Tên béo họ Lưu nhướng mày lên, nói: “Thế này thì đáng gì, đợi lát nữa anh mới biết Trác Mộc Cường Ba tiên sinh này lợi hại thế nào.” Y đưa mắt nhìn đám người áo đen Andrea dẫn theo, lại nói: “Đám người anh dẫn theo này, chỉ sợ vẫn chưa đủ cho ông ta đánh đâu.” Nói dứt lời, liền vỗ vỗ vào cặp đùi đã hơi tê tê vì chuột rút của mình, chuẩn bị co giò chạy biến.
“Thật sao?” Andrea nở một nụ cười lạnh lẽo, liếc mắt nhìn sang một gã áo đen đứng bên cạnh mình. Tên này nhe răng cười khẩy, sải chân bước thẳng vào vòng hỗn chiến.
Tên áo đen này thể hình chiều cao cũng tương đương với Trác Mộc Cường Ba, vạt áo măng tô đen dài chấm đất, chiếc mũ phớt rộng vành đội lệch che mất hai mắt, chỉ lộ ra nửa gương mặt như nham thạch. Nhìn bóng lưng y, không hiểu sao, tên béo họ Lưu bỗng thấy thời tiết như lạnh hơn thêm chút nữa.
Trước sau, trái phải đều có kẻ địch, đâu đâu cũng là tiếng “vù vù” của dùi cui vụt vào không khí, Trác Mộc Cường Ba lách tìm khoảng trống giữa đám người áo đen, lần nào cũng lướt qua được trong những khoảnh khắc sít sao. Chỉ thấy cả người gã bước lùi về phía sau một bước lớn, vừa khéo chặn cứng đường tiến của một tên áo đen đang từ phía sau lao tới, khuỷu tay thúc mạnh ra một cú, tên kia còn chưa kịp rống lên đau đớn, cánh tay gã đã thuận thế vung ra, một tên đen đủi đứng cạnh liền bị cây dùi cui đập cho bẹp cả lỗ mũi. Tiếp ngay sau đó, gã lại cúi thấp người, tránh một dùi cui quật vào gáy, đồng thời chân phải tung ra một cước đá bay một tên khác, kế đó kéo giật tên bị đánh giập lỗ mũi ra phía sau lưng mình, làm khiên đỡ ba cây dùi cui khác quật đến, rồi lại tạt ngang một cú, ép hai tên phía trước phải lùi lại. Thân thể gã xoay một vòng, hướng về phía sau, dùng dùi cui đẩy bật một tên ra, nắm đấm đồng thời vung lên tiễn thêm một tên nữa. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, đầu người nhấp nhô, chốc chốc lại có một kẻ bất hạnh bay vút ra cùng những tiếng kêu gào thảm thiết.
Trác Mộc Cường Ba tay cầm cây dùi cui, trông như tuyển thủ đánh kiếm, thoắt tiến thoắt lùi, có tấn công, cũng có phòng thủ, luồn lách giữa đám người như cá trong nước, linh động dị thường, dùng hết khả năng biến hóa của cơ thể, lấy sức một người mà chặn cả mấy chục người lại ở góc đường. Hiềm nỗi đối phương quả thực quá đông, song quyền nan địch tứ thủ, Trác Mộc Cường Ba nghiêng người lộn vèo một vòng, vốn đã tránh được hai cây dùi cui cùng lúc chặn trên chặn dưới, đột nhiên lại cảm thấy có người đặt tay lên vai mình!
Trác Mộc Cường Ba không cần nghĩ gì, chân phải đã lẳng lặng đạp mạnh về phía sau, chỉ thấy bàn tay đặt trên vai đột nhiên lơi ra, rồi bất chợt ấn lên gót chân mình. Lần này thì gã cũng không khỏi giật thót mình, tuy chưa thấy dung mạo đối phương thế nào, nhưng Trác Mộc Cường Ba cũng có thể cảm nhận được khí thế ung dung bình tĩnh của y. Gã đột nhiên bổ nhào về phía trước, tránh khỏi cây dùi cui trước mặt, hai tay vừa chống xuống đất, chân phải liền đá vung ra, cảm thấy bàn tay đặt trên gót chân phải đã buông, hai chân gã liền vắt vào nhau, đồng thời hai tay cũng chống xuống bật mạnh lên, lộn nhào một trăm tám mươi độ về phía trước, rồi thân thể lại xoay thêm một trăm tám mươi độ nữa. Chân vừa chạm đất, Trác Mộc Cường Ba liền tức thì rùn người xuống, chân đá quét một cú, hất ngã ngửa hai tên đứng bên mé, đồng thời cũng nhìn rõ tên mặc áo măng tô đen đang đứng trước mặt mình. Chỉ thấy bên dưới chiếc mũ rộng vành, khóe môi lạnh lẽo hơi nhếch lên, phác ra một nụ cười khiến người ta nhìn mà rởn cả gai ốc.
Nụ cười cổ quái của người đàn ông khoác áo đen ấy khiến Trác Mộc Cường Ba thầm giật thót cả mình, bỗng dưng nhận ra bên dưới lớp áo bành tô dài thượt đó, một bàn chân đã thò ra đến sát trước mặt mình, gã vội lăn sang một bên né tránh, đồng thời cũng không quên vươn tay ra kê vào đầu gối đối phương. Ánh mắt người áo đen lộ vẻ tán thưởng, cẳng chân vươn ra thu giật về, rồi lại đá ra tiếp, lần này thì nhắm đúng vào cánh tay Trác Mộc Cường Ba. Trác Mộc Cường Ba chỉ thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp truyền sang, vội xoay người ba trăm sáu mươi độ, cuối cùng cũng chống tay được xuống mặt đất mà không bị đá lăn ra. Nhưng người gã lại va phải cây dùi cui của một tên mặc đồ Tây màu đen khác, đúnglúc đó, tên kia còn chưa kịp đắc ý thì đã ngã bổ ngửa ra phía sau, va vào hất văng đồng bọn phía sau ra, nhường cho Trác Mộc Cường Ba một con đường. Trác Mộc Cường Ba bị kinh hãi một phen, chỉ thấy trên trán tên áo đen ngã ngửa ra kia rỉ ra một chút máu, vết đạn. Trác Mộc Cường Ba thầm nhủ: “Lẽ nào còn có người giúp mình?”
Người khoác măng tô đen kia cũng trông thấy tên mặc đồ Tây ngã xuống, hơi nhíu mày lên, đã lại thấy Trác Mộc Cường Ba đứng lên, hai mắt hừng hực nhìn chằm chằm vào mình. Y đưa tay chỉnh lại chiếc mũ, cặp mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào mắt Trác Mộc Cường Ba. Một cảm giác kỳ dị từ mắt đối phương truyền qua, Trác Mộc Cường Ba có cảm giác như toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể mình đều đang đóng chặt lại, cơ thịt khắp người căng hết lên như muốn vỡ tung ra vậy. Trong đầu gã chợt dấy lên một liên tưởng kỳ quái, dường như tên áo choàng đen này muốn dùng ánh mắt để khóa chặt gã lại, giống như hôm gặp Vương Hựu ở bệnh viện, khiến toàn thân gã không sao nhúc nhích nổi, còn cơ thể gã thì lại đang gắng hết sức phản kháng lại điều đó. Đúng lúc này, nắm đấm của đối phương cũng đã vung tới trước mặt.
Nhìn nắm đấm đang nhỏ hóa ra to dần, cảm giác được hơi gió mạnh mẽ khiếp người ấy, trong Trác Mộc Cường Ba bỗng nhiên dâng lên một cảm giác lực bất tòng tâm, dường như cả bốn phía trước sau trái phải xung quanh mình, đều đã bị nắm đấm đó khóa chặt hết đường lui, còn những động tác phản xạ bản năng của cơ thể thì cũng không thể nào theo kịp được tốc độ của cú đấm đó. Gã vội giơ cả hai cánh tay lên, nắm đấm hai người đập mạnh vào nhau. Liền đó, tên khoác măng tô đen lại liên tiếp tấn công, đòn sau còn nhanh hơn đòn trước, khiến Trác Mộc Cường Ba chống đỡ hết sức vất vả, cứ năm chiêu thì lại trúng phải một đòn. Chỉ thấy hai người đấm qua đấm lại, xoay, đỡ, chọc, bốn nắm đấm như mãnh hổ hùng sưlao vào nhau cắn xé. Đấm thẳng, đấm móc, đấm tạt, chiêu chiêu thức thức liên tiếp không ngừng; thoắt cái đã xòe tay ra, quấn, xoay, bẻ, chặt, thoắt cái lại hóa thành rắn độc bọ cạp, quấn chặt không thôi. Người bên ngoài đứng nhìn chỉ thấy hoa hết cả mắt, thoạt trông như thể hai người đều mọc ra mười mấy cánh tay vậy. Đồng thời, chân hai người cũng không ngừng nghỉ, đá móc, đá giật, đá từ trên xuống, lên gối, cả hai đều vận dụng hết toàn bộ cơ thể mình, cố gắng áp chế được đối phương cả về tốc độ lẫn sức mạnh.
Còn như ai hơn ai kém thì chỉ có Trác Mộc Cường Ba tự hiểu rõ, đối phương mỗi lần biến chiêu, cản đỡ đều vẫn còn khoảng trống, còn gã thì đã tận hết sở năng, thân thể đã vận dụng đến mức cực hạn, nếu người áo đen này tăng tốc độ đường quyền lên thêm chút nữa thôi, chắc chắn gã sẽ không thể nào theo kịp. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Bất hạnh thay, mối lo của Trác Mộc Cường Ba đã trở thành hiện thực, sau chừng chục chiêu nữa, người khoác áo măng tô đen kia càng lúc càng thêm hứng thú với Trác Mộc Cường Ba, đột nhiên tăng tốc độ lên. Trác Mộc Cường Ba chỉ thấy trước mắt nhòe đi, bốn phương tám hướng đều là nắm đấm, vội vàng giơ cả hai tay lên chặn trước mặt, một luồng sức mạnh ào ạt dồn vào chỗ hai cánh tay giao nhau, “bộp bộp bộp”, tức thì đẩy gã lùi lại mấy bước liền. Trong lúc giật lùi, trông thấy vạt áo măng tô đen đang lao thẳng về phía mình, gã tự biết khó mà tránh được cú đá này, đành gồng người lên mà chịu đựng vậy.
Không ngờ, một tên mặc đồ Tây trông thấy Trác Mộc Cường Ba rơi vào thế yếu, nóng lòng lập công, đã vội vung dùi cui lên đập tới, vừa khéo lại xen vào giữa Trác Mộc Cường Ba và người mặc áo măng tô đen kia. Đối thủ của Trác Mộc Cường Ba nổi cơn thịnh nộ, quát lên bằng tiếng Nga: “Cút đi!” Một cước tung ra, tên láu táu tranh công kia liền như con diều đứt dây, bay qua trên đầu sáu bảy tên đồng bọn, không biết là rơi xuống chỗ nào nữa. Trác Mộc Cường Ba tranh thủ được một thoáng đó thở hổn hển, đồng thời cũng ngấm ngầm kinh hãi, nếu cú đá vừa rồi mà nhằm vào gã thì…
Tên Lưu béo thấy cục thế đã có chút biến hóa, không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Người, người đó là ai thế?”
Andrea cười cười nói: “Valeri, vua chiến đấu tay không của nước Nga chúng tôi. Luận về công phu quyền cước, không ai có thể thắng được anh ta cả. Cận vệ của ông chủ nhà chúng tôi đó.”
Đúng lúc Trác Mộc Cường Ba tránh được Valeri, một tia lửa lóe lên, gã chỉ thấy một bên má bỏng rát nhức nhối, hóa ra là một viên đạn bay sát sạt qua mặt. Trác Mộc Cường Ba vội lăn tròn một vòng, nấp vào giữa đám người, trong lòng thầm kinh hãi tự nhủ: “Chuyện gì vậy? Không phải muốn giúp mình, mà muốn giết mình hay sao? Có lẽ là chúng muốn lấy thông tin ở chỗ mình, thế nhưng, phát súng vừa rồi rõ ràng là nhắm vào mình… Hơn nữa, ở đây bao nhiêu người như vậy, chúng không để ý đến người của mình sao? Lẽ nào còn một nhóm khác nữa?”
Những kẻ khác lại ào xông lên, Trác Mộc Cường Ba không kịp nghĩ ngợi gì nữa, lại rơi vào vòng khổ chiến.
Khi viên đạn thứ ba bắn trúng một tên áo đen, Andrea mới phát hiện ra có sự bất thường, nghi hoặc hỏi: “Sao lại có súng? Ai nổ súng vậy? Có phải người của anh không?”
Lưu béo lắc đầu: “Nói lăng nhăng, người của tôi nằm dưới đất hết kia kìa. Xem ra, không chỉ có anh theo dõi tôi đâu, chính anh cũng bị người ta đeo bám rồi.”
Andrea vội ra lệnh: “Mày, mày, mấy thằng chúng mày lên nóc nhà kia xem thử, rốt cuộc là người của bọn nào. Khốn thật, cả người của bọn ta mà cũng dám bắn hả, đúng là chán sống rồi.”
Một số tên áo đen đã chạy đi, xung quanh Trác Mộc Cường Ba lại luôn có một tay bắn tỉa rình rập, những tên áo đen cũng không dám áp sát quá gần, áp lực bên cạnh Trác Mộc Cường Ba giảm xuống rõ rệt, gã vừa luồn lách giữa đám áo đen ấy, vừa cảnh giác quan sát hướng di động của Valeri, cố gắng giữ khoảng cách với kẻ địch. Lúc này, cả bọn áo đen kia ngược lại đã trở thành tấm bình phong chắn giữa gã và Valeri.
Đột nhiên, phía Đông con phố vang lên tiếng huyên náo, lại ào ra một đám người nữa. Andrea cuống lên, vội dặn dò: “Nhanh lên, bọn mày đi chặn chúng lại.” Đồng thời, cả y lẫn Lưu béo đều lấy điện thoại di động ra lí la lí lô báo cáo với cấp trên.
Lại một nửa số tên áo đen bị điều đi. Trác Mộc Cường Ba và Ba Tang cũng đã trông thấy đám người ở phía Đông con phố, nhưng vừa ngoảnh đầu, phía Tây lại loang loáng ánh đèn, không biết lại có thêm bao nhiêu tên khác. Andrea càng thêm khốn đốn, kêu lên: “Sao lại đến nữa à! Mấy thằng chúng mày, sang bên kia. Vâng vâng, vâng vâng… tôi… tôi sẽ cố hết sức. Không, nhất định sẽ ổn, nhất định sẽ ổn, nhưng mà…”
Ba Tang chặn một cây dùi cui quật tới, tung cước đá văng kẻ tấn công đi, nói: “Bao nhiêu người thế này, xem ra nhất thời chúng ta khó mà đi nổi rồi.”
Trác Mộc Cường Ba dựa lưng vào lưng Ba Tang, đẩy bật ba tên khác ra, nói: “Nhưng cứ quẩn chân ở đây đánh nhau mãi thế này cũng không phải cách, chúng ta chỉ có hai người. Phải nghĩ cách rời khỏi đây mới được.”
Ba Tang lắc đầu: “Đối phương đông quá, lại vẫn còn ùn ùn đổ về đây, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Cứ như thể chúng mai phục sẵn chờ chúng ta đến vậy.”
Lúc này ở phía Nam lại thêm một đám người nữa nhảy xổ ra, lời qua tiếng lại không hợp với đám cầm dùi cui điện ở phía Tây, hình như bắt đầu lao vào choảng nhau. Trác Mộc Cường Ba ngẩng đầu lên quan sát, cùng Ba Tang vừa đánh vừa giật lùi đến sát tường, đoạn nói: “Xem ra chỗ này là nơi bọn chúng hẹn gặp mặt với đám thanh niên chơi Pakour kia, tôi nghĩ, có lẽ chúng lợi dụng đám thanh niên ấy để dụ chúng ta tới đây, nhưng đồng thời chúng cũng lại bị những thế lực khác để ý, bọn này nối đuôi bọn kia. Tóm lại là, bình thường đám người này đều ẩn nấp xung quanh chúng ta, chẳng qua chúng ta không phát hiện ra mà thôi, giờ thì cả đám đều lộ mặt hết cả rồi. Trên thế giới có bảy mươi mấy tổ chức muốntìm Bạc Ba La thần miếu cơ mà, tôi đã bảo rồi, không thể nào chỉ có một mình tên béo đó tới kiếm tôi được.” Gã cũng tự biết, các thế lực khác e rằng đều có ý đồ tọa sơn quan hổ đấu, rồi làm ngư ông đắc lợi, chỉ hiềm nỗi sự xuất hiện của tên mặc áo măng tô đen kia, đã làm rối loạn kế hoạch của chúng.
Ba Tang nói: “Vấn đề bây giờ là, chúng ta làm sao thoát thân được đây? Cường Ba thiếu gia.”
“Ha, các người không thoát nổi đâu.” Một câu tiếng Nga vang lên tiếp lời Ba Tang. Anh ta ngoảnh đầu nhìn, liền thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác dài chấm đất, đội mũ phớt đứng chắn trước mặt mình. Lúc này, đám áo đen còn lại đều đã lao vào hỗn chiến với những nhóm người khác, vừa khéo lại để cho ba người bọn họ một khoảng trống.
“Ai vậy!” Ba Tang vừa nhìn, thấy tên này chỉ có một mình mà dám chặn hai người bọn họ lại, liền nắm chặt tay xông thẳng lên. Trác Mộc Cường Ba ở phía sau vội kêu lên: “Cẩn thận đó, Ba Tang, hắn lợi hại lắm!”
Lời còn chưa dứt, Ba Tang đã lao tới trước mặt Valeri, tay phải dứ dứ, rồi tung một cú đấm móc tay trái. Chỉ thấy Valeri vươn tay trái ra chặn bên trái, rồi gạt sang bên phải, nhẹ nhàng hóa giải thế công của Ba Tang, kế đó, cánh tay trái lại vươn thẳng ra, trúng ngay lồng ngực Ba Tang. Ba Tang loạng choạng ngã ngửa, không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, tay phải chống xuống, hai chân cùng lúc phi lên đá vào bụng dưới Valeri. Chỉ thấy tên người Nga ấy mỉm cười, hai chân đứng yên bất động, nửa thân trên khẽ ngả về phía sau, tránh hai bàn chân đạp tới của Ba Tang, kế đó dùng tay trái vợt từ dưới lên, chộp lấy gót chân Ba Tang, giơ lên cao, nhấc bổng cả người Ba Tang lộn phộc lên, rồi ngay tức thì xoay người, tung chân lên!
Mắt thấy cú đá đó sắp trúng cột sống Ba Tang, Trác Mộc Cường Ba đã kịp thời xông tới, đá thẳng vào đùi non Valeri một cú trời giáng.
Cẳng chân Valeri thu về vươn ra hết sức tự nhiên, thế công xoay chuyển, đùi non móc lại, khiến Trác Mộc Cường Ba bị lỡ đà loạng choạng mất mấy bước. Lúc này Ba Tang đã lộn một vòng rơi xuống đất, hai chân tức thì giẫm mạnh, cả người lao bổ về phía đối thủ.
Cho đến lúc này, thực lực chân chính của vua chiến đấu tay không nước Nga mới thực sự bộc lộ, y ứng phó với thế công của cả Trác Mộc Cường Ba và Ba Tang mà không hề kém thế. Ba Tang người lùn, cánh tay cũng ngắn, không gây được nhiều uy hiếp với y, nên Valeri chỉ nhằm vào Trác Mộc Cường Ba mà tấn công. Gã phải chống đỡ hết sức vất vả, hai chân đối phương đều ẩn bên dưới chiếc áo măng tô dài thườn thượt, căn bản không thể thấy y xuất cước như thế nào, hơn nữa tốc độ và sức mạnh nắm đấm của y cũng hơn hẳn gã một bậc, phen này đã toàn lực tấn công, lập tức khiến Trác Mộc Cường Ba cuống cả tay chân lên.
Được mấy chục chiêu, cả Trác Mộc Cường Ba và Ba Tang đều cùng lúc trúng đòn, tuy đã hóa giải được sức mạnh cú đấm ấy, nhưng cả hai vẫn nhất loạt liên tiếp lùi về sau, đến khi lưng áp vào chân tường mới trụ vững được thân hình. Hai người thở hổn hển, kinh hãi nhìn nhau, dùng ánh mắt trao đổi ý kiến…
“Người này là cao thủ!”
“Chúng ta không phải đối thủ của hắn!”
“Tầng hai của bức tường này có lan can, tôi lên được, anh giúp tôi!”
“Được.”
“Đi!” Trác Mộc Cường Ba đột nhiên hét lớn.