“Đệ định rời đi sao?” Lý Long Cơ rất ngạc nhiên: “Ta đang có việc cần bàn bạc với đệ, đệ lại tặng ta một ‘bất ngờ’ đấy.”
“Vương gia, hai người chúng thần ở lại đây cũng không phải ý hay, dù sao thì thần cũng là tội pham đang trốn truy nã, nếu như không may để lộ chuyện này ra ngoài, e là sẽ gây bất lợi cho vương gia. Vậy nên thần và Nhã Lâm muốn đến một nơi không ai biết, sống một cuộc đời an yên, không màng đến chuyện đời nữa.”
Nghe vậy, Lý Long Cơ chỉ biết thở dài: “Nói vậy, hai người đã quyết định rồi?”
“Vâng.”
“Vậy nếu bản vương có việc cần đệ giúp, đệ sẽ giúp bản vương chứ?”
“Vương gia có việc, thần sẽ không chối từ.”
“Được, vừa hay bản vương đang có việc, nếu như đệ muốn ẩn cư thì cứ đợi xong chuyện này đã, được không?”
“Vương gia có chuyện gì ạ?” Trần Cẩn Phong thấy dáng vẻ của vương gia, thầm đoán đây là việc quan trọng.
“Đệ biết lúc đệ ở Quý Châu, trong triều đã xảy ra chuyện gì không?” Lý Long Cơ nghiêm túc kể: “Hoàng thượng băng hà rồi.”
“Cái gì?” Trần Cẩn Phong vô cùng kinh ngạc: “Mặc dù nghe nói là Hoàng thượng mắc bệnh nhưng cũng không đến mức ra đi nhanh như vậy.”
“Lý Hiển chết rồi sao?” Nhã Lâm cười sung sướng: “Xem ra muội không cần ra tay, ông trời tự biết trừng phạt bọn họ.”
“Nhã Lâm!” Trần Cẩn Phong biết nàng vẫn còn ôm hận, nhưng cũng không nên thể hiện ra như vậy trước mặt Lý Long Cơ.
“Đệ muội, chẳng lẽ lỗi lầm của tổ mẫu gây ra, muội nhất định phải trách tội hậu nhân sao?” Lý Long Cơ hơi nghiến hàm.
Nhã Lâm ngước mắt, trong mắt nàng tràn ngập nỗi đau buồn và thất vọng: “Tiểu nữ đã hứa với Phong ca ca sẽ bỏ qua cho ngài.”
Lý Long Cơ không đáp lời nàng mà quay sang nói với Trần Cẩn Phong: “Sau khi Hoàng thượng băng hà, Vi Hoàng hậu lại che giấu chuyện này với bên ngoài, đến nay vẫn chưa chiếu cáo thiên hạ. Ta cảm thấy chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Thông tin truyền ra từ trong cung rằng Hoàng thượng băng hà vào buổi chiều, mà trưa ngày hôm đó đã xảy ra một chuyện kì lạ.”
“Chuyện kì lạ thế nào?” Trần Cẩn Phong cảm thấy vấn đề rất nghiêm trọng.
“Người luôn được chiều chuộng như An Lạc công chúa và Vi Hoàng hậu lại đột nhiên làm bánh cho Hoàng thượng, sau đó đến chiều thì Hoàng thượng rời xa nhân thế.”
“Ý của ngài là Vi Hoàng hậu và An Lạc công chúa bắt tay với nhau hãm hại Hoàng thượng?”
Lý Long Cơ nói tiếp: “Mặc dù có tiền căn nhưng chuyện này rất quan trọng, bản vương không dám mạo muội suy đoán, vậy nên mới phái thân tín trong cung đi điều tra. Kết quả đệ biết sao không, Hoàng thượng bị trúng độc nên qua đời.”
“Xem ra Vi Hoàng hậu và An Lạc công chúa có hiềm nghi lớn nhất, như Hoàng thượng rất thương yêu hai người họ, sao họ có thể ra tay tàn độc như vậy. Không lẽ trong đó có một bí mật không thể cho ai biết sao?” Trần Cẩn Phong ngạc nhiên nhìn Lý Long Cơ.
“Rất có khả năng, nhìn vào thực tế, chuyện Hoàng thượng băng hà mà Vi Hoàng hậu giữ bí mật không thông báo đủ để chứng tỏ đây là việc bà ta làm. Còn về nguyên nhân, ta nghĩ có liên quan đến sự việc xảy ra nửa tháng trước. Lúc đó chuyện Vi Hoàng hậu thao túng triều chính khiến các đại thần bất mãn, Hứa Châu Ty Binh tham quân Yên Khâm Dung đã dâng tấu vạch trần việc Vi Hoàng hậu hại nước: ‘Hoàng hậu dâm loạn, can dự quốc chính, tông tộc cường thịnh; An Lạc công chúa, Võ Diên Tú, Tông Sở Khách gây hại cho xã tắc.’Do đó Hoàng thượng đã triệu Yên Khâm Dung vào. Yên Khâm Dung ở trong nội điện khảng khái đối đáp, liệt kê đầy đủ tội trạng của Vi Hoàng hậu khiến Hoàng thượng cũng phải á khẩu không biết nói sao. Chuyện này nhanh chóng bị Vi Hoàng hậu biết được, bà ta ra lệnh cho thân tín là Binh bộ Thượng thư Tông Sở Khách chặn Yên Khâm Dung lại trên đường xuất cung. Sau đó dẫn ông ây đến đại điện rồi dùng gậy đánh chết ông ấy ngay trước mặt Hoàng thượng. Mặc dù lúc ấy Hoàng thượng không lên tiếng nhưng sau sự việc đó thì dần xa cách Vi Hoàng hậu, thậm chí không muốn gặp mặt bà ta. Ta nghĩ bà ta đã đánh hơi được điều gì đó, lại sợ Hoàng thượng truy cứu mọi chuyện nên đã xuống tay trước.”
“Chuyện này Tương vuong có biết không ạ?”
Lý Long Cơ gật đầu: “Ta đã nói cho phụ vương rồi.”
“Tương vương nghĩ sao về chuyện này?”
“Phụ vương có tấm lòng nhân hậu, ông ấy rất ngạc nhiên về chuyện này. Theo ý ông ấy, chúng ta hãy cứ giữ vững trận địa, đừng đi quan tâm đến chuyện của người khác.”
Trần Cẩn Phong hơi suy ngẫm một lúc, chàng cảm thấy kinh hãi: “Tương vương luôn dĩ hòa vi quý, nhưng e rằng lần này ông ấy muốn hòa cũng không được.”
“Ý của đệ là sao?”