Được chim quên ná, được cá quên nơm, có mới nới cũ, huống chi thập hoàng tử trời si đã mang tính đa nghi, ngoài bản thân hắn ra thì hắn không còn tin ai nữa cả. Làm sao hắn có thể dễ dàng để cho kẻ nắm nhược điểm của mình sống bên người được, như vậy thì chẳng phải ngày ngày đều bất an hay sao? Ám sát đệ tử hạch tâm của Thất Huyền võ phủ, tội danh này cũng đủ để cho thập hoàng tử bị Thất Huyền cốc ban cho cái chết rồi!
Thất bại, ta phải chết!
Mà thành công, ta cũng phải chết!
Tước đoạt vinh hoa phú quý của ta, hủy diệt tiền đồ của ta, còn muốn lấy tính mạng của ta nữa!
Dương Chấn, ngươi điên rồi!
Còn cả người cô “tốt bụng” của ta nữa, chủ ý này cũng có sự tham gia của ngươi, để cho đứa con mình tranh được ngôi vị hoàng đế, ngươi có thể hạ độc thủ với cháu mình như thế, được lắm!
Vận mệnh của Chu Viêm ta, sẽ do bản thân ta nắm lấy!
Trong mắt Chu Viêm hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, hắn thề, phải giết sạch toàn bộ những kẻ tính kế hắn này.
Lực lượng, ta muốn lực lượng, giết chết Lâm Minh! Giết chết Dương Chấn! Thống trị tất cả! Nắm giữ sinh tử của chúng sinh!
Kẹtzzz…
Thập hoàng tử mang theo hộ vệ, đẩy cửa rời khỏi Chu gia phân bộ, Lan Vân Nguyệt ngồi trong đại sảnh, nhìn thập hoàng tử rời đi, trong lòng mờ mịt, không biết phải làm sao.
Cửa phòng Chu Viêm khép hờ, lưu lại kẽ hở như miệng của một con dã thú, Lan Vân Nguyệt không có dũng khí bước vào căn phòng kia, nhưng nàng lại không thể rời đi, chỉ có thể mờ mịt chờ đợi trong đại sảnh.
Qua một khắc sau, Chu Viêm từ trong phòng đi ra, Lan Vân Nguyệt theo phản xạ đứng lên.
Chu Viêm tiện tay vung lên, một tấm lụa mỏng manh bay về phía Lan Vân Nguyệt, Lan Vân Nguyệt theo bản năng nhận lấy, vừa nhìn thì thấy đó là khế ước đính hôn của họ.
– Xé đi.
Chu Viêm thuận miệng nói.
– Cái… Cái gì?
Bàn tay Lan Vân Nguyệt cứng đờ.
– Hôn ước giữa chúng ta được giải trừ, từ giờ trở đi, ta bị đuổi ra khỏi Chu gia.
– Đuổi… Đuổi khỏi Chu gia?
Lan Vân Nguyệt hoàn toàn giật mình, làm sao lại như vậy?
Chu Viêm nói:
– Ngươi đính hôn với ta, đơn giản là nhìn trúng thân phận, quyền thế, tiền tài của ta, hiện tại, những thứ này thì ta đã không có nữa, ngươi đi theo ta, đã không có bất kỳ ý nghĩa nào, khế ước đính hôn này cũng chỉ là một trò cười mà thôi.
Chu Viêm nói xong, ngón tay bắn ra một cái, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, khế ước trong tay Lan Vân Nguyệt đã bị chân nguyên cắt thành các mảnh vụn!
Trong khoảnh khắc kia, đầu óc Lan Vân Nguyệt như trống rỗng, tại Thiên Vận quốc, một cô gái đính hôn, sau đó bị hủy hôn thì chính là một chuyện rất sỉ nhục, khi tái giá sẽ bị ảnh hưởng lớn, các nhà giàu khi cưới vợ thì tuyệt đối sẽ không cưới loại nữ nhân này, cho dù có cưới thì cũng chỉ để làm thiếp mà thôi.
– Ngươi có thể đi được rồi.
Chu Viêm đã hoàn toàn bình tĩnh, hắn nói xong lập tức xoay người rời đi, không nhìn Lan Vân Nguyệt một cái nào, lúc này trong lòng hắn đã tràn ngập cừu hận, tên “Chu Viêm” khi trước đã chết rồi, làm sao hắn còn có tâm tư chú ý tới cảm nhận của Lan Vân Nguyệt nữa.
Đi ra khỏi Chu gia phân bộ, Lan Vân Nguyệt mờ mịt bước trên đường, đã xong hết rồi… Chuyện với Chu Viêm đã hoàn toàn xong rồi…
Nàng đột nhiên phát hiện, mình lại không có vẻ khổ sở cùng tuyệt vọng mà một cô gái bị vứt bỏ nên có, mà ngược lại còn có một loại cảm giác thở phào một hơi.
Khi tấm khế ước kia nát tan, áp lực và mỏi mệt cũng tan biến theo…
Cơn gió đêm cuối thu rất lạnh, thổi cho thân người lạnh buốt, buổi đêm tại Thiên Vận thành vẫn rất náo nhiệt, thanh lâu sáng vàng, đèn lồng màu đỏ treo cao, mùi son phấn nữ nhân lan ra cả mười trượng.
Nhìn cảnh tượng nhốn nháo này, Lan Vân Nguyệt đột nhiên khẽ cười, một nụ cười gần như giải thoát, nàng nhớ tới khi còn nhỏ, chơi đùa với Lâm Minh trên bãi cỏ, nhớ tới những ngày trời ma bọn họ đi hái hóa dại, bước trên những viên đá trơn trượt qua dòng suối nhỏ, đôi chân trắng như tuyết ngâm trong nước suối mát lạnh, nếu chân có chút bùn thì sẽ khiến cho lũ cá nhỏ tới đáp nhẹ vào chân, cảm giác hơi ngứa ngáy… Bởi lớn lên từ tửu lâu, nên hắn từ lúc còn rất nhỏ đã nấu ăn rất ngon, bắt gà rừng, hái rau dại, hái quả dại, đào đất nấu nướng đủ loại mỹ thực, khi mình bị bệnh, hắn sẽ chạy vài dặm lên núi lấy nước suối mát về nấu cháo thuốc cho mình…
Nhưng mà… Mọi thứ đều đã không quay trở về được nữa.
Không biết từ khi nào, trên mặt Lan Vân Nguyệt đã chảy đầy nước mắt, nàng hối hận, cũng không phải do hiện tại Lâm Minh trở thành ngôi sao mới chói mắt nhất Thiên Vận quốc, khiến cho nàng bỏ lỡ cơ hội trở thành phu nhân của trấn quốc nguyên soái, thậm chí là Thất Huyền sứ, mà là hối hận mình đã vì xa hoa và hư vinh mà vứt bỏ hạnh phúc đơn giản nhất, hồn nhiên nhất kia.
Nàng bước đi vô định, thân thể đơn bạc được phủ một chiếc váy dài màu xanh, dưới ánh đèn lồng màu đỏ chiếu xuống, bóng dáng này kéo dài trong đám sương mù, giống như một con bướm xanh lạnh run trong cơn gió lạnh cuối thu.
Nàng không muốn về Thất Huyền võ phủ nữa, với tư chất của nàng, mất đi dược liệu quý giá hỗ trợ, thì cuộc đời này nàng cũng sẽ không có thành tựu gì cao trong võ học cả.
Nàng cũng không muốn về Thanh Tang thành, nàng không còn mặt mũi nào trở về nữa, nàng không biết nên đối diện như thế nào với phụ mẫu của mình, với láng giềng quê nhà nữa.
Hơn nữa, quan trọng nhất là, nàng không muốn gặp lại Lâm Minh, không thể gặp lại…
Lâm Minh đang ngồi trong chiếc xe ngựa Tuyết Long mã, hoàn toàn không biết biến hóa trong vận mệnh của Chu Viêm và Lan Vân Nguyệt, cùng với các âm mưu đang nhằm vào hắn.
Hắn đương nhiên biết cừu hận giữa mình và Chu Viêm đã không thể hóa giải được, cũng đoán được sau này Chu Viêm có thể sẽ tìm thời cơ để trả thù, nhưng hắn lại không có khả năng giết chết Chu Viêm, dù sao thì Chu Viêm cũng là đệ tử chính thức của Thất Huyền võ phủ, giết hắn thì cũng ngang với việc khiêu chiến quyền uy của võ phủ.
– Lâm đại nhân, mời xuống xe.
Xe ngựa dừng lại, một thị vệ của phủ thái tử cung kính nói với Lâm Minh.
Lâm Minh vén rèm xe ngựa lên, hắn vốn tưởng rằng thái tử sẽ gặp hắn trong thư phòng của thái tử phủ, không nghĩ tới lại ra khỏi Thiên Vận thành, đi tới chân núi Đại Chu sơn, nơi này cách Thất Huyền võ phủ cũng không quá xa.
Đi xuống xe ngựa, Lâm Minh phát hiện ra, xe ngựa đang dừng trước một tòa phủ đệ, phủ đệ này cũng không xa hoa, nhưng bên trong lại được xây dựng cực kỳ lịch sự tao nhã, cây cầu, suối nhỏ, núi giả, hành lang gấp khúc, thoạt nhìn lại không giống như một phủ đệ, mà càng có vẻ giống một lâm viên hơn.
– Ha ha, Lâm huynh đệ, tòa nhà này, ngươi có thích không?
– Ân?
Lâm Minh thoáng sửng sốt, đã lờ mờ đoán được Dương Lâm muốn làm gì, hắn muốn đưa tòa nhà này cho mình.
Nếu mình thu tòa nhà này, thì mình cũng sẽ trở thành người của phái thái tử.