Bước chân anh thả chậm dần rồi từ từ dừng lại, ánh mắt anh sắc bén như dao, có chút giận giữ nói :”Cháu buông ra!”
Tim cô nhảy lên một nhịp, ngón tay cũng run lên một chút, khí lạnh bao quanh lấy cô. Khúc Yên vừa sợ vừa lo :”Chú Thẩm, đừng giận nữa được không?”
Anh khẽ hít một hơi khí lạnh, sự ôn nhu của cô rất dễ khiến người khác đem cô ra để tức giận lên, bàn tay cô bị bóp chặt rồi bị kéo khỏi người anh. Anh nhìn cô với ánh mắt sắc bén như muốn giết người, lướt qua người cô rồi lái xe rời đi.
Khi anh đã rời đi xa cô vẫn còn cảm giác sợ hãi, cô biết vì sao cha cô dù có tức giận với cô thế nào nhưng khi thấy cô ngồi cạnh anh cũng không dám kéo cô qua, cô biết vì sao chỉ một ánh mắt cảnh cáo không nói câu nào của anh cũng có thể khiến Bạc Kiêu đang nói khng ngừng nghĩ cũng trở nên im bặt không nói tiếng nào.
Giờ cô hiểu rồi, cái ánh mắt chết chóc đó vô cùng bức bối, chỉ cần nhìn thôi là đã như bị anh bóp nghẹn cổ lại, cô cố gắng bình ổn lại tâm trạng mình lấy điện thoại ra gọi lại cho anh nhưng hoàn toàn không ai nghe máy. Đến cuối cùng tiếng đổ chuông cũng không còn nữa.
Anh thật sự tắt nguồn di động luôn rồi.
Khúc Yên lái xe đến công ty anh, hốt ha hớt hải hỏi lễ tân thì biết anh chưa trở về.
Cô gấp đến mức nóng hết cả người, lái xe đến ngôi biệt thự âm u kia của Thẩm Tây Thừa.
.
Cô vừa mới dừng xe từ bên trong là đã có tiếng đổ vỡ đồ đạc, tiếng ly thủy tinh bị đập. Khúc Yên thật sự rất sợ hãi việc này, lấy di động gọi cho cha mình thuật lại mọi chuyện. Ông bảo ông sẽ đến rất nhanh, luôn miệng bảo cô lúc này đừng đến gần Thẩm Tây Thừa, anh thật sự sẽ giết bất kì kẻ nào trong lúc giận dữ. Trong giọng ông kèm theo sự lo lắng, vừa lo cho cô lại lo cho Thẩm Tây Thừa.
Khi tắt máy cô lại nghe thấy tiếng đồ đạc đổ vỡ không có ý ngừng lại, cô thở ra một hơi cũng không thể không màn không lo.
Cô tự nhủ, cô là con gái. Nhất định anh sẽ không tức giận đến mức là đánh cô hoặc dùng dao đâm cô.
Cô lấy can đảm rồi vào trong ngôi nhà đáng sợ đó.