– Mọi người phân công nhau phá vòng vây!
Lúc này trong các cao thủ của Hồng Hoa chỉ còn có Trần Gia Lạc là võ công cao nhất lại không hề hấn gì, ở giữa sân bay lượn, không ngừng thoắt bên này, thoắt bên kia cứu giúp các vị đương gia đang rơi vào hiểm cảnh, đám quân thị vệ cũng không ngăn cản lại Trần Gia Lạc được.
Kim Địch Thư Sinh Dư Ngư Đồng vừa đẩy lùi hai tên thị vệ trước mắt, thì lại có hai tên thị vệ khác xông vào, nội lực đang bị suy giảm trầm trọng, vừa hơi thất thần thì bụng dưới trúng ngay một cước, ngã bật vào bên cạnh ngọn giả sơn, vài tên thị vệ liền múa đao chém xuống, Dư Ngư Đồng trong đầu thầm hô: “ Mệnh ta tuyệt rồi..”
Nhưng mấy tên thị vệ lại rú lên thảm thiết, từng tên ngã xuống đất, Dư Ngư Đồng ngẩng đầu lên xem, thì thấy mấy tên thị vệ đầu bị trúng ám khí kim châm.
-Phù Dung Kim Châm!
Dư Ngư kinh ngạc quay đầu lại, từ nơi không xa Lý Nguyên Chỉ trong trang phục thị vệ đang đứng, hai người đây là lần thứ hai gặp lại, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt như muốn nói lên rất nhiều điều.
-Đi theo muội!
Lý Nguyên Chỉ kéo Dư Ngư Đồng đi ra ngoài, nào ngờ Dư Ngư Đồng lại hất cánh tay của nàng ra.
Thấy Lý Nguyên Chỉ ngơ ngác nhìn, Dư Ngư Đồng cắn răng nói:
-Hôm nay người Hồng Hoa hội có thể toàn quân bị diệt, tại hạ mặt mũi nào sống chui nhủi ở trên thế gian, cùng với mấy vị ca ca đồng sinh cộng tử cũng không uổng kiếp sống đời này, Dư mỗ biết Lý tiểu thư đối với tại họ có tấm chân tình, tại hạ nguyện kiếp sau sẽ đến đáp/
Nói xong Dư Ngư Đồng một lần nữa phóng ngược trở lại bên trong chiến trường:
-Tứ tẩu, đệ đến trợ giúp tẩu đây.
Thì ra lúc nãy Văn Thái Lai bị trọng thương dưới chưởng của Tống Thanh Thư, một thân công phu chỉ còn lại không tới ba phần mười, bị đám thị vệ vây công, lúc mày tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Lạc Băng làm sao đứng nhìn phu quân của mình xảy ra chuyện, nên vội nhảy tới chạy đến bên cạnh y cùng kề vai chiến đấu, bảo vệ cho phu quân của mình.
Lạc Băng võ nghệ cũng cao cường, Uyên Ương đao của nàng cũng đạt được cảnh giới thành thạo cực kỳ, chỉ tiếc là xung quanh quân thị vệ quá nhiều, với lại còn phải lo lắng cho phu quân Văn Thái Lai, nên cũng không lâu lắm, Lạc Băng cũng đã bị trúng vài vết chém ngang đùi và trên bả vai..
Lúc vừa rồi Dư Ngư Đồng xoay người lại nhìn, vừa vặn mắt thấy tình cảnh này của Lạc Băng, gã từ lâu nay đối với vị tứ tẩu thành thục quyến rũ này đã có tâm tư: “ Nếu Tứ tẩu chết rồi, chính mình còn sống ở trên cõi đời này còn có ý nghĩa gì?..”
Nghĩ đến như vậy, nên Dư Ngư Đồng liền kiên quyết từ chối sự cứu giúp Lý Nguyên Chỉ, lấy lý do việc nghĩa chẳng từ nan mà quay trở lại giữa trường.
Một tiếng hét thảm, Chương Tiến thập đương gia đã bị loạn đao chém chết, mọi người trong Hồng Hoa trợn mắt muốn nứt vỡ ra, Văn Thái Lai hô to:
-Tổng đà chủ, không cần quản đến chúng ta, ngươi cứ đi trước, chỉ cần Hồng Hoa hội còn hơi thở cuối cùng, thì sau này có thể phục hưng, ngày sau thay mặt chúng ta báo thù, Thường thị huynh đệ, chúng ta cùng yểm hộ Tổng đà chủ rút lui.
Thường thị huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, đáp:
-Được….
Huynh đệ Thường Hách Chí, Thường Bá Chí liền tới bên cạnh Văn Thái Lai, nhưng là bất ngờ hai người lại chụp nắm lấy bả vai của y, quăng cả thân mình Văn Thái Lai vào trong đám thị vệ .
-Tứ ca!
Lạc Băng thất sắc, đang loạng choạng vì vết thương, phu quân của mình rơi về phía đối phương đầy dẫy cương đao sáng loáng cương, làm sao mà còn giữ được mạng sống?
-Bắt sống tên phản tặc này cho ta!
Khang Hi còn nhớ vừa rồi Văn Thái Lai đối với mình vô lễ, làm sao để cho y chết nhẹ nhàng như vậy?
Bị huynh đệ của mình phản bội, Văn Thái Lai tức giận công tâm, lại bị đám thị vệ đem đao gác ở trên cổ mình, chịu không nổi, liền hôn mê bất tỉnh.
Biến cố này xảy ra, song phương bên nào cũng không ngờ tới, một thoáng ngác nhiên, phòng tuyến nhất thời lộ ra một khe hở, huynh đệ Thường thị nhân cơ hội liền xông qua thoát được ra bên ngoài.
-Tổng đà chủ, không cần quan tâm đến, ngày sau sẽ thanh lý môn hộ, ta yểm hộ cho ngươi, đi mau đi!
Trải qua trận hỗn chiến, trên người Triệu Bán Sơn ám khí còn lại không có mấy, lần này đem toàn bộ ám khí bắn tới đám thị vệ đang bao vây chung quanh Trần Gia Lạc.
Việc đã đến nước này, Trần Gia Lạc không thể không đi, y đánh gục vài tên thị vệ chặn đường, thân hình lướt qua vòng vây, hướng về phía ngoài tẩu thoát..
Nhìn bên cạnh mình tứ tẩu Lạc Băng long lanh diễm lệ, vết chém trên bắp đùi làm rách làn vải hở ra làn da trắng bạch hòa lẫn máu tươi, vết chém trên bả vai kéo dài tới trước ngực làm lộ cái yếm đỏ, Dư Ngư Đồng lo lắng với sắc đẹp của nàng, nếu rơi vào trong tay Thanh binh sẽ chịu lăng nhục, nên vận lên tàn dư khí lực, chụp lấy Lạc Băng hướng về ngọn giả sơn ném tới, vừa xoay người lại ngăn cản truy binh, một bên thì trong miệng hét to:
-Hãy cứu người giùm ta….
Lạc Băng từ lâu khí kiệt, vừa rơi xuống đất liền hôn mê bất tỉnh.
Trốn ở phía sau ngọn giả sơn, Lý Nguyên Chỉ thấy Dư Ngư Đồng quay trở lại chỉ là vì cứu một nữ nhân khác, trong lòng nàng chua xót, có điều thấy thái độ của Dư Ngư Đồng kiên quyết, đang liều mạng ngăn cản đám thị vệ đang xông tới về phía nàng, nên không thể làm gì khác hơn là nhịn xuống trong lòng oan ức, vác lên Lạc Băng chạy đi.
Bây giờ chung quanh phòng bị nghiêm ngặt, hoàng cung lại quá lớn, Lý Nguyên Chỉ lại không biết nên chạy về phương hướng nào, do dự một chút, nàng dậm chân, ôm lấy Lạc Băng hướng về gian nhà mấy ngày nay đang trú ngụ, trong lòng suy nghĩ: “ Bây giờ cứu mạng người trước đã, nếu Tống Thanh Thư có quay trở về phát hiện, đến lúc đó thì tính sau..”