“Ngủ thêm lát.” Vương Điền không muốn cử động, vuốt ve eo hắn: “Không khó chịu sao?”
“Trẫm luyện kiếm còn đổ mồ hôi nhiều hơn đây.” Lương Diệp kiên trì kéo anh dậy, tiếp đó lừa gạt bế anh lên ngựa. Hai người một ngựa lao đi như bay.
Hai canh giờ sau, một toán người cưỡi ngựa băng qua hang núi kia. Người cầm đầu xuống ngựa, bốc một nhúm tro đã lạnh ngắt xem xét, đoạn đứng dậy tát thẳng vào cái miệng rộng của một người: “Các ngươi làm ăn kiểu gì đấy?! Hắn dẫn theo một thư sinh yếu gà thế mà vẫn cao chạy xa bay vậy được!”
“Thưa thủ lĩnh, chắc chắn Lương Diệp sớm đã phát hiện ám vệ có vấn đề nên cố tình lấy Vương Điền ra lòe mắt chúng ta.” Người bị đánh căm tức nói: “Tại hắn gian xảo quá.”
“Còn kiếm cớ!” Đối phương tát gã thêm phát nữa, lạnh lùng nói: “Vất vả lắm mới canh được lúc Lương Diệp rời cung, bằng mọi giá không được để hắn sống sót quay về, đuổi theo tiếp!”
…
Đến phủ đệ tại huyện Khánh Thương, việc đầu tiên Vương Điền làm chính là kéo Lương Diệp đi tắm.
Lương Diệp lười biếng ngáp một tiếng, dựa lên thành bể mặc anh tắm rửa cho mình. Vương Điền rửa sạch từ trong lẫn ngoài, bàn tay trượt từ bờ vai hắn xuống, làm xằng làm bậy một hồi rõ mồn một.
Tuy mắng Lương Diệp là thú vật nhưng có vẻ anh cũng chẳng tốt lành hơn là bao. Lương Diệp biết có sâu tình thì mình không chống trả được nên nhanh chóng thay đổi từ trạng thái kháng cự thành chủ động hưởng thụ, thậm chí tích cực đưa ra yêu cầu muốn chiêm ngưỡng căn phòng bí mật của anh.
“… Ngươi tém tém chút đi.” Trái với hắn, chính chủ Vương Điền lại thấy xấu hổ, nghiến răng nói: “Chẳng phải ngươi không cam lòng khuất phục dưới người khác sao?”
Lương Diệp tủm tỉm nói: “Ngươi là người khác?”
Câu này đã thành công khơi dậy ngọn lửa bên trong Vương Điền. Cứ vậy, anh dẫn hắn tới chiêm ngưỡng “Kho báu” của mình một chuyến tử tế.
Lương Diệp khen ngợi “ý tưởng diệu kỳ” của anh, thậm chí còn khiêm tốn “ngâm cứu” và nghiêm túc “xin chỉ dạy”. Đến khi Vương Điền đòi đủ nợ, đã sang sáng sớm ngày hai mươi chín tháng Chạp.
Sâu tình hết hiệu lực từ tối qua rồi. Lương Diệp cũng mặc cho anh làm trò xằng bậy. Chơi xong một lượt toàn bộ những món đồ chơi thú vị trong căn phòng bí mật, thằng oắt này mãn nguyện nói: “Trẫm học xong rồi, ngươi chờ đấy.”
Vương Điền lập tức có cảm giác ăn xong bữa tiệc thịnh soạn này thì khả năng mình sẽ phải trả bữa khác. Lương Diệp chưa từng nương tay trong việc giày vò anh… dù chính anh cũng chẳng nể nang gì lúc giày vò Lương Diệp.
Có điều, quả thực phải công nhận rằng “đam mệ” nào đó trên giường của anh và Lương Diệp đồng bộ với nhau đến đáng sợ, kể cả chỗ nhạy cảm cũng từa tựa nhau. Loại cảm xúc cấm kỵ quái lạ này phóng đại đến tột cùng, kích thích từng dây thần kinh của họ, khiến đôi bên thèm khát lẫn nhau không ngừng nổi.
Lương Diệp nghiêm túc tính toán với anh: “Bây giờ ngươi nợ trẫm hai lần.”
“Tính toán chi li.” Vương Điền phản công.
Lương Diệp ôm anh cười, nhận xét: “Sâu tình kia của người chẳng hữu ích mấy.”
“Cũng tạm thôi, ít nhất nó khiến ngươi nằm yên ngoan ngoãn ưm…” Mấy ngày nay, Vương Điền cứ mở miệng là buông lời bỉ ổi. Da mặt Lương Diệp có dày đến mấy vẫn hơi khó đỡ nổi.
“Bỉ ổi đến tột độ. Mấy ngày nay trẫm thấy tai mình cũng bị vấy bẩn luôn rồi.” Lương Diệp che miệng anh, biểu cảm tựa đang cảm nhận nỗi khổ của một người bị vấy bẩn. Tâm trạng Vương Điền cực tốt, cười với hắn, đôi mắt cong cong.
Lương Diệp bị nụ cười của anh làm cho lòng dạ ngứa ngáy. Hắn kéo anh dậy: “Làm sủi cảo.”
Vương Điền chẳng thể hiểu nổi: “Mai mới là ngày cuối năm.”
“Trẫm cứ muốn ăn hôm nay đấy.” Lương Diệp đẩy anh tới phòng bếp.
Vương Điền không đả động được hắn, bèn dặn dò người hầu thu xếp phòng bếp cẩn thận, tiện thể hỏi: “Hình như sáng nay có bồ câu đưa thư bay tới nhà?”
“Sung Hằng gào thét đòi trẫm về, đừng quan tâm.” Lương Diệp treo mình trên người anh: “Trẫm chưa ăn đồ ngươi nấu bao giờ.”
“Thực ra ta… không giỏi nấu ăn lắm.” Vương Điền hơi ngại ngùng: “Chỉ biết rán trứng và gói sủi cảo.”
“Trẫm biết nhiều hơn ngươi nhiều.” Lương Diệp kiêu ngạo kể: “Trẫm biết làm gà quay, vịt nướng, cá nướng, mì nước, chân giò kho tàu, cá chua ngọt…”
Lương Diệp kể một lèo tên các món ăn. Vương Điền ngạc nhiên hỏi: “Ngươi là Hoàng đế hay là đầu bếp?”
Lương Diệp rất đỗi hào hứng quan sát anh cán bột: “Hồi nhỏ, hễ rảnh, trẫm sẽ đi dạo lung tung khắp nơi, lén học từ đầu bếp Ngự Thiện Phòng. Về sau nhặt được Sung Hằng, đứa bé này siêu kén ăn, chỉ chịu ăn đồ trẫm nấu nên lại học thêm ít món nữa.”
Vương Điền đưa cho hắn một miếng bột tròn đã cán dẹt: “Sung Hằng nói ngươi nhặt được cậu ta khi cậu ta còn đỏ hỏn.”
“Ồ.” Lương Diệp quan sát cách gói của anh, chầm chậm miết thành các nếp gấp sủi cảo: “Cậu ta bị vứt vào bãi tha ma. Trẫm đang ngủ thì bị cậu ta đánh thức, vốn định chôn, nào ngờ bị tiểu ra đầy tay.”
Vương Điền cười khẽ: “Hồi đó ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Chắc tầm bảy, tám tuổi, không nhớ lắm.” Lương Diệp chép miệng một tiếng: “Trẻ con phiền chết đi được, chỉ biết khóc. Thế là trẫm buộc cậu ta lên cành cây chơi đánh đu.”
Phía dưới chính là núi xác chết, vậy mà đứa bé chẳng biết sợ là gì. Về sau Lương Diệp mới biết lúc ấy Sung Hằng ốm chết đến nơi rồi.
Khi hắn bế đứa bé sơ sinh sắp tắt thở trèo vào tẩm cung của Đàm Diệc Sương, nàng suýt bị dọa phát khóc. Tuy nhiên, nhận ra là hắn, nàng không chê họ bẩn, đưa đi tắm rửa thay đồ rồi lặng thầm mời thái y, ít nhất nhặt được cái mạng nhỏ về cho Sung Hằng.
“Sau đó cứ thế nuôi sống.” Lương Diệp không giỏi kể chuyện, thường chỉ tóm tắt bằng một câu, chẳng hề quan tâm đến cảm xúc của người nghe.
Câu chuyện cũ này tẻ ngắt, song, chỉ cần người kể là Lương Diệp thì Vương Điền ắt sẽ thấy thú vị. Anh lắng nghe cực kỳ chăm chú. Thấy vậy, Lương Diệp bèn vắt hết óc nặn ra thêm vài câu nữa.
Sủi cảo chín, Vương Điền gắp một miếng ra từ nồi, thổi qua, đưa đến bên miệng hắn: “Nếm thử xem.”
Lương Diệp thử cắn một miếng, tuy không thể sánh bằng ngự thiện trong cung nhưng nó do Vương Điền tự tay làm nên hiển nhiên là ngon nhất: “Ngon.”
Vương Điền lập tức có cảm giác đạt được thành tựu vẻ vang. Bình thường anh chẳng thích ăn sủi cảo mấy, giờ lại nếm ra trình độ đầu bếp năm sao.
Hai người đứng trong phòng bếp nghi ngút khói hệt hai thằng ngốc, ngươi một miếng, ta một miếng, vui vẻ tận hưởng hết ba đĩa sủi cảo lớn.
Lương Diệp èo uột dính lấy anh, trên người toàn mùi khói củi. Vương Điền vừa ôm vừa chê, quẹt nhọ nồi lên chóp mũi hắn hết sức trẻ con.
Lương Diệp vờ như chưa phát hiện, ngắm nghía nét cười không thể giấu nơi khóe mắt chân mày anh, chợt hỏi: “Ngày mai có muốn đón giao thừa không?”
“Dĩ nhiên là có.” Vương Điền kéo hắn ra ngoài: “Đúng rồi, chiều nay dán câu đối được rồi. Ngươi nhắc suốt mấy ngày, tai ta sắp mọc kén tới nơi.”
“Ngươi đi lấy đi, trẫm nấu hồ dán.” Lương Diệp tràn đầy hứng khởi xắn tay áo.
Vương Điền liếc qua nhọ nồi trên chóp mũi hắn, nhịn cười rời khỏi.
Một lát sau, khi cầm câu đối về, trước mắt anh chỉ còn căn bếp vắng tanh và ngọn lửa dần lụi tắt trong lòng bếp.
“Lương Diệp?” Vương Điền khẽ nhíu mày, bỗng hơi khó chịu. Một cơn gió lạnh lùa vào từ ngoài cửa, thổi mép trang giấy được chặn dưới đĩa khẽ bay lên.
Anh đi đến cầm nó lên, thấy bên trên là nét chữ viết ẩu của Lương Diệp.
[ Cuối năm người loạn,Đừng đi lại khắp nơi,
Về Lương,
Chớ nhớ. ]