Ông Thanh bật cười:
“Từ hôm Hạ Vy “trốn” về nhà tới giờ, con bị ám ảnh hay sao mà ngày nào cũng mò tới.”
Hải Phong không khách khí mà mở cặp lồng ra rồi nói:
“Cũng có tâm lắm. Đổi món liên tục.”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười, kéo Thiên Minh tới ghế bên cạnh mình:
“Ngày mai phải làm đám cưới rồi. Sẽ mệt lắm đấy. Giờ này anh còn tới làm gì?”
Thiên Minh liếc nhìn ông Thanh rồi nói:
“Mẹ kể cho anh là người nào đó tới sát ngày cưới định quay xe, liên tục đòi giữ con gái ở nhà nên anh phải giám sát.”
Ông Thanh chỉ tay về phía đồ ăn gần đó:
“Mau hiếu kính bố vợ đi. Mai đảm bảo bố không làm loạn.”
Thiên Minh nhờ Hạ Vy xuống bếp chuẩn bị bát đũa rồi tiến tới bên ông Thanh, trổ tài xoa bóp.
“Bố nhớ ngày mai “ngoan” một chút đấy. Như vậy cuối tuần nào con cũng tới bóp vai cho bố.”
Ông Thanh tủm tỉm cười:
“Anh yên tâm.”
Hải Phong và Trần Vĩnh nói chen vào:
“Ngày mai người dẫn Hạ Vy vào lễ đường là bọn tôi. Cậu có nghĩ nên…”
Nói xong, cả hai người bọn họ vỗ vỗ lên vai mình. Thiên Minh không hề ngần ngại, tiến tới mát-xa cho hai ông anh vợ.
Mẹ Phụng và Hạ Vy cười tới chảy nước mắt.
“Được rồi. Được rồi. Lại đây ăn gà không nguội mất.”
Thiên Minh tủm tỉm cười, đẩy chén gà hầm tới trước mặt Hạ Vy:
“Em ăn đi. Món này đặc biệt làm cho em đấy.”
Hạ Vy ngạc nhiên:
“Tại sao chứ?”
Thiên Minh thì thầm:
“Bồi bổ dần để mẹ khoẻ, con khoẻ.”
Hạ Vy cười khúc khích, tự mình “chén” hết đồ ăn trong bát. Thiên Minh và cô đều mong sớm có một em bé cho vui cửa vui nhà. Chỉ có điều giục tốc bất đạt, cái gì mình quá mong mỏi đôi khi lại không đến như dự tính.
Sau khi Thiên Minh rời đi, ông Thanh hạ lệnh ai về phòng đó. Vì Lan Phương và bé Bin đã đi ngủ từ sớm nên Hải Phong về phòng dành cho khách cùng với Trần Vĩnh. Mẹ con bà Phụng và Hạ Vy trở về phòng của cô do hai người có nhiều điều muốn tâm sự vào đêm đặc biệt này.
…
Ông Thanh không ngủ được nên ra sân vườn ngồi hút một điếu thuốc. Hạ Vy thấy vậy nên mang áo khoác xuống cho ông.
“Bố vào trong nhà đi. Ở ngoài này lạnh dễ bị cảm lắm.”
Ông Thanh vội vàng ấn đầu điều thuốc vào gạt tàn rồi khoác chiếc áo Hạ Vy đưa cho mình.
“Con cũng không ngủ được sao?”
Hạ Vy khẽ gật đầu:
“Từ nhỏ con đã luôn mơ ước có một người cha giống như bao bạn bè khác. Con đã rất vui khi cuối cùng giấc mơ đó đã thành hiện thực.”
Ông Thanh ôm con gái vào lòng, nhẹ nhàng nói:
“Bố xin lỗi. Giá như bố có thể tìm được con sớm hơn…”
Hạ Vy mỉm cười:
“Mỗi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Con thấy mình may mắn vì giờ đây ngoài bố mẹ và anh Hải Phong, con còn có thêm một người anh là Trần Vĩnh.”
Nói xong, Hạ Vy tiếp lời:
“Bố đừng suy nghĩ nhiều quá. Cho dù con có kết hôn cùng Thiên Minh, con vẫn mãi là con của bố, là một mảnh ghép nhỏ của gia đình mình.”
Ông Thanh xoa nhẹ lên mái tóc của Hạ Vy rồi nói:
“Phải sống thật hạnh phúc con nhé.”
Hạ Vy gật đầu, không ngăn nổi nước mắt, khẽ nói một tiếng:
“Vâng.”