!